Tần Đàn liếc mắt nhìn qua, là hai thiếu niên, tu vi thấp, tuổi cũng nhỏ, bẩn thỉu đáng thương nhìn hắn ta, giống như hai con chim non rời tổ, yếu ớt đáng thương.
Không phải tà tu, chắc là người qua đường.
Hắn ta không còn hứng thú nữa.
Tần Đàn tuy tu luyện Sát đạo, nhưng lại đi con đường diệt yêu trừ ma, đối với những đứa trẻ bình thường không có ác ý gì.
"Các ngươi là con nhà ai?" Hắn ta giơ ngón tay khẽ móc, linh lực hóa thành sợi dây quấn lấy, kéo bọn họ từ dưới nước lên, ném lên bờ: ‘‘Mau về nhà đi, đừng đi lung tung."
Thức Hải Tâm Vực của Tần Đàn mở ra đột ngột, Hạ Đình Đồng suýt chút nữa bị kéo vào như mấy kẻ xui xẻo kia, kiếm khí trong đó không có mắt, người bình thường vào lầm, chỉ có thể biến thành thịt nát. May mà kiếp trước y nghiên cứu kỹ lưỡng, biết đại khái phạm vi Thức Hải Tâm Vực của Tần Đàn, bọn họ lại ở xa, suýt chút nữa tránh được.
"Kính chào Tiên Quân." Hạ Đình Đồng ho khan hai tiếng, sau đó đứng dậy, hành lễ với thanh niên đang rửa tay giữa hồ. "Ta và bạn ta là tu sĩ Câu Bắc Châu, mấy ngày trước thấy lệnh Trung Châu, chuyến này là đến đ tham gia vòng sơ khảo Thanh Vân, đi ngang qua đây, thấy tà đạo bao vây tấn công Tiên Quân, thật sự khiến người ta lo sợ."
"Tiên Quân thần võ, đa tạ ngài đã trừ hại cho dân! Xin Tiên Quân nhận tiểu tu một lạy."
Tần Đàn rửa tay, rửa kiếm, rửa quần áo, rửa sạch hết máu trên người, hoàn toàn coi hai đứa trẻ ở xa như không khí.
Loại lời nịnh hót này hắn ta đã thấy quá nhiều, không hề động lòng.
Hạ Đình Đồng mặt nóng dán mông lạnh, nhưng cũng không sao, nói một câu cáo lui thì liền kéo tay Phù Phong Yên rời khỏi vùng nước này.
"Đi sao?" Phù Phong Yên cẩn thận hỏi, giọng hắn hơi trầm. Dù sao chưa đợi hắn ra tay, Tần Đàn đã tự mình giải quyết, điều này khiến hắn đã nhận thù lao liền trở nên vô dụng.
Hạ Đình Đồng kéo hắn, đi một vòng nhỏ, rồi lại quay lại, ẩn mình trong bụi cỏ, lộ ra đôi mắt sáng rực: ‘‘Không đi, theo hắn!"
Phù Phong Yên không hỏi nguyên do, chỉ gật đầu bên cạnh, lặng lẽ thi pháp, làm khô quần áo của bọn họ.
Chân trời trắng xóa, đêm dài cuối cùng cũng sắp qua đi.
Tần Đàn xuống núi rèn luyện nửa năm, tu vi cuối cùng cũng đột phá bình cảnh. Viên Trạc Tâm Đan này một khi dùng thì liền có thể bước vào Thập Tam Cảnh, trong Kiếm Tông cũng có thể được tôn xưng một tiếng Tiên Quân, tự lập môn hộ.
Phía sau lau sậy xào xạc, có hai con chuột nhỏ đi theo hắn ta. Hắn ta không để ý, Kiếm Tông danh tiếng lẫy lừng, có rất nhiều người muốn kết giao, nhất thời tò mò đi theo cũng là chuyện thường.
Dẫm lên trường kiếm, hắn ta ngự kiếm bay lên, định bỏ rơi hai người kia.
Chuyến đi Động Hư Cảnh, thu hoạch khá nhiều, chỉ là sau khi về tông hắn ta sẽ bắt đầu chọn đồ đệ, sau thí luyện Thanh Vân, có lẽ còn phải đến Học viện Vân Châu làm tiên sinh vài năm.
Hắn ta không thích đông người, chỉ mong đám tiểu tử kia biết điều một chút.
Trường kiếm bay đến giữa không trung, có thể thấy hồ đầm lau sậy dưới chân đã bị phá hủy hơn nửa, mặt nước tĩnh lặng như gương phản chiếu ánh sáng trời mây, những ngọn núi tuyết trắng xóa ở xa, kiếm của Tần Đàn cũng càng ngày càng xa nơi đây — Rầm!
Một luồng lôi hỏa màu vàng đỏ pha máu từ trên trời giáng xuống, kéo theo vệt sáng dài, nhanh như chớp, bổ thẳng vào bóng người áo trắng giữa không trung.
"Chặn luồng sét đó!!"
