Chương 8: Hung thủ không chỉ có một người

Trương Sơn và Mộ Vân đến nhà người nhà nạn nhân. Tổ hiện trường đã điều tra các camera giám sát, nhưng chính vì trận mưa to đêm qua, nên bắt đầu từ khoảng tám giờ tối, toàn bộ hệ thống camera giám sát từ cục cảnh sát đến đường vành đai phía nam, rồi kéo dài đến khu vực ngoại thành đều bị tê liệt hoàn toàn.

Trai ngược với vẻ mặt sửng sốt Mộ Vân, Trương Sơn biết đó không phải ngẫu nhiên. Anh không tin trên thế giới này lại có sự trùng hợp đến như vậy. Hung thủ không thể biến mất trong chớp mắt, hắn gây án cần có thủ pháp, hắn không thể phá hỏng mọi hệ thống theo dõi trong nháy mắt.

Trên ghế phụ, Trương Sơn không rảnh rỗi: anh mở bản đồ giao thông thành phố, đánh dấu các điểm camera trọng yếu bị tê liệt và tìm ra được một logic. Các điểm camera hỏng đều nằm trên những đường vào ngoại ô: từ cục cảnh sát tới phía nam đường vành đai, từ nam đường vành đai tới quốc lộ ngoại ô, rồi từ quốc lộ tới vùng ngoại thành,tổng cộng có ba đoạn. Tuy nhiên, còn một điểm theo dõi hoạt động yếu, đó là camera duy nhất trên con đường nối từ vùng ngoại thành nơi xảy ra vụ án đến thôn Vương Trang. Nhìn bề ngoài, điểm theo dõi này dường như không hề liên quan đến hiện trường vụ án.

Trương Sơn nghiền ngẫm quỹ đạo gây án của hung thủ. Anh cầm bút lên, phác thảo vài phương án rồi kết luận: hung thủ xuất phát từ cục cảnh sát, đi theo nam đường vành đai, tới hướng đông. Hắn không vào thẳng công trường mà chạy ngang qua công trường, đi đến vùng ngoại thành (tạm gọi là điểm C), tại đó hắn ra gϊếŧ nạn nhân. Sau khi gϊếŧ, hắn đưa thi thể về công trường ngoại ô, dựng hiện trường, rồi quay về vùng ngoại thành, từ hướng thôn Vương Trang rời đi.

Nếu không phải vậy thì hung thủ chẳng có lý do gì phải phá hỏng camera ở Vương Trang. Anh biết là tên hung thủ sẽ không làm bất kỳ điều gì thừa thãi mà không có mục đích.

Đây là manh mối vô cùng quan trọng. Trương Sơn ngay lập tức gọi điện cho tổ hiện trường, yêu cầu họ điều tra khẩn cấp thôn Vương Trang và các làng xung quanh. Đặc biệt là kiểm tra dân cư lưu động, những người khả nghi, và dò hỏi xem đêm qua có xe lớn hay xe taxi nào đi ngang qua không.

Sau đó hai người tiếp tục lái đến nhà người nhà nạn nhân.

Tại một phòng cho thuê nào đó, rèm được kéo kín, bên trong tối om, chỉ một bóng đèn nhỏ lóe sáng.

Ở chiếc bàn vuông giữa phòng, có hai người ngồi đối diện nhau: một người khoảng năm mươi tuổi, giọng nói có vẻ già dặn. Người kia trẻ hơn, khoảng hơn hai mươi, đều đội mũ và đeo khẩu trang che kín mặt.

Người đàn ông năm mươi nói chậm rãi: “Cậu làm điều thừa thãi rồi.”

Người trẻ đáp: “Thầy, con chỉ lo họ nhìn thấy mặt và hướng đi của chiếc xe.”

Người già hơn nói tiếp: “Nếu cậu không phá hủy camera ở thôn Vương Trang quá lộ liễu, bọn họ có lẽ sẽ không chú ý tới mày. Cảnh sát không ngu, cậu đang lạy ông tôi ở bụi này, tự lộ tung tích cho họ. Họ nhất định sẽ nắm được manh mối ấy khi điều tra vùng phụ cận Vương Trang. Ở đó, chắc chắn sẽ bị phát hiện..”

Nghe ông ta nói vậy, người thanh niên thoáng hoảng loạn, hai bàn tay siết chặt, mồ hôi rịn đầy trán.

“Thầy, vậy bây giờ phải làm sao?”

“Cứ để họ điều tra. Cho dù họ có tìm được nơi đó, cũng chẳng tra ra được gì, ta đã xóa sạch hết mọi dấu vết. Chỉ có điều, sau này cậu đừng làm mấy chuyện thừa thãi nữa, vẽ rắn thêm chân chỉ khiến mọi thứ rối thêm.”

Người đàn ông chống tay đứng dậy, lộ ra dáng đi khập khiễng. Chân trái ông hơi què, cánh tay trái quấn băng trắng, có vẻ như ông ta đã từng bị thương.

“Thầy, vết thương của thầy sao rồi?” Người đàn ông trẻ khẽ hỏi.

“Lo cho tốt chuyện của cậu đi.” Ông lạnh giọng cắt ngang.

“Còn người kia, thế nào rồi?”

“Thầy, mọi thứ đã chuẩn bị xong, chỉ cần thầy ra lệnh là có thể hành động, nhưng con hơi lo…”

“Được rồi, không cần nói nhiều. Cứ làm đúng theo kế hoạch.”

Nói xong, người đàn ông đẩy cửa bước ra. Trong hành lang hẹp, tiếng bước chân khập khiễng vang lên, nặng nhẹ xen kẽ, dần khuất xa trong bóng tối.

Cục cảnh sát thành phố Ô cực kỳ coi trọng vụ án này. Theo chỉ đạo của Trương Sơn, đội hiện trường lập tức điều hơn mười người đến khu Vương Trang, tập trung rà soát các phương tiện qua lại và người dân tạm trú.

Khoảng một tiếng sau, đội hiện trường báo tin về là đã có nhân chứng.

Trương Sơn nhận được địa chỉ liền lập tức lên đường. Theo lời báo người chứng kiến là ông Lưu, thợ điện của làng. Do tối qua mưa to khiến toàn thôn mất điện, ông ta đang kiểm tra phòng điện thì vô tình trông thấy vụ việc.

Trương Sơn mừng rỡ, hỏi ngay chi tiết:

“Bác Lưu, hôm qua bác thấy chuyện gì? Hãy kể chi tiết lại giúp chúng tôi.”

Ông Lưu đáp:

“Tối hôm qua mất điện, tôi vào phòng điện kiểm tra mạch, thì nghe bên ngoài có tiếng ‘rầm’ rất to. Nhưng vì trời mưa lớn, nên tôi nghe không rõ lắm. Tôi liền che dù bước ra xem, thì thấy hai chiếc xe đỗ trên đường làng, một chiếc là xe tải nhỏ, chiếc kia là xe taxi.”

Trương Sơn hỏi tiếp:

“Bác có nhìn thấy rõ biển số xe không? Và vụ va chạm xảy ra lúc mấy giờ?”

Ông Lưu lắc đầu:

“Tôi không rõ, lúc đó mưa quá lớn, trời lại tối. Nhưng xe taxi thì dễ nhận ra, là loại phổ biến trong thành phố. Tôi thấy có hai người bước xuống từ hai chiếc xe đó, họ trao đổi gì đó với nhau, rồi chiếc xe tải kéo chiếc taxi đi mất. Tôi nghĩ chắc xe taxi bị hỏng nên gọi bạn đến giúp, nên cũng không để tâm, chỉ quay lại phòng điện kiểm tra tiếp.”