Chương 5: Tay trái

Tôn Bằng im lặng lắng nghe, đến thở mạnh cũng không dám.

Trong văn phòng, chỉ còn vang lên tiếng rè rè yếu ớt từ đầu dây điện thoại, hòa cùng tiếng gió rít ngoài cửa sổ và tiếng mưa nặng hạt đập vào khung kính. Âm thanh hỗn loạn của hơi thở gấp gáp, tiếng giọt mưa và tiếng điện thoại đan xen, khiến bầu không khí đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.

Mộ Vân vô thức nắm lấy góc áo, rồi lại buông ra, tay đặt lên mặt bàn, đan vào nhau rồi lại thả lỏng, động tác lặp đi lặp lại, đầy căng thẳng và bối rối.

“Vậy còn dấu vân tay, dấu chân, hay chứng cứ nào khác không?”

Giọng Trương Sơn khàn khàn, lẫn chút mệt mỏi vì khói thuốc.

Giọng Lưu Minh nhẹ nhàng truyền qua điện thoại:

“Trời mưa lớn quá, không chỉ dấu chân của hung thủ mà cả dấu chân của chúng tôi cũng bị xóa sạch rất nhanh. Mặt đất ở công trường là lớp cát mịn, đất mềm và xốp, không có thảm thực vật. Còn vân tay thì trên xe chỉ tìm thấy dấu vân tay và tóc của nạn nhân. Tay nắm cửa và các vị trí khác có rất nhiều vân tay, tóc, đang được đem đi đối chiếu, nhưng khối lượng công việc rất lớn, sẽ cần thêm thời gian mới có kết quả.”

Chỉ một đoạn ngắn thôi, nhưng ai cũng cảm nhận được sự bất lực trong giọng Lưu Minh.

Trương Sơn khẽ “ừ” một tiếng, giọng trầm nặng. Anh hiểu rõ, lần này, hung thủ là kẻ cực kỳ thông minh và có kinh nghiệm phạm tội dày dạn. Hắn hành động sạch sẽ, không để lại bất cứ dấu vết nào có giá trị.

Ngay cả những dấu vân tay trong xe mà hắn không xóa, cũng là có chủ ý, hắn muốn cảnh sát rơi vào bẫy. Một chiếc taxi mỗi ngày đón hàng chục, thậm chí hàng trăm hành khách, qua nhiều tháng có thể tích lũy đến hàng ngàn dấu vân tay và sợi tóc. Đội giám định kỹ thuật lại chỉ có ba, bốn người. Thu thập và so sánh từng mẫu là công việc khổng lồ.

Hung thủ thông minh ở chỗ, hắn hiểu rõ cảnh sát buộc phải điều tra, dù biết rằng phần lớn vân tay đó vô nghĩa, nhưng vẫn phải lần lượt so sánh từng cái một.

Đây chính là cái bẫy hoàn hảo, một hố sâu mà cảnh sát buộc phải nhảy vào.

Cảm giác bị dắt mũi lần nữa khiến Trương Sơn siết chặt nắm tay.

“Cảm ơn, vất vả cho các anh rồi.” Anh nói khẽ.

Mặc dù hiện tại được giao chức phó tổ trưởng chuyên án, nhưng Trương Sơn biết rõ, giữa anh và những đồng nghiệp pháp y chỉ là quan hệ ngang hàng. Chức vụ “phó tổ trưởng” này chỉ là tạm thời, mang tính danh nghĩa trong khuôn khổ vụ án. Khi vụ việc kết thúc hoặc được chuyển giao, chức này cũng sẽ không còn. Vì vậy, anh không bao giờ ra lệnh như một cấp trên thực thụ.

“Không có gì đâu.” Lưu Minh đáp.

“Bên các anh thiếu người, lát nữa tôi sẽ báo với Đội trưởng Mã xem có thể điều thêm người qua hỗ trợ không.”

“Trời mưa thế này, phiền người khác đi lại cũng không tiện.”

“Vụ án quan trọng hơn cả.”

“Được.” Lưu Minh không từ chối thêm, rồi cúp máy.

Sau khi điện thoại bị ngắt, Trương Sơn rút tờ tiền năm tệ từ túi áo, đặt lên bàn, chăm chú nhìn.

Càng nhìn, anh càng cảm thấy nó có gì đó rất kỳ lạ.

Dòng chữ viết trên đó “Công trường xây dựng phía nam thành phố, cứu tôi với!!!” thoạt nhìn tưởng như là được viết vội, nét chữ nguệch ngoạc và hoảng loạn. Nhưng quan sát kỹ hơn, nét chữ tuy xiêu vẹo, song vẫn nằm ngay ngắn trên cùng một trục ngang.

