Đêm đen gió lớn, trong một hang động trên núi sâu, ánh lửa lập lòe, mơ hồ nghe thấy tiếng thì thầm.
"Thần Quân, trước đây ở Ngọc Hành Tông đông người mắt tạp, bây giờ chỉ còn lại ta và ngươi, cuối cùng cũng có thể nói chuyện tử tế rồi." Hạ Đình Đồng khuấy đống lửa, nhìn chằm chằm vào người đối diện, đôi mắt đen láy lấp lánh ánh lửa, sáng chói đến kinh người.
Phù Phong Yên bị ánh mắt này nhìn đến ngây ngất, từ xương cụt đến tim đều tê dại, như thể đang bay lượn trên bầu trời, chỉ mong ánh mắt này có thể dừng lại trên người mình lâu hơn một chút.
"Ngươi muốn nói chuyện gì?" Tim hắn đập nhanh và mạnh hơn, hắn quay đầu đi, nửa cụp mắt xuống: ‘‘Có phải ngươi cảm thấy... ta cũng không tệ?"
Sau khi Hạ Đình Đồng xuống núi, họ đã rời khỏi lãnh thổ Ngọc Hành Tông với tốc độ nhanh nhất, giờ đã đến biên giới Câu Bắc Châu, gió tuyết lạnh lẽo của Hàn Sơn Cảnh đã bị bỏ lại phía sau, chỉ cần vượt qua một ngọn núi nữa, bọn họ sẽ vào Đồ Mị Châu.
Trong thời gian đi đường này, Hạ Đình Đồng vì vết thương mà cơ thể suy yếu, là Phù Phong Yên đã cõng y đi suốt chặng đường. Hai người ăn gió nằm sương, cùng đi cùng ngủ, đêm đến cực lạnh, bọn họ thường ôm nhau, dựa sát vào nhau để sưởi ấm.
Khi ôm người trong lòng vào ban đêm, Phù Phong Yên cuối cùng cũng hiểu được thế nào là "thất thường": ‘‘tâm loạn như ma": ‘‘mừng như điên".
Nhưng những ngày như vậy không nhiều, tinh thần của Hạ Đình Đồng quá tốt, chỉ suy sụp hai ba ngày, sau đó không còn dựa dẫm vào hắn nữa.
"Thần Quân rất tốt." Hạ Đình Đồng không tiếc lời khen ngợi, nhìn Phù Phong Yên sáng bừng lên, đôi mắt như những vì sao nhỏ, y cũng cong môi cười: ‘‘Nhưng ta vẫn phải nói chuyện chuyện chính với ngươi."
Chuyện chính.
Ánh mắt Phù Phong Yên hơi tối đi: ‘‘Chuyện chính gì?"
Chỉ thấy Hạ Đình Đồng ngồi thẳng lưng, cau mày: ‘‘Thần Quân đã từng tính xem, chúng ta đã sống lại bao nhiêu lần rồi chưa?"
Ban đầu ở dưới vách đá, Hạ Đình Đồng đã muốn hỏi những chuyện này, tiếc là lúc đó bị thương nặng, lại bị Phù Phong Yên mở miệng cầu hôn làm cho giật mình, trực tiếp ngất đi, sau này trở về Ngọc Hành Tông, chuyện sống lại mười tám lần này chỉ có thể nói riêng tư, nhưng Ngọc Hành đông người mắt tạp, không thích hợp nói nhiều, bây giờ cuối cùng cũng rời xa tông môn, bốn bề vắng lặng, bước thêm một bước nữa là Đồ Mị Châu, nơi đây là nơi phồn hoa nhất phương Bắc, linh thuyền ngọc thuyền vô số, đoàn thuyền buôn thông suốt nam bắc, thiên hạ chín châu, đi đâu cũng tiện.
Đêm nay nói thẳng ra, nếu không cùng đường, cũng có thể chia tay ở đây.
