“Tôi cho rằng vụ án này có lẽ không chỉ có một hung thủ.” Trương Sơn nói chậm rãi, giọng anh trầm xuống.
Ngữ điệu ấy không hề kiên định, như thể chính anh cũng nghi ngờ phán đoán của mình. Bởi vì công cụ gây án chính là chiếc taxi có đuôi là 731, cũng chính là chiếc xe đã chở anh tối hôm qua. Nếu vụ án này chỉ do một người gây ra, thì chiếc xe ấy chính là công cụ duy nhất. Nhưng lúc 7 giờ 30 phút, chiếc xe đó vẫn còn ở trước cửa cục cảnh sát chẳng lẽ nó có thể biến mất trong nháy mắt mà xuất hiện ở ngoại ô sao?
Vụ án rơi vào bế tắc. Cả căn phòng lặng như tờ, ai nấy đều có chung một cảm giác mơ hồ như thể sương mù dày đặc đang bao phủ cả đội hình sự thành phố Ô. Mọi lập luận logic đều không thể lý giải nổi: làm sao có người có thể trong 20 phút lái xe từ điểm A đến điểm B, gϊếŧ người, vứt xác, xóa sạch dấu vết, rồi rời khỏi hiện trường một cách hoàn hảo?
Thời gian cần để hoàn thành những hành động ấy, ít nhất cũng phải một tiếng đồng hồ.
Hiện thực và logic hoàn toàn trái ngược nhau không có cách nào dung hòa.
Chuông điện thoại reo phá tan năm phút im lặng vừa rồi. Cuộc gọi đến từ tổ điều tra hiện trường. Trương Sơn lập tức nhấc máy nghe. Sau khi nghe xong liền nói:
“Các đồng chí ở hiện trường cho biết cách chỗ phát hiện thi thể khoảng ba cây số, họ tìm thấy mảnh vỡ xe và vết máu trên đường. Mảnh vỡ màu đỏ, bước đầu xác định có thể thuộc về chiếc taxi gây án và nạn nhân. Trương Hạo, Tằng Vĩ, Tôn Bằng, các cậu cùng đồng chí bên tổ giám định kỹ thuật ra hiện trường xem ngay đi.”
“Rõ!” Mấy người đồng thanh đáp.
Trương Sơn đặt điện thoại xuống, trong lòng càng thêm rối bời.
Anh biết Mộ Vân nói đúng. Nhưng cô vẫn bỏ sót một chi tiết là chiếc xe taxi gây án.
Nếu mảnh vỡ thật sự đến từ chiếc taxi đó, thì có thể kết luận vùng nông thôn cách công trường khoảng năm cây số, tạm gọi là điểm C kia, chính là hiện trường đầu tiên. Hung thủ đã lái xe với tốc độ khoảng 70 km/h, đâm thẳng vào nạn nhân bị trói, khiến người này văng lên, đầu đập xuống đất và chết ngay tại chỗ.
Túi khí xe bật ra, hung thủ không bị thương.
Thế nhưng, khi chiếc taxi tìm thấy tại hiện trường công trường, nó lại không thể khởi động được, động cơ hỏng nặng, chỉ có ắc-quy còn nguyên. Nếu hung thủ muốn đưa chiếc xe này cùng thi thể đến công trường, hắn phải dùng thêm một chiếc xe tải để kéo đi, và việc đó cũng cần thời gian.
Không lâu sau, phòng giám định gửi kết quả:
Những mảnh vỡ xe ở con đường ngoại ô chính là của chiếc taxi gây án, vết máu thu được trùng khớp với máu của nạn nhân. Ở khu vực ngoại ô, mưa nhỏ hơn nên một phần vết máu vẫn còn đủ để xét nghiệm.
Trương Sơn nhìn bản báo cáo, lòng nặng trĩu.
Chẳng lẽ đây thật sự là một vụ án không thể phá?