Những dòng chữ trên tờ tiền méo mó, xiêu vẹo, như thể được viết bởi một đứa trẻ mẫu giáo mới tập cầm bút. Cái cách viết ấy vừa có vẻ tự nhiên, lại vừa gượng gạo đến lạ, khiến Trương Sơn cảm thấy cực kỳ khó hiểu và bất an

Anh lấy bút chì, cố thử phác lại nét chữ ấy, nhưng vẽ đi vẽ lại vẫn không thể bắt chước được. Một ý nghĩ lóe lên, anh quay sang nói:

“Tôn Bằng, đưa tôi một cây bút máy.”

Tôn Bằng rời khỏi văn phòng, vài phút sau quay lại, đưa bút cho anh rồi càu nhàu:

“Chữ viết như gà bới thế này có gì phải nghiên cứu? Tôi viết tay trái còn đẹp hơn.”

“Tay trái?”

Chỉ một câu vô tình đó khiến Trương Sơn như bừng tỉnh. Anh nhanh chóng lấy tờ giấy trắng A4, đặt lên bàn, cầm bút bằng tay trái, rồi cố gắng viết lại những chữ giống trên tờ tiền. Khi so sánh, độ giống nhau cao đến hơn tám phần!

Khoảnh khắc ấy, Trương Sơn như bị sét đánh ngang tai. Dòng chữ trên tờ tiền tuyệt đối không phải do nạn nhân viết ra.

Hoàn toàn ngược lại, đó là chữ của hung thủ.

Để tránh bị nhận diện, cũng như tạo ra ảo giác “lời cầu cứu tuyệt vọng”, hắn cố tình viết bằng tay trái, giả vờ vụng về. Nhưng dù viết bằng tay không thuận, hắn vẫn giữ được hàng chữ nằm trên cùng một đường ngang, điều này chỉ có thể xảy ra với người cực kỳ cẩn trọng và cầu toàn.

Hơn nữa, hắn còn chọn viết vào phần trống của tờ tiền, tuyệt đối không chạm vào hình tranh sơn thủy in trên đó. Một người đang bị bắt cóc, cầu cứu trong tuyệt vọng, sao có thể để ý đến chi tiết nhỏ nhặt như vậy?

Không, chỉ có hung thủ mới làm thế. Hắn là kẻ theo chủ nghĩa hoàn mỹ, thậm chí trong khi gϊếŧ người vẫn muốn giữ cho tờ tiền “đẹp”.

Nghĩ thông suốt điểm này, hướng điều tra bỗng trở nên rõ ràng hơn. Trương Sơn đưa tờ tiền cho Tôn Bằng:

“Đem cái này sang phòng giám định. Nhờ họ phân tích thành phần mực, xem loại mực nào được dùng.”

“Được.”

Tôn Bằng đáp, nhưng khi vừa định nhận lấy, hắn rụt tay lại, ngó nghiêng quanh phòng:

“Chờ chút, để tôi tìm găng tay cái đã.”

“Không cần đâu.” Trương Sơn nói ngay.

“Trên tờ tiền chẳng còn dấu vân tay nào có giá trị đâu. Đưa thẳng qua phòng pháp y đi, đừng để họ phải chờ.”

“Được.” Tôn Bằng cẩn thận cầm lấy tờ tiền rồi đi ra ngoài. Vừa ra tới cửa, Trương Sơn gọi với theo:

“Đưa xong thì về nghỉ đi. Ngày mai dậy sớm, cùng tôi lên cục cảnh sát.”

Hai giờ sáng. Trương Sơn lê thân thể mệt mỏi về nhà, nằm vật xuống giường. Anh vốn định ngủ tạm tại văn phòng, nhưng trời mưa khiến văn phòng quá lạnh. Vụ án đang ở giai đoạn căng thẳng, anh không muốn để sức khỏe mình kéo chậm tiến độ vụ án.

Nhìn trần nhà mờ tối, trong đầu anh liên tục hiện lên hình ảnh tờ tiền năm tệ và khuôn mặt người chết ở công trường ngoại ô. Hai cảnh tượng ấy cứ thay phiên nhau lóe lên, ngay cả khi anh nhắm mắt cũng không thể xua đi được.

Ngoài kia, mưa vẫn trút xuống ào ào. Gió lùa không theo hướng cố định, cuốn theo hạt mưa quất ràn rạt vào cửa kính. Tiếng mưa nặng hạt rơi trên lớp kính dày vang lên đều đặn bồm bộp, bồm bộp, lạnh lẽo và đơn điệu.

Trương Sơn không sao ngủ được, anh ngồi dậy, kéo ghế mây ra trước cửa sổ, nhìn ra màn đêm mịt mù mưa gió, vừa nhìn mưa bên ngoài cửa, vừa hút thuốc.

Cứ thế, anh thức trọn cả một đêm. Mùa hè trời hửng sáng từ rất sớm, tiếng người tập thể dục ngoài quảng trường vọng lên, đánh thức anh khỏi giấc ngủ chập chờn.

Trên tay anh, vẫn còn kẹp một điếu thuốc đã tàn, cháy dở đến tận đầu lọc.