"Ta đã sống lại mười tám lần." Hạ Đình Đồng giơ tay, lục lọi trong túi nhỏ bên hông, rút ra một cuốn sổ nhỏ từ túi trữ vật, y cầm bút, nhìn Phù Phong Yên tiếp tục nói: "Thần Quân, ngài còn nhớ, ngài đã sống lại bao nhiêu lần không?"
"Ta cũng như ngươi, là mười tám lần." Ánh mắt Phù Phong Yên rơi vào cuốn sổ nhỏ, nhìn thấy trên đó viết chi chít những dòng chữ nhỏ như đầu ruồi. Trang đầu tiên viết Ngọc Hành Tông, trên đó ghi hai cái tên Vân Chỉ, Thẩm Hề Viên, sau đó bên dưới đánh mười tám số thứ tự, cuối vài dòng có thể thấy mấy chữ "gϊếŧ" sắc bén, sau số mười chín, lại viết một chữ "đang chờ".
Hạ Đình Đồng vẫn đang ghi chép, không ngẩng đầu lên: ‘‘Vậy giữa ta và ngươi có mối liên hệ đặc biệt nào đó, đúng không?"
"Ừm." Phù Phong Yên gật đầu.
"Bí thuật? Hay cấm pháp?" Hạ Đình Đồng ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn hắn: ‘‘Ta không nhớ rõ chuyện xảy ra sau khi ta rơi xuống vách đá, Thần Quân còn nhớ không?"
"Lúc đó ta đi qua núi, gặp phải ám sát." Phù Phong Yên ngồi thẳng, ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo, nói ngắn gọn: "Hàn Sơn Cảnh có một phong ấn ma bị người ta cố ý phá hoại, khiến ta gặp phải thủy triều ma."
Đáng lẽ là một tình huống cực kỳ nguy hiểm, nhưng trong mắt Phù Phong Yên không có chút dao động nào: ‘‘Sau khi giải quyết bọn chúng, ta vô tình lạc mất người hầu."
"Ta không biết đường, đi xuống từ trên núi, đến hẻm núi, ngươi vừa vặn từ trên trời rơi xuống, đập vào chân ta." Giọng Phù Phong Yên cực kỳ nhẹ, như một làn gió: ‘‘Sau đó ngươi nắm lấy vạt áo của ta."
Hạ Đình Đồng cúi đầu nhìn tay của mình.
"Ngươi nói ngươi không muốn chết, muốn sống, nhưng ta chưa từng học y thuật, cũng không biết bí pháp hồi sinh, chỉ có một món quà mà mẫu thân tặng ta trước khi mất, tên là Nhất Mệnh Lữ*."(*dây một mạng).
Hạ Đình Đồng nhướng mày, ghi lại từ mấu chốt.
"Thần hồn liên kết, vận mệnh tương thông, ngươi không muốn chết, ta liền dùng nó lên người ngươi, ngươi sống sót, vận mệnh của chúng ta liền gắn chặt vào nhau." Phù Phong Yên ôm đầu gối: ‘‘Cứ như vậy... sau này khi thế giới bị diệt vong hết lần này đến lần khác, ta luôn bất lực ngăn cản, nên cũng chỉ có thể liên lụy ngươi sống lại hết lần này đến lần khác."
Giọng Phù Phong Yên càng lúc càng nhỏ, hắn vùi đầu xuống, nhỏ giọng xin lỗi: ‘‘Xin lỗi."
"Đây là ơn cứu mạng, là ta phải biết ơn ngươi, không cần xin lỗi." Hạ Đình Đồng viết lia lịa, không ngẩng đầu lên, một lát sau y dừng bút, cười thành tiếng: ‘‘Hơn nữa, ta thật sự muốn sống."
"Chỉ là bây giờ ta không muốn chết một cách lung tung nữa."
Hạ Đình Đồng cảm thấy y cần phải thảo luận kỹ lưỡng về kế hoạch cuộc đời với Phù Phong Yên, y thò đầu ra, mắt mong chờ nhìn người: ‘‘Thần Quân, có muốn trao đổi một số tin tức không?"
Đồng tử Phù Phong Yên co lại, sau đó nhỏ giọng nói: "Ta biết... không nhiều."