Hạ Đình Đồng hét lớn, mắt nứt toác, giọng điệu gần như thảm thiết.
Phù Phong Yên lập tức giơ tay, bẻ cành, một cọng lau sậy bị hắn ném đi như kiếm, ánh sáng sét vàng từ trên trời giáng xuống, sắp sửa rót vào giữa lông mày của tiên nhân giữa không trung thì bị cọng lau sậy ẩn chứa đạo tắc từ bên cạnh va vào, giữa không trung có thứ gì đó vỡ vụn, ‘‘tách" một tiếng, lau sậy hóa thành tro bụi, không còn gì cả, sau đó, luồng sáng đó đánh trúng tim của Tần Đàn.
Thanh niên giữa không trung toàn thân chấn động, thẳng tắp ngã xuống, cả người lẫn kiếm ‘‘bõm" một tiếng rơi xuống hồ, bắn tung tóe nước.
Khóe miệng Hạ Đình Đồng run rẩy, chạy như điên về phía Tần Đàn, chửi một tiếng: ‘‘Mẹ nó!"
Y nhớ đến chiếc đèn cua vỏ xanh ở cửa, đôi mắt dịu dàng của thanh niên trong sương mù như phai màu, hắn cầm dao phá vỡ nan tre, khẽ cười một tiếng: ‘‘Đồ đệ của ta rất ngoan, sao nó có thể trở nên xấu xa?"
...
Trên gạch ngọc xanh khắp nơi đều là máu, một bóng đen ôm lấy bắp chân thanh niên, quỳ trên đất khóc lóc thảm thiết: ‘‘Sư tôn... Sư tôn... Đừng bỏ con..."
Trường kiếm đâm vào l*иg ngực mỏng manh của thiếu niên, vật nặng rơi xuống đất, y thấy thanh niên ôm mặt, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở bi thương.
"Ta phải làm sao... Ta có thể làm gì..."
...
Cuối cùng là tuyết phủ kín trời ở Hàn Sơn Cảnh, thủy triều Ma tộc cuồn cuộn ập đến, ở chỗ vỡ của kết giới, bóng người đỏ máu loạng choạng chống kiếm, còn có ánh kiếm từ trên cao rơi xuống như mưa bão.
...
"Ta không thích nơi này, ta còn chưa học xong."
"Cha mẹ ta vẫn đang đợi ta."
"Ta nhớ nhà."
"Nhớ lắm lắm..."
"Nhưng ta không thể về được nữa."
Nhảy bổ xuống nước, dòng nước từ bốn phương tám hướng bao vây, tai Hạ Đình Đồng ù đi, đầu óc choáng váng, cố sức nắm lấy người đang chìm xuống đáy, kéo ra khỏi hồ, y xắn tay áo nắm lấy người đang hôn mê bắt đầu lay, thấy người vẫn chưa tỉnh thì liền tát liên tục.
Phù Phong Yên ôm tay ghé lại: "Ngươi muốn gϊếŧ hắn sao?"
Hạ Đình Đồng từ trong túi lấy ra một lá bùa tỉnh thần, dán lên trán Tần Đàn một vòng.
Mặt y tái nhợt, đồng tử co rút, tim đập nhanh đến đau, thở hổn hển không nói nên lời, sau gáy nóng lên, một bàn tay nóng bỏng nắm lấy cổ y, xoay đầu y lại, trán chạm trán: ‘‘Đừng sợ."
Giọng Phù Phong Yên rất chậm, có một sự an ổn khó tả: ‘‘Tim ngươi đập nhanh quá, từ từ thôi."
Hạ Đình Đồng hơi kiệt sức dựa vào vai Phù Phong Yên, cười khổ, trong lòng đã mơ hồ có đáp án, y lau đi những giọt nước mắt lén lút chảy ra, khàn giọng nói: "Ta có một người bạn, ta chỉ là, muốn hắn về nhà."
Y cười thảm: ‘‘Xem ra thất bại rồi."
Không biết qua bao lâu, thanh niên trên đất tỉnh lại, hắn ta mở mắt, mắt phượng hẹp dài, đồng tử đen kịt phản chiếu sắc trời dần trắng và bông lau bay lượn.
Nháy mắt một cái, hắn ta đột nhiên ngồi dậy, lắc lắc đầu, trông ngây ngốc, trong mắt tràn đầy sự mơ hồ, cảm giác sắc bén kiêu ngạo kia biến mất, lộ ra một vẻ ngơ ngác khó tả.
Ngẩn ngơ rất lâu, hắn ta quay đầu, như thể bị Hứa Đình Đồng và Phù Phong Yên đang ôm nhau bên cạnh làm cho giật mình, lập tức ôm ngực co rúm lại, giống như một cô nương nhà lành bị bắt nạt, sau khi nhìn rõ môi trường xung quanh, kinh hãi nói: "Các ngươi là ai?"
"Đây là đâu?"
"Các ngươi đang quay phim à?"
"Sao ta lại... mặc đồ cổ trang?"