Chương 10: Ngọc Hành (7)

"Vậy ngươi có tư chất gì?" Hạ Đình Đồng nhướng mày, bình tĩnh nói: ‘‘Tư chất làm đỉnh lô cho Ma tộc để dưỡng tu vi sao? Đáng tiếc tình lang của ngươi đã bị trục xuất khỏi sư môn rồi."

Vân Chỉ bỗng nhiên một kiếm đâm tới.

Dưới gối hắn ta, lại giấu một thanh kiếm.

Mà Lạc Mai Viện cấm linh.

Hạ Đình Đồng tay không tấc sắt, trước khi ánh kiếm đâm tới, y lật người sang bên, tránh được đòn tấn công, kéo giãn khoảng cách với Vân Chỉ.

Dù sao vẫn bị thương do roi, Vân Chỉ trán lấm tấm mồ hôi lạnh, kiếm thuật của hắn ta mất đi sự vững vàng, phù phiếm không có sức, nhưng miệng vẫn không ngừng nói.

"Tiểu sư huynh, nói nhiều đến mấy, thật ra bây giờ ngươi chẳng phải cũng đã vào đây rồi sao? Tiểu mỹ nhân mù mắt của ngươi đâu rồi? Chắc không phải bị cha đuổi ra khỏi cổng núi rồi chứ?"

"Đáng thương cho một tên mù lòa như hắn, trong lãnh địa Ngọc Hành Tông có thể đi được bao xa?" Ánh mắt Vân Chỉ lóe lên sự độc ác: ‘‘Hay là chúng ta đoán xem, hắn có thể sống được mấy ngày?"

"Suýt nữa quên mất, A Viên cũng đang ở ngoài núi, ngươi yên tâm, hắn nhất định sẽ bảo vệ hắn ta thật tốt, khiến tiểu tình nhân phàm nhân của ngươi sống không bằng chết."

Hạ Đình Đồng chống bàn, lật người tránh né, thân hình y như chim hồng bay lượn, một chân đạp lên kiếm của Vân Chỉ, đè mạnh xuống giẫm dưới chân: ‘‘Ừm, vậy thì hãy để hắn cố gắng đi."

Vân Chỉ không rút được kiếm, cổ tay ngược lại bị chấn động đau nhức, hắn ta nghiến răng bỏ kiếm thì liền thấy Hạ Đình Đồng cười khẽ một tiếng: ‘‘Thiếu Tông chủ, xem ra người cũng phải cố gắng rồi."

Một cước đá người ra, Hạ Đình Đồng cầm kiếm, trong ánh mắt kinh hoàng của Vân Chỉ, một kiếm đâm thẳng vào tim hắn ta...

*

Dưới chân núi Ngọc Hành Tông, gió lạnh từng đợt.

Tông chủ sai người ném Phù Phong Yên ra ngoài tông môn, nhấn mạnh nhiều lần, sau này người này vĩnh viễn không được vào lãnh địa Ngọc Hành Tông, vào một lần đuổi một lần.

Thiếu niên phàm nhân mù mắt không nơi nương tựa, chỉ có thể dựa vào bia biên giới ngồi xuống, cô độc co ro thành một cục, trông rất đáng thương.

Đệ tử Ngọc Hành áp giải người nhìn thấy, trong lòng khá khó chịu, ân cứu mạng lại thành ra thế này, Tông chủ và Hạ sư huynh cũng quá nhẫn tâm rồi.

Nhưng mệnh lệnh của sư môn ở trên, bọn họ cũng không tiện xen vào việc của người khác, đặt người ở đây, lại đưa cho một cây gậy, nói với phàm nhân, đi theo hướng nào thì có thể lên đưởng quan, sau đó thì phó mặc cho số phận vậy.

Phù Phong Yên không động đậy.

Hắn nhớ lời dặn dò trước đó của Hạ Đình Đồng, bảo hắn đợi ở ngoài, đừng chạy lung tung, cũng đừng xông vào núi, đừng xung đột với người thường, vài ngày nữa sẽ xuống núi hội hợp với hắn.

Nhưng vài ngày này, là bao lâu?

Phù Phong Yên không có khái niệm, nhưng cũng không hỏi, hắn chỉ cần đợi là được.

Dù sao việc hắn thành thạo nhất chính là đợi.

Chỉ là gần đây mặt trời không được tốt lắm, vài ngày tới, lại sắp có tuyết rơi.

Hắn không thích màu trắng, cũng không thích những thứ lạnh lẽo.

Hy vọng Hạ Đình Đồng đừng để hắn đợi quá lâu.

