"Ngươi chắc chắn hắn cần chúng ta giúp đỡ sao?"
Phù Phong Yên và Hạ Đình Đồng cùng nhau ngồi xổm trong bụi cỏ, cả hai đồng loạt quay đầu, nhìn kiếm tu đang giơ cao kiếm trên hồ Cảnh, một mình đuổi mười hai người chạy khắp nơi, Phù Phong Yên nghi ngờ hỏi.
Không trách bọn họ đến muộn, thật ra cả hai đều là kẻ nghèo rớt mùng tơi, Phù Phong Yên mặc quần áo của Hạ Đình Đồng, móc hết túi cũng chỉ có ba viên linh châu, còn phải để lại lo chi phí trong nhà, không thuê nổi linh thuyền, chỉ có thể ngự kiếm, cứ thế bay trên trời hơn nửa tháng mới từ góc đông bắc của Câu Bắc Châu đến Động Hư Cảnh ở góc đông nam.
Hai thiếu niên mặt mày lấm lem, rách rưới như ăn mày, ẩn mình trong bụi lau sậy bên ngoài bí cảnh, hé một khe hở, lén lút quan sát.
Nhưng may mà, bọn họ đến đúng lúc, vừa vặn gặp Tần Đàn bị bao vây tấn công.
Hạ Đình Đồng nhìn thanh niên áo trắng chém bay đầu tà tu bằng một kiếm giữa đám đông, áo trắng nhuốm máu, gật đầu xác nhận: "Đúng vậy, chính là hắn."
Trong nháy mắt, thanh niên áo trắng kia lại bất ngờ đâm chết hai người, biến thành một chọi chín.
"Ta nghĩ có lẽ hắn không cần hỗ trợ lắm." Tay cầm hai cọng lau sậy, càng che càng lộ đặt bên thái dương, Phù Phong Yên nghiêm túc phân tích tình hình, bông lau trên cọng đã bị gió cuốn đi hết, còn lại hai cọng trọc lóc, giống như cầm hai cây bàn chải.
Một luồng kiếm khí tràn ra nữa thổi tới, hắn đè Hạ Đình Đồng cúi đầu tránh, cọng lau sậy trong tay lập tức gãy làm đôi.
"Tu vi của hắn không chỉ là Thập Cảnh, là cố ý hạ thấp cảnh giới cho người khác xem."
"Ta biết." Hạ Đình Đồng xoa tay: ‘‘Hơn nữa hắn có Thức Hải Tâm Vực, thêm mười người nữa cũng không làm gì được hắn."
Phù Phong Yên quay đầu nhìn Hạ Đình Đồng, giọng điệu nghi hoặc: ‘‘Vậy chúng ta phải làm gì?"
"Không thể để hắn kiệt sức, cũng không thể để hắn nhắm mắt." Hạ Đình Đồng nhìn bóng dáng kia thất thần, nhỏ giọng dặn dò: ‘‘Phải để hắn toàn vẹn, thần trí tỉnh táo, yên ổn rời khỏi đây."
Chỉ có như vậy, linh hồn lưu lạc đáng thương kia có lẽ mới không rơi vào người hắn ta.
Tốt cho tất cả mọi người.
"Điểm quan trọng nhất." Hạ Đình Đồng ánh mắt kiên định, hai mắt phát sáng: ‘‘Hắn là một đại gia! Ôm chặt đùi, như vậy chúng ta sẽ có lộ phí đi Trung Châu!"
Phù Phong Yên lập tức phấn chấn tinh thần: ‘‘Được!"
Ngự kiếm hơn hai mươi ngày, hai kẻ nghèo rớt mùng tơi suýt nữa bị thổi thành thịt khô, bắt đầu xoa tay, nóng lòng muốn thử.
*
Trên mặt hồ một mảnh thê lương, thi thể "phịch" một tiếng rơi xuống nước, rất nhanh chìm xuống đáy, trong hồ từng mảng máu đỏ như sương mù lan rộng, gió trong không khí cũng mang theo mùi tanh tưởi.
Vầng sáng phóng ra, tà tu đang thất bại thảm hại kết ấn, sau khi sáu người chết, cuối cùng trận pháp cũng thành, trời đất phong vân đột biến, trên hồ Cảnh, lau sậy vỡ nát, sương đen cuồn cuộn, trời đất tối tăm, tà tu ném ra một lá cờ trắng, đè xuống trung tâm trận pháp, trong nháy mắt vạn quỷ cùng khóc.
Ở trung tâm đại trận, Tần Đàn cầm kiếm, chắp tay đứng, áo bào bay phấp phới, ung dung thản nhiên, một dáng vẻ không sợ trời không sợ đất, không hề có chút sợ hãi nào.
Vô Kỳ Lộ không phải chính đạo, cũng không phải ma đạo, đa số là những tu sĩ đi đường tà, bước vào con đường tà ác. Trong số này không thiếu những sát thủ vô lương tâm và những kẻ bị truy nã phản bội tông môn, phản bội gia tộc, ai mà không phải liếʍ máu đầu đao, kinh nghiệm chiến đấu phong phú.
