Tôn Bằng quay tay hạ cửa kính xe làm cửa xe kêu răng rắc, ném hộp cơm ăn dở ra ngoài rồi buông một câu càm ràm:
“Cái xe tệ hại này sắp nhiều tuổi hơn cả em họ tôi mà đội trưởng cũng chẳng chịu đổi.”
Sau đó hắn làm bộ vất vả, khoa trương quay tay kéo cửa kính xe lên lại.
“Tiện tay ném thế à? Ý thức cậu ở đâu?” Trương Sơn nói.
“Ha ha, anh nhìn xem, chỗ này toàn gạch vỡ ngói nát, chả khác gì bãi rác. Cái hộp cơm của tôi vứt ở đây là hợp lý nhất.”
“Xuống xe, đi cùng tôi xem một chút.”
“À? Tôi cũng phải xuống à?” Tôn Bằng ngạc nhiên.
“Nói nhảm, không thì đưa cậu theo làm gì?”
“Được thôi, đi theo anh ra đây đúng là xui xẻo.”
Tôn Bằng bung ô, sau đó xuống xe cùng Trương Sơn. Máy xe vẫn nổ, đèn pha rọi thẳng phía trước, tạo thành ánh sáng chói loá hắt trong màn mưa. Hai người lội bùn tìm kiếm khắp công trường, thỉnh thoảng lại cất tiếng gọi:
“Có ai không?”
Họ tìm hơn mười phút vẫn không thấy manh mối. Thậm chí Trương Sơn bắt đầu nghĩ có lẽ mình quá nhạy cảm, có khi đây chỉ là một trò đùa nhàm chán. Đúng lúc ấy, bên phía Tôn Bằng đang đi, vang lên một tiếng kêu hoảng hốt, hắn gọi gấp:
“Anh Sơn! Mau đến đây xem, có người chết!”
“Gì cơ?”
Trương Sơn lập tức quay người, lao về phía Tôn Bằng. Do không kịp để ý mặt đường đầy đá vụn lổn nhổn, anh trượt chân ngã dúi dụi trong bùn, nhưng vẫn cố vùng dậy chạy tiếp. Khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ. Quả nhiên có một người đang nằm bất động trên mặt đất.
Đó là một khu vực tường đang xây dở, nửa bức tường đã bị sập, bốn phía chỉ còn lại hai mảng vách tường chênh vênh. Người kia nằm gục giữa góc tường, nơi đó có những viên gạch ướt sũng đang lung lay trong gió lớn. Dường như chỉ cần một cơn gió giật mạnh nữa là sẽ đổ sập xuống, chôn vùi hết mọi thứ.
Người chết trợn trừng mắt, trên người đầy vết bầm tím và bị gãy xương. Đáng sợ nhất là phần ngực và bụng bị hai thanh thép xây dựng gỉ sét xuyên thẳng qua, khiến thi thể bị ghim chặt xuống nền đất. Trên đầu thanh thép còn in rõ dấu vết búa đập.
Khóe miệng Trương Sơn giật giật. Anh cúi xuống, đặt tay lên ngực và cổ tay nạn nhân, cơ thể vẫn còn hơi ấm, chứng tỏ cái chết chưa xảy ra lâu.
Máu từ trên người nạn nhân rỉ ra, bị mưa cuốn trôi thành từng vệt đỏ sẫm, hòa vào bùn đất, thấm dần xuống nền gạch vụn. Ở bụng, chỗ thép xuyên qua rách toang một lỗ lớn, nửa đoạn ruột trắng bệch lộ ra ngoài. Do bị thanh thép xuyên qua, các dây thần kinh và cơ vùng bụng bị kí©h thí©ɧ, khiến cơ thể sau khi chết vẫn xuất hiện phản ứng co giật. Phân và thức ăn chưa được tiêu hóa tràn ra thông qua miệng vết thương và hậu môn, hòa cùng máu và nước mưa loang lổ khắp nơi.
Tôn Bằng vừa mới ăn xong, ngửi thấy mùi tanh nồng và hôi thối trộn lẫn kia thì lập tức buồn nôn, cúi xuống nôn thốc nôn tháo.
Trương Sơn cau mày nói:
“Ăn cho lắm vào, bây giờ thì biết hậu quả rồi đấy!”
Tôn Bằng hối hận vô cùng, nếu biết trước có cảnh tượng này, hắn đã chẳng tham ăn làm gì. Đây là lần đầu tiên từ khi vào ngành hắn chứng kiến một thi thể thê thảm đến vậy, cách chết tàn khốc khiến hắn rùng mình ớn lạnh.
“Nhanh lên! Bảo vệ hiện trường!”
Trương Sơn lập tức hô lớn. Trời mưa quá to, nếu không che chắn kịp thời thì mọi dấu vết sẽ bị rửa trôi, hiện trường sẽ hoàn toàn bị phá hủy.
Anh vội vàng cầm ô che mưa, phủ lên phần thân trên của thi thể, rồi giật lấy ô của Tôn Bằng che nốt phần thân dưới. Có thể bảo vệ được bao nhiêu thì cố hết sức. Làm xong, hai người vội vã chạy về xe, gọi điện báo cho đội.
Không ai trong đội hình sự có thể ngờ rằng, chỉ một tờ tiền giấy bình thường lại dẫn đến một vụ án mạng nghiêm trọng như thế. Nghĩ đến đó, ai nấy đều thấy rợn người. Nếu không phải Trương Sơn kiên quyết đi kiểm tra, có lẽ vụ án đẫm máu này sẽ chỉ được phát hiện sau khi trời tạnh, khi mọi dấu vết đã bị xóa sạch. Khi ấy, liệu họ có còn cơ hội phá án không? Hay tất cả sẽ bị quy trách nhiệm, bị đình chỉ công tác?
Sau khi nhận được điện thoại, các đồng nghiệp trong đội lập tức ngồi thẳng dậy, thông báo khẩn cho các bộ phận liên quan rồi nhanh chóng lái xe hướng về ngoại ô. Lần này, không ai dám chậm trễ nữa.
Tôn Bằng ngồi trong xe, sắc mặt tái nhợt. Trước đó, hắn đã nôn không dưới ba lần. Dù đã làm cảnh sát hình sự năm năm, hắn chưa từng trực tiếp đối mặt với nhiều thi thể lắm, nhất là những cái chết thảm khốc như vừa rồi. Cảnh tượng đó khiến hắn khó mà chấp nhận nổi. Hai tay Tôn Bằng vẫn run lẩy bẩy. Nước theo ống tay áo chảy xuống đầu ngón tay, nhỏ giọt xuống sàn chỗ ghế phụ. Không rõ đó là mồ hôi lạnh hay nước mưa còn đọng lại.
Trương Sơn ngồi bên cạnh, mắt nhìn cần gạt nước lia qua lia lại trên kính chắn gió. Anh rút một điếu thuốc Bạch Tháp Sơn, châm lửa bằng bàn tay ướt, hít một hơi thật sâu. Khói thuốc nhanh chóng lan tỏa trong khoang xe, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng giữa hai người.
Anh trầm ngâm. Điều kì lạ không chỉ ở chỗ trạng thái chết khủng khϊếp của thi thể kia.
Trong đầu Trương Sơn hiện lên từng mảnh ghép: chiếc taxi, tờ tiền, thi thể bị thép xuyên qua người. Tất cả những chi tiết ấy dường như không phải trùng hợp. Chúng liên kết với nhau như một mắt xích trong kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng.
Thế gian này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?
Lần đầu tiên, Trương Sơn cảm thấy, có ai đó đang dắt mũi mình đi.