Tìm một chỗ bằng phẳng sạch sẽ ngồi xuống, Phù Phong Yên trong lòng suy xét lại, sau mấy lần thăm dò Hạ Đình Đồng này, hắn phát hiện người trong lòng mình rất kén chọn, không thích kiểu làm bộ làm tịch, không thích kiểu bá đạo lạnh lùng, không thích kiểu phong lưu phóng khoáng, kiểu trưởng thành ổn trọng hình như cũng rất khó gây chú ý.

Điều đáng buồn nhất là, kho nhân vật của hắn đã cạn sạch rồi.

Lần gặp mặt tiếp theo phải dùng tính cách nào để đối mặt với Hạ Đình Đồng đây?

Dược sư ở Dược Lư? Hay là Chưởng môn của tông môn này?

Tuổi tác có phải hơi lớn rồi không.

Một bàn tay trắng bệch xanh xao đặt lên vai Phù Phong Yên vỗ vỗ, sau đó, một giọng nói nhẹ nhàng vui vẻ vang lên bên cạnh: ‘‘Tiểu mỹ nhân, ngươi đang đợi Hạ Đình Đồng sao?"

Là Ma tộc đoạt xác trong Ngọc Hành Tông.

Nhẹ nhàng, phóng đãng, tham lam, trên người tỏa ra một mùi hương hoa nồng nặc.

Hạ Đình Đồng không thích kiểu này.

Hắn cũng không thích.

"Ta biết hắn ở đâu, hay là đi theo ta đi?" Giọng nói đó tiếp tục vang lên, vo ve như muỗi.

Phù Phong Yên thích náo nhiệt, thích nghe người khác nói chuyện, nhưng không thích nghe Ma tộc nói chuyện. Hắn nhớ lời hẹn với Hạ Đình Đồng, không muốn ra tay, cũng không muốn để ý đến bất kỳ ai ngoài Hạ Đình Đồng, vì vậy hắn vẫn dựa vào bia biên giới ngồi, trong lòng tính toán thời gian.

Nhưng Ma tộc bên cạnh lại có vẻ không biết điều, thấy Phù Phong Yên lâu không trả lời, bàn tay trắng bệch đó đột nhiên vồ tới cổ hắn.

Phàm nhân yếu ớt, lại còn là một kẻ mù, chỉ cần nhẹ nhàng vặn một cái, cái đầu đó cùng với xương cổ sẽ bị gã rút ra, biến thành hai khúc thịt chết rỉ máu.

Thẩm Hề Viên khát máu, thích gϊếŧ chóc, tham lam, gã là một Đại Ma có địa vị khá cao, phân ra nguyên thần đoạt xác, bị nhốt trong thân thể phàm nhân này đến tiên môn làm nội gián.

Câu Bắc Châu quá hẻo lánh, vừa hẻo lánh vừa nghèo, xa xa không bằng Trung Châu xa hoa lãng phí, thú tiêu khiển duy nhất của gã ngày thường là ve vãn trêu chọc Tiểu Tông chủ đó, dẫn dụ người giúp gã vào kỳ sơ khảo Thanh Vân.

Vốn dĩ đã xác định, có thể thay thế vị trí của họ Hạ, đi tham gia thí luyện, ai ngờ, đối phương vận khí lại tốt đến vậy, hai chiêu sát thủ, cả hai kiếm đều đâm lệch.

Lại còn bị tố cáo, đuổi ra khỏi cổng núi.

Hiện tại gã chỉ có thể đi theo cách khác để đến kỳ sơ khảo Thanh Vân, càng phiền phức hơn.

Đại Ma xưa nay đều thù dai.

Tiểu tu sĩ gây rắc rối cho gã, hắn không ngại khiến đối phương sống không bằng chết một chút.

Ném cái đầu của phàm nhân này đến sân viện của Hạ Đình Đồng thì sao?

Nhìn thấy đầu của người yêu, y chắc sẽ khóc lóc thảm thiết chứ?

Nhưng tay gã chạm vào khoảng không.

Phàm nhân yếu ớt ôm cây gậy trúc đó, không biết từ lúc nào đã di chuyển vị trí, cách một bước chân, người mù có chút bất lực mở mắt, giọng điệu cực kỳ nhẹ nhàng.

"Đừng làm phiền ta."

Thẩm Hề Viên chỉ kịp nhìn thấy một chút màu tím rực rỡ, sau đó trước mắt tối sầm, ngã vật xuống đất.

*

Một bên của Hàn Sơn Cảnh, bản thể Đại Ma không ngừng thổ huyết, toàn thân gã run rẩy, cố gắng bò dậy, đầu đau như búa bổ, cơ thể như bị xé thành hàng ngàn mảnh.

Sau đó gã kinh hoàng nhận ra, phần nguyên thần mà gã đã tốn bao công sức gửi đi, đã biến mất.