Chương 4: Mười phút trước đó

Đợi đội trưởng đi rồi, Trương Sơn lấy tấm bảng trắng trong phòng họp ra. Đã mấy tháng rồi không có vụ lớn nào, nên mặt bảng đã phủ một lớp bụi mỏng. Anh dùng chiếc khăn lông lúc nãy lau tóc để lau sạch bảng, rồi cầm bút viết lên những hàng đầu tiên.

“Bây giờ chúng ta chia hướng điều tra thế này.”

Anh vừa nói, vừa viết vừa phân tích rõ ràng:

“Thứ nhất: truy tìm nguồn gốc. Kiểm tra lại toàn bộ video giám sát, tra biển số xe taxi, xác định vị trí chiếc taxi dừng trước khi đến chỗ tôi, xem tài xế đón bao nhiêu khách, là những ai, đón ở đâu.”

“Thứ hai: xác định danh tính nạn nhân. Dựa vào dấu vân tay và DNA để so sánh, để nhanh chóng tra được người chết là ai.”

“Thứ ba: giao tờ tiền cho đội giám định kỹ thuật. Kiểm tra thành phần mực, xác định loại bút được dùng để viết lên đó.”

Nói đến đây, Trương Sơn khẽ cau mày. Anh cảm thấy vụ này không hề đơn giản.

Nguyên nhân nằm ở tờ tiền năm tệ kia. Trong mắt anh, lúc này nó giống như một tờ tiền âm phủ lấy mạng, một dấu hiệu của cái chết. Anh trăn trở một điều, nếu người chết thật sự cầu cứu, sao lại viết lên tiền bằng bút máy? Người bị khống chế thì làm sao có được bút? Tại sao lại chọn cách cầu cứu kỳ lạ như vậy?

Anh vò đầu, cảm thấy mọi chi tiết trong vụ án đều mâu thuẫn, càng nghĩ càng nhức óc.

Lúc này, Mộ Vân lên tiếng:

“Trương Sơn, biển số xe đã tra ra rồi. Xe mang biển số ÔA73144, chủ xe là Lý Dũng, nam, 36 tuổi, nghề nghiệp tài xế taxi. Anh ta lái taxi đã mười năm, trước đây ở thành phố bên cạnh, năm ngoái cả nhà mới chuyển về thành phố Ô. Tuy nhiên, người này có tật đánh bạc, nợ nần khá nhiều. Trong nhà còn có vợ và một con gái nhỏ. Tạm thời mới nắm được chừng đó thông tin. Gọi điện cho anh ta thì vẫn tắt máy. Ngày mai chúng ta sẽ đến nhà anh ta điều tra.”

“Đã tra được danh tính nạn nhân chưa?” Trương Sơn hỏi.

“Cái này còn phải đợi bên giám định kỹ thuật và pháp y đối chiếu với cơ sở dữ liệu. Chắc cũng sắp có kết quả thôi.”

Lời của Mộ Vân vừa dứt, điện thoại trong văn phòng liền reo lên. Trương Sơn bật loa ngoài, giọng pháp y Lưu Minh vang lên:

“Tôi là Lưu Minh, báo cáo tình hình hiện trường cho các anh. Cách công trường xây dựng ở ngoại ô khoảng một cây số, chúng tôi phát hiện một chiếc taxi. Phần đầu xe bị hư hại khá nặng.”

Trương Sơn vừa nghe đến ba chữ “xe taxi” thì lập tức thấy tim mình siết lại. Một dự cảm chẳng lành thoáng qua, anh khẽ nhíu mày, nước mưa từ tóc nhỏ giọt xuống bàn làm việc.

“Biển số xe là ÔA73144. Mà nạn nhân chính là chủ xe taxi đó, Lý Dũng, nam, 36 tuổi.”

Câu nói của Lưu Minh khiến cả văn phòng lặng đi. Mộ Vân và Tôn Bằng trừng lớn mắt, không tin vào tai mình. Mộ Vân lập tức xác nhận lại:

“Anh nói lại xem, biển số bao nhiêu?”

“ÔA73144.”

Hai người nhìn nhau, im lặng rất lâu. Chính biển số đó, chiếc taxi họ vừa thấy trong video giám sát. Cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng.