Hạ Đình Đồng nắm chặt bút, nghĩ đến một số chuyện xui xẻo, nghiến răng nghiến lợi, cười lạnh lùng từng chữ một: "Không sao, ta biết rất nhiều."
Phù Phong Yên: "?"
"Khởi động lại dòng thời gian cần linh lực cực kỳ lớn, ta không biết Thần Quân làm thế nào, nhưng chắc chắn không dễ dàng." Hạ Đình Đồng nhìn chằm chằm hắn, trong đôi mắt đen láy phản chiếu một bóng người tái nhợt, sau đó y vươn tay nắm chặt tay Phù Phong Yên: ‘‘Gặp lại tức là có duyên, ta vừa nhìn đã biết ngươi là một người rất mạnh, rất có trách nhiệm, rất có chính nghĩa."
Phù Phong Yên lại được khen, cảm giác say sưa như ngâm mình trong nước nóng lại ùa về, hắn ưỡn thẳng lưng, quay đầu đi, lắp bắp: ‘‘Là... là vậy sao?"
Hạ Đình Đồng nắm lấy hắn, những ngón tay hơi lạnh hơn hắn chạm vào da thịt, nhưng lại khiến hắn cảm thấy nóng hơn, đôi mắt của người trước mặt sáng rực, gần như dán vào mặt hắn: ‘‘Vậy chúng ta cùng nhau cứu vớt chúng sinh đi!"
Phù Phong Yên: "..."
Hắn nhất thời nghĩ đến rất nhiều điều, gia quy, gia huấn, sương mù mịt mờ, linh hồ trống rỗng và câu nói mà hắn đã nghe từ nhỏ: ‘‘Ngươi sinh ra là để cứu vớt chúng sinh."
Nhưng chúng sinh là gì... hắn là gì?
Thứ hắn muốn cứu, hắn chưa từng thấy.
Trước khi đi qua Lạc Tuyết Nhai, ngoài những người trong tộc, người duy nhất hắn gặp, chỉ có thiếu niên trước mặt này.
Mái tóc đen, đôi mắt sáng, khóe môi hồng hào hơi cong lên, dán vào trước mặt y, như một chú chim nhỏ nhiệt tình vui vẻ, vỗ cánh trước mặt hắn, mỗi sợi lông vũ đều cào vào tim hắn, ngứa ngáy nhưng lại rất vui vẻ.
Lời mời của Hạ Đình Đồng, hắn đương nhiên không thể từ chối.
"Được." Phù Phong Yên bị mê hoặc đến choáng váng, hắn gật đầu: ‘‘Vậy... chúng ta cùng nhau."
Hạ Đình Đồng: "Dám hỏi tu vi hiện tại của Thần Quân là cảnh nào?"
Phù Phong Yên lơ lửng: ‘‘Không biết."
Hạ Đình Đồng lại hỏi: ‘‘Dưới Thập Nhị Cảnh, có thể đánh không?"
"Cần làm gì?" Phù Phong Yên nghiêng đầu, ánh mắt lập tức sáng rõ hơn nhiều: ‘‘Có cần gϊếŧ người không?"
"Không." Ngón tay Hạ Đình Đồng lạnh lẽo, y nắm lấy đầu ngón tay của Phù Phong Yên, giọng nói trầm xuống: ‘‘Chúng ta cần đến một nơi trước đêm giao thừa, cứu một người."
"Ai?"
*
"Tần Đàn, đồ chó nhà ngươi! Cuối cùng cũng không thoát được rồi!"
Ngày hai mươi chín tháng chạp năm Lân Đức thứ tám, Động Hư Cảnh, trên Kính Hồ, hàng chục người liên thủ vây gϊếŧ.
Gió thổi qua những đám lau sậy thấp, hoa lau bay lượn trong không trung. Lông tơ rơi lên lưỡi kiếm, vỡ vụn theo từng cơn gió, bay lả tả đi xa, khiến trời đất như vừa trải qua một trận bão tuyết.
