Chuơng 3: Tổ chuyên án

Đội hình sự hết sức coi trọng cuộc điện thoại của Trương Sơn. Các đồng sự chỉ mất chưa đến ba mươi phút đã tới nơi, dọc đường còi hụ vang rền. Sau một tiếng phanh “két” chói tai, ba chiếc Jetta cảnh sát màu trắng bật đèn đỏ xanh lần lượt dừng trước cổng lớn ngoại ô. Tiếp đó là một chiếc minibus lớn chạy đến. Pháp y và đồng chí giám định kỹ thuật hình sự mang găng tay, giày ủng, vội vã nhảy xuống xe. Họ kéo một dải băng vàng phong tỏa hiện trường. Dải băng ấy như ranh giới giữa sự sống và cái chết. Dưới ánh đèn chớp nháy, dải phân cách vừa nổi bật vừa u ám, như thể linh hồn người chết đang cố gắng dùng cách nào đó bộc lộ nỗi không cam lòng cuối cùng.

Cảnh sát làm việc rất nhanh nhẹn. Mộ Vân là nữ cảnh sát duy nhất của đội. Lần này người đến khá đông nên cô không ra tuyến đầu mà trực tiếp lên xe của Trương Sơn. Khi bước lên xe, cô thấy sắc mặt Trương Sơn và Tôn Bằng đều khó coi.

“Khói nồng quá. Ngồi trong xe còn hút thuốc à?”

Mộ Vân nhíu mày, cô theo bản năng đưa tay phẩy phẩy trước mũi, định hạ kính cửa sau, nhưng kính đã hỏng nên không hạ được.

“Đã liên hệ đồn công an khu vực phía nam. Đội trưởng đang trên đường tới cục. Ba người chúng ta bây giờ về cục. Chỗ này để các đồng chí khác xử lý. Hai anh là người phát hiện hiện trường đầu tiên, cần về lấy lời khai.”

“Ừ.”

Trương Sơn đáp, sau đó chở Mộ Vân và Tôn Bằng rời hiện trường.

Trên đường về, Trương Sơn không bật đèn ưu tiên, tốc độ cũng rất chậm. Vì trong lòng thấy nặng nề, nên anh lái gần bốn mươi phút mới về đến đội. Đội trưởng Mã Kiếm mặc