Gió tanh tát vào mặt, Hạ Đình Đồng chớp đôi mắt khô khốc, cảm thấy một cơn đau chậm chạp.
Từ Cực Bắc Hàn Sơn Cảnh xuôi một mạch về phương nam đến Đồ Mị Châu, băng qua Trường Mẫn Xuyên, vượt Nhất Mộng Trạch, rồi tiến vào Trung Châu Thượng Huyền Cảnh hiện tại, Tiên Minh liên tục thất bại. Trái lại, Đại quan Ma tộc thì thế như chẻ tre, mũi kiếm thẳng chỉ thiên cung Tam Thập Tam trên Cửu Diệu Sơn.
Hạ Đình Đồng đứng ngoài bia biên giới của Cửu Diệu Sơn, thanh kiếm trong tay đã mờ nhạt, linh khí trong tứ chi cạn kiệt đến mức cùng cực.
Trong vòng tay y là một bé gái vừa được cứu, chừng năm sáu tuổi. Cô bé ôm chặt lấy cổ y, thân hình nhỏ bé run lên vì sợ hãi, cất giọng yếu ớt hỏi: "Tiên trưởng, chúng ta sẽ thắng chứ?"
Hạ Đình Đồng đặt cô bé xuống, ra hiệu cho cô bé leo lên bậc thang đăng tiên màu lưu ly. Y không dám nói thắng thua, chỉ có thể xoa đầu cô bé dịu dàng dặn dò: ‘‘Đi lên Vân Đỉnh đi."
Ở đó còn có trận pháp sát cuối cùng, cũng là tuyến phòng thủ cuối cùng của bọn họ, trên Tiên Cung ít nhiều sẽ an toàn hơn.
Còn ở đây...
Dưới chân núi, đại quân ma tộc dâng trào như thủy triều, từng đợt từng đợt không ngừng công kích trận pháp bảo vệ núi, Các đệ tử tiên môn lấy thân mình làm tường thành, liều chết ngăn cản làn sóng ma vật cuồn cuộn, tiến hành cuộc kháng cự cuối cùng.
Núi xanh tươi tốt bị san bằng thành đất cháy, xác chết chất chồng khắp nơi, máu đỏ chảy thành sông.
Còn Ma Tôn thì ngồi trên Cửu Thủ Ác Giao, chậm rãi lau thanh đao trong tay. Chung quanh gã, những con chim xương bay lượn trên không, đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh, các mảnh xương lớn va vào nhau, phát ra tiếng “cạch, cạch” rợn người. Từ những kẽ xương, đốm lân tinh xanh lam lặng lẽ rơi xuống, như cánh hoa tàn theo làn gió tanh nồng của ma khí.
Ma Tôn vẫn chưa ra tay, nhưng tiền tuyến đã tan rã, trận pháp ngoài núi dần mờ nhạt dưới sự tấn công của đại quan Ma tộc, nhưng bọn họ vẫn chưa nhận được viện trợ.
Không thể chống đỡ được nữa.
Dòng mây trôi phía sau bị gió mạnh cuốn đi, lộ ra một bậc thang dài quanh co, những bậc đá bán trong suốt phản chiếu ánh sáng nhật nguyệt, nối liền nhân gian với tiên cung trên trời.
Cung điện lơ lửng giữa trời cao, trắng đến không tì vết, tỏa ra vẻ lạnh lẽo xa cách. Trên bậc thang nối trời đất, những phàm nhân chạy trốn nối đuôi nhau bò lên, nhỏ bé như đàn kiến trước cơn mưa bão, dày đặc kéo thành một vệt đen dài bất tận.
Hạ Đình Đồng lại gửi một Linh Tiên lên trên, vẫn không ai trả lời.
Y muốn chửi thề.
Nhưng có người đã chửi trước y.
"Chậc, một lũ rùa rụt cổ, các ngươi nghĩ mình có thể trốn được bao lâu?"
"Một lũ vô dụng."
Giọng nói kiêu ngạo của Ma Tôn từ trên không trung vọng xuống, trong đó xen lẫn sự phấn khích bị kìm nén cùng một niềm hy vọng mơ hồ khó gọi tên.
"Bây giờ, bảo Tần Đàn cút ra đây ngay, bản tôn có thể tha cho các ngươi một mạng."
Hạ Đình Đồng khẽ nhíu mày.
Tần Đàn.
Đã chết ở Hàn Sơn Cảnh mười năm trước rồi, bảo y gọi người thì bây giờ y cũng không gọi được.
Ma Tôn trên cao vẫn không ngừng gào thét, giọng nói khàn đặc méo mó đến gần như điên loạn, tựa một nữ nhân mang nỗi oán hận chất chồng với trời đất, trần trụi phơi bày trạng thái tâm thần hỗn loạn của mình.
"Ha ha ha ha ha..."
Tiếng ma âm xuyên tai.
"Trời đất phụ ta! Chúng sinh phụ ta! Sư tôn phụ ta!"
...
"Tần Đàn, năm xưa khi ngươi bỏ rơi ta, ngươi có nghĩ đến ngày này không?"
"Bây giờ ngươi cút ra đây cho ta, nếu không ta sẽ lập tức gϊếŧ lên thiên cung Tam Thập Tam, khiến Tiên Minh các ngươi không còn một kẻ sống sót!"