Người bị vây giữa hồ dáng cao ráo, khoác bộ đồ trắng, tóc dài búi cao. Hắn có đôi lông mày sắc nét cùng ánh mắt cực kỳ bén nhọn. Khi quan sát xung quanh, hơi ngẩng đầu, đôi mắt đen láy không một chút cảm xúc, kiêu ngạo và lạnh lùng như một thanh kiếm vừa rút khỏi vỏ, sắc bén hiện rõ từng đường.
Một tháng trước Động Hư Cảnh mở ra, trong bí cảnh xuất hiện linh đan cấp Thiên, thu hút vô số người tranh giành.
Đan này là Trạc Tâm Đan, trừ tâm ma, tẩy tâm, bỏ nhân quả, rửa sát nghiệp, vốn bị đầu sỏ tà đạo Vô Kỳ Lộ nhắm đến, nhưng không ngờ giữa đường lại xuất hiện Tần Đàn, từ trong bí cảnh chém ra ngoài bí cảnh, cứng rắn cướp lấy đồ vật.
Tần Đàn, kiếm tu đứng đầu Kiếm Tông Thượng Huyền Cảnh ở Trung Châu. Thiên hạ năm tông, Kiếm Tông đứng đầu, mà trong số kiếm tu trăm tuổi đương thời, lại tôn Tần Đàn là số một. Tuổi còn trẻ, tu vi đã phá Thập Cảnh, thiên tài xuất chúng, chỉ là tính cách quái gở, ngạo mạn bất kham, không hiểu nhân tình, ai gặp cũng ghét.
Cũng may hắn ta cô độc, không có bạn bè, lần này xuống núi rèn luyện cũng một mình.
"Bây giờ giao Trạc Tâm Đan ra, chúng ta còn có thể tha cho ngươi một mạng!" Người chặn đường dẫn đầu toàn thân bao phủ trong một chiếc áo choàng đen, giọng nói khàn khàn. Đạo chủ của bọn họ sắp đột phá, bị tâm ma vây khốn, viên Trạc Tâm Đan này có tác dụng lớn, tuyệt đối không thể mất.
Để xông vào bí cảnh, lần này bọn họ đã phái hai cao thủ Thập Nhất Cảnh đi cùng, chỉ để đảm bảo an toàn tuyệt đối. Mặc dù giữa chừng có sai sót, nhưng may mắn là bọn họ đông người, cuối cùng vẫn chặn được Tần Đàn.
Động Hư Cảnh ở Câu Bắc Châu xa xôi, cách Trung Châu mấy nghìn dặm, bây giờ có truyền tin cầu cứu Kiếm Tông cũng không kịp. Cho dù kiếm tu giỏi vượt cấp đơn đấu, một mình hắn ta đánh mười mấy người, cũng là hai quyền khó địch bốn tay.
Đan này, nhất định phải có được!
Gió lớn nổi lên, áo bào phấp phới. Thanh niên cao ráo từ từ rút trường kiếm từ bên hông, ánh kiếm bạc trắng như nước, sáng như trăng rằm, vắt ngang phía sau. Tay trái hắn hơi mở, ngón giữa vòng qua sợi dây, rủ xuống mặt dây chuyền trữ vật, dải lụa bay theo gió. Hắn ngẩng đầu nhìn mười mấy tu sĩ đang vây quanh, trên khuôn mặt thờ ơ không chút sợ hãi, nhàn nhạt thốt ra hai chữ: "Lên đi."
Bị vây hãm mà vẫn giữ thái độ kiêu ngạo như vậy, thật sự là đáng đánh.
Người dẫn đầu vừa nghĩ đến những rắc rối mà Tần Đàn đã gây ra cho bọn họ trong thời gian này, hận không thể xé xác hắn ta thành vạn mảnh, không còn bận tâm đến hậu quả của việc đắc tội Kiếm Tông, trực tiếp ra lệnh: “Ra tay!"
"Ta còn không tin, một kiếm tu Thập Cảnh có thể gây ra sóng gió gì."
"Cùng lên! Vặn đầu hắn xuống làm đèn l*иg!"