Tim họ đập thình thịch, dồn dập và bất an.

So với họ, Trương Sơn vẫn giữ được bình tĩnh. Nhưng lông mày mày vẫn cau lại, giọng trầm hẳn:

“Anh nói tiếp đi, tình trạng thi thể thế nào?”

“Thi thể cao khoảng 1m72. Trong dạ dày có thức ăn chưa tiêu hóa hết, bao gồm xúc xích và mì ăn liền, đều là đồ ăn nhanh. Trong máu có nồng độ cồn. Tay chân nạn nhân ở trạng thái co quắp, đồng tử giãn to, cổ tay và mắt cá chân có dấu vết bị trói. Tay trái gãy vụn, xương bả vai và ba xương sườn bên trái gãy nát. Một xương sườn đâm vào phổi, làm phổi vỡ nát; một xương khác đâm vào lá lách, cũng bị vỡ. Xương đùi bị gãy, ngực và bụng đều có vết thương đâm xuyên qua.

Theo giám định, các thanh thép xuyên người nạn nhân là do hung thủ dùng búa tại công trường đập xuyên qua từng chút một. Đầu thép có dính bột đỏ của gạch và bụi xi măng. So sánh với dấu vết trên đầu xe taxi, có thể khẳng định: nạn nhân bị trói chặt tay chân, đặt giữa đường quốc lộ. Hung thủ lái xe, chạy với tốc độ ít nhất 70 km/h, lao thẳng vào nạn nhân. Khi bị đâm, cơ thể nạn nhân văng lên, sau đó rơi xuống, phần đầu và tứ chi tiếp đất, xương sườn bị nghiền nát do va chạm khi lăn. Nói cách khác, nơi các anh phát hiện ra thi thể không phải hiện trường đầu tiên của vụ án.”

Giọng Lưu Minh như một tảng đá nặng nề rơi xuống, đè chặt bầu không khí trong phòng. Mỗi người nghe đến đâu, tim càng lạnh đến đó.

Đây là loại hận thù gì mà có thể khiến kẻ gϊếŧ người hành động dã man đến vậy? Có thể loại trừ nguyên nhân tự sát vì làm gì có ai lại có thể tự đâm xuyên ngực mình như thế.

Tuy nhiên hung thủ đã bắt cóc và khống chế được nạn nhân, hắn có hàng vạn cách dễ hơn để gϊếŧ người: dao găm, khí độc, đầu độc, thậm chí tra tấn đến chết. Nhưng tại sao hắn lại chọn một cách tàn bạo và kỳ quái như thế này?

Trương Sơn rút từ túi áo ra một điếu Bạch Tháp Sơn, châm lửa mấy lần nhưng thuốc đã bị ướt, không cháy lên được.

Tôn Bằng lấy trong ngăn kéo một hộp thuốc Vân Tử, bật nắp búng ra một điếu, đưa cho anh:

“Hút của tôi đi.”

Trương Sơn thất thần, cầm luôn cả hộp, im lặng châm thuốc hút. Tôn Bằng định nói gì đó rồi lại thôi.

Khói thuốc lẩn quẩn trong không khí. Trương Sơn hít một hơi thật sâu, giọng khàn đi:

“Thời gian tử vong thế nào?”

Lưu Minh đáp khẽ, giọng trầm thấp:

“Thời gian tử vong rất gần. Khi chúng tôi đến nơi, máu vẫn còn ấm. Sơ bộ phán đoán, nạn nhân chết chưa đầy một tiếng rưỡi.”

Một tiếng rưỡi?

Trương Sơn khẽ liếc đồng hồ. Anh tính lại trong đầu.

Từ lúc họ đến công trường, chờ Mộ Vân và mọi người khoảng 20 phút; quay về đội mất 40 phút, rồi cuộc họp và cuộc gọi này thêm 20 phút nữa. Tức là, vào khoảng một giờ hai mươi phút trước, anh đang cùng Tôn Bằng trên đường đến công trường.

Hay nói cách khác, khi Trương Sơn phát hiện thi thể, người chết chỉ mới tắt thở khoảng mười phút, và hung thủ rất có thể vừa rời khỏi hiện trường ngay trước mắt anh!

Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Mộ Vân khẽ rùng mình, da gà nổi khắp cánh tay.