...
Ma Tôn nói một tràn dài, Hạ Đình Đồng không có tâm trạng nghe gã kể lể tâm sự. Nhân lúc đối phương đang đắm chìm trong cơn bộc lộ cảm xúc, y lập tức lao tới đại trận bảo vệ núi, tìm đến mắt trận, ngay khi tiếng cười điên cuồng vang vọng khắp chín châu, y lấy máu nơi đầu tim, chấm bút vẽ xuống, cưỡng ép gia cố trận pháp.
Tư chất của y thực sự bình thường, tu luyện khổ cực bao nhiêu năm, tu vi cũng chỉ vừa đạt đến Thập Nhị Cảnh, vị trí bán tiên đã là cực hạn.
Y đã thử rồi, về mặt võ lực không thể đánh lại Ma Tôn, chỉ có thể cố gắng hết sức để duy trì đại trận bảo vệ núi lâu hơn một chút.
Lại ho ra một ngụm máu, Hạ Đình Đồng từ trong lòng lấy ra một đống đan dược lộn xộn, không nhìn mà cứ thế đổ từng lọ từng lọ vào miệng.
Máu hòa cùng mồ hôi chảy xuống, ánh kim mờ nhạt bao phủ ngoài Cửu Diệu Sơn bỗng rực sáng trở lại, vô số tiên triện nhỏ bé bay lượn trong không trung, mờ ảo như đàn kiến có cánh, lần lượt lấp kín những chỗ hư hại của đại trận. Ngay sau đó, trận thế đảo chiều, phòng ngự chuyển sang phản công.
Giữa tiếng gào thét gọi hồn điên cuồng của Ma Tôn, hàng trăm triệu linh thạch bố trí khắp Cửu Diệu Sơn lần lượt vỡ nát. Linh lực cuồn cuộn hóa thành sát trận phủ kín bầu trời, ập xuống như cơn lũ dữ, trong khoảnh khắc quét sạch mọi tồn tại đang rục rịch trong phạm vi năm dặm quanh Cửu Diệu Sơn.
Cuối cùng cũng yên tĩnh.
Hạ Đình Đồng thở phào nhẹ nhõm.
Bút ngọc vừa bóp đã hóa thành tro bụi, chỉ riêng việc điều khiển trận pháp đã rút cạn toàn bộ linh lực của y, suýt chút nữa thì mất ý thức.
Y thực sự quá mệt mỏi, đan điền cũng bắt đầu đau nhức, nhưng vẫn cố gắng đứng dậy, dùng ngón tay chấm máu, xoay trận pháp trở lại.
Đại trận bảo vệ núi khởi động lại, Hạ Đình Đồng chống kiếm bước ra, để một đệ tử nhỏ bên cạnh đỡ lấy.
"Tiên sư, bây giờ chúng ta nên làm gì đây?"
"Đi mời Huyền Tiêu Đạo Quân." Y ho khan, một bàn tay đầy máu: ‘‘Ta đã cố gắng hết sức rồi."
Thiên cung Tam Thập Tam ở Cửu Diệu Sơn là tổng bộ của Tiên Minh, nơi đó có những tiên gia mạnh nhất đương thời, Huyền Tiêu Đạo Quân đệ nhất thiên hạ, nếu hắn ta ra tay, có lẽ bọn họ có thể chống đỡ thêm một chút.
Chỉ là không biết tại sao, đến bây giờ vẫn không có động tĩnh gì.
Chẳng lẽ là nhân vật chính trong truyền thuyết luôn phải xuất hiện cuối cùng?
Hạ Đình Đồng hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn lên. Trên bậc thang lưu ly, những người chạy trốn nhanh nhất đã kịp leo tới thiên cung, nhưng chẳng ở lại được bao lâu. Ngay sau đó, bọn họ lại hoảng loạn lao xuống, sắc mặt tái mét, vừa chạy vừa gào lên: ‘‘Điên rồi! Điên rồi! Thần tiên điên rồi!"
Điên rồi? Đang yên đang lành sao tự dưng lại điên được?
Hạ Đình Đồng đầy dấu hỏi.
Nhưng ngay sau đó, y thấy trên lầu các màu ngọc bỗng nhiên xuất hiện một đám chấm đen lấm tấm. Ban đầu chúng nhỏ bé như bụi, rồi lần lượt nhảy nhót trên mái hiên, mỗi lúc một lớn, mỗi lúc một rõ, sắc màu dần rực rỡ đến quỷ dị.
Ngọn lửa đen nhanh chóng nuốt chửng mái điện của thiên cung Tam Thập Tam, Quỳnh Lâu Ngọc Vũ bốc cháy từng mảnh, sóng nhiệt cuồn cuộn dâng trào, nhưng Hạ Đình Đồng lại cảm thấy tứ chi của mình bị đóng băng, toàn thân lạnh buốt.
Lại như vậy.
Lại, là, như, vậy!
Một lũ ngu ngốc đầu óc có bệnh!!
Hạ Đình Đồng sắc mặt tái nhợt, nghiến chặt răng vẽ ra huyết phù, sau đó tung một kiếm trấn định cửa núi, cưỡng ép gia cố cấm chế. Ánh kim lơ lửng nhuốm màu máu, chỉ một chiêu ấy đã thiêu đốt quá nửa đời tu vi của y.