Nhưng một kiếm tu Thập Cảnh nhỏ bé lại ép bọn họ đến mức này, nếu để hắn ta sống sót rời đi, sau này cái mặt này còn để đâu nữa!!
Tà tu cầm đầu đôi mắt nứt toác, dùng hết tu vi cả đời, thề phải gϊếŧ chết người này dưới trận pháp!
Trận tu trong chiến đấu thực ra không bằng kiếm tu, dù sao một kiếm phá vạn pháp, nhưng nếu bị bọn họ nhốt lại, cũng như côn trùng trong lưới, càng giãy giụa, càng là đường chết.
Thấy trận pháp đã thành, Hạ Đình Đồng xắn tay áo đứng dậy: ‘‘Tu vi của bọn họ không đều, kẻ ở góc bắc yếu nhất, là sơ hở, chuẩn bị ra tay phá trận."
"Có cần gϊếŧ người không?" Phù Phong Yên đột nhiên hỏi.
Hạ Đình Đồng quay đầu nhìn hắn: ‘‘Cái gì?"
Bàn tay thon dài trắng nõn vươn ra kéo Hạ Đình Đồng xuống, Phù Phong Yên ghé vào tai y thì thầm: ‘‘Trong tộc ta có một quy tắc, ta không thể tùy tiện ra tay với người khác, gϊếŧ người, cần phải cho ta một chút thù lao."
Hạ Đình Đồng đầy dấu hỏi: "Thù lao? Ngươi cần tiền sao..."
"Không cần tiền, cho ta hôn một cái." Phù Phong Yên nhìn chằm chằm môi y, dưới hàng mi dày đặc, đôi mắt ẩn chứa màu sắc ban đầu, lại tràn ngập màu tím kỳ dị: ‘‘Hôn một cái, ta sẽ gϊếŧ hết bọn chúng."
Hạ Đình Đồng: "..."
Thật sự không hiểu đây là quy tắc quái quỷ gì, nhưng hôn một cái cũng không mất miếng thịt nào.
Y hiện tại tu vi thấp kém, còn phải tu luyện lại từ đầu, muốn giúp đỡ, quả thật phải dựa vào Phù Phong Yên.
Hạ Đình Đồng dứt khoát cúi người, khom lưng, đôi môi ấm áp chạm nhẹ vào mặt Phù Phong Yên. Thiếu niên ngửa ra sau, ôm mặt, đôi mắt sáng rực, hắn hồi vị một chút, bật dậy: ‘‘Đi ngay đây."
Một cơn gió thổi tới, Hạ Đình Đồng đang định dặn dò một câu làm kín đáo một chút, đột nhiên rùng mình, y ngẩng đầu, nhìn thấy cỏ khô trước mặt đột nhiên phủ lên sương giá, những mảnh băng trắng xóa từ thân cỏ bò lên ngọn lá: ‘‘Rắc..."
Cỏ khô gãy vụn.
Cơ thể phản ứng nhanh hơn ý thức, y đột nhiên lao tới, đè Phù Phong Yên chưa đi xa xuống dưới thân, cả hai cùng ngã nhào xuống hồ nước, ‘‘phịch" một tiếng, giây tiếp theo, gần như sượt qua tóc, một luồng kiếm khí từ sau gáy xẹt qua, trong nháy mắt, trong vòng hai trăm dặm bờ hồ Cảnh trống rỗng, tạo thành một khoảng trống hình quạt khổng lồ.
Tần Đàn không nhanh không chậm, cong ngón tay, búng kiếm, chỉ nghe một tiếng kiếm như gió rít, rồng gầm, mặt hồ đang cuồn cuộn lập tức tĩnh lặng không gợn sóng, mặt nước phản chiếu ánh trăng, phẳng lặng như gương, phản chiếu bóng dáng đáng sợ của vật khổng lồ trên đầu thanh niên — Vạn Kiếm Bi Lâm.
Bông lau cuốn tuyết, phát ra tiếng "tách" giòn tan, nhẹ nhàng sượt qua cổ một tà tu, lại như có một luồng kiếm khí xuyên qua cổ, lập tức đầu lìa khỏi xác.
Tà tu vừa rồi còn la hét, thân thể trong chớp mắt tan rã, hóa thành một vũng máu, chìm xuống đáy hồ.
Trường kiếm trong lòng bàn tay Tần Đàn hòa đến một điểm, thu vào vỏ, sau đó luồng khí yên tĩnh sát phạt kia cũng như trường kiếm đã thu vào vỏ, lại thu về, rơi xuống giữa mi tâm.
Trời đất tĩnh lặng, chỉ còn bông lau bay lượn.
Kiếm ý hòa hợp, đã đạt đến cực hạn.
Thanh niên cao ráo thở ra một hơi khí trắng, hàng mi dài khẽ rũ, nhìn xuống đáy hồ, lạnh lùng mở miệng: ‘‘Cút ra đây."
Mặt nước tĩnh lặng không gợn sóng phun ra vài bong bóng, lát sau, hai cái đầu ướt sũng nhô lên, bơi lội, thở hổn hển.