Anh không tài nào nghĩ ra được, hung thủ làm thế nào hoàn tất tất cả trong vỏn vẹn hai mươi phút.
Anh đứng dậy, cầm bút, vẽ lên bảng sơ đồ Mộ Vân đã phác trước đó. Anh đánh dấu:
A - Cục cảnh sát.
B - Công trường ngoại ô.
C - Đoạn đường ngoại ô, nơi phát hiện vết máu.
Từ A đến C khoảng hơn 15 km, từ C đến B khoảng 5 km.
Anh vừa viết vừa suy luận:
Hung thủ đâm chết nạn nhân tại điểm C, sau đó bằng cách nào đó, đem cả chiếc taxi bị hỏng và thi thể di chuyển đến công trường B, rồi đóng thép xuyên người, cuối cùng mới rời khỏi hiện trường.
Nhưng bằng cách nào? Và hắn hành động trong bao lâu?
Trong phòng chỉ còn lại hai người là Trương Sơn và Mộ Vân. Bên ngoài trời đã sáng hẳn. Sau trận mưa lớn, không khí thành phố Ô mát lạnh, mây đen tan dần, mặt trời ló rạng, chiếu những tia sáng yếu ớt vào căn phòng.
“Tôi biết anh đang nghĩ gì.” Mộ Vân nói, khẽ mở cửa sổ để xua khói thuốc dày đặc. “Nói thật, tôi cũng không tìm ra được lời giải.”
Trương Sơn dụi điếu thuốc, giọng trầm xuống:
“Tôi vẫn nghi ngờ hung thủ không chỉ có một người.”
“Nhưng không phải là chiếc xe gây án chỉ có một sao?” Mộ Vân hỏi lại.
Trương Sơn im lặng một lúc, rồi hỏi:
“Còn kết quả giám định mực viết trên tờ tiền đã có chưa?”
“Kết quả có rồi, mực là loại mực xanh thường thấy lưu hành ngoài thị trường.”
“Được. Vậy cô đi với tôi đến nhà người nhà nạn nhân hỏi thăm một chút, điều tra quan hệ xã hội của họ.”
“Được.”
Trương Sơn biết vụ án đã rơi vào ngõ cụt. Dựa vào video giám sát và mốc thời gian, mọi thứ giống như một vòng tuần hoàn chết chóc, không còn cách nào khác phải đổi hướng để tìm một lối đột phá.
Hồi anh còn học ở trường cảnh sát, thầy dạy lúc đó đã nói: trên đời chỉ có cảnh sát vô dụng, chứ không có vụ án nào mà không phá được. Anh trước sau đều tin vào câu danh ngôn ấy. Nhưng trên thế giới có biết bao vụ án treo chưa tìm ra manh mối, lẽ nào có thể nói tất cả những cảnh sát không phá được án đều là kẻ bất tài sao? Câu trả lời dứt khoát sẽ là: không phải.
So với lời của người thầy năm xưa, Trương Sơn cảm thấy cảnh sát và tội phạm luôn là hai thế lực đối lập, tồn tại trong một sự cân bằng mong manh và vi diệu. “Ma cao một thước, đạo cao một trượng” chính là ý nghĩa của sự đối đầu ấy. Cảnh sát càng có kinh nghiệm, khi gặp phải một tội phạm thông minh cao siêu lại càng dễ rơi vào bế tắc. Rõ ràng, Trương Sơn cảm nhận mình đang dần bị hung thủ dẫn vào chiếc bẫy này, từ tờ tiền năm tệ đến hiện trường vụ án, mọi thứ đều được hung thủ sắp đặt sẵn. Thay vì đợi cảnh sát, hắn thà quấy đυ.c nước, làm chủ trận địa, tạo sương mù che lấp, khiến bọn họ phá án khó khăn, xem bọn họ không thể bắt được hắn.
Đây rõ ràng là khıêυ khí©h.
Khoé miệng anh run nhẹ, tự nhủ: “Đợi xem, ta nhất định sẽ bắt được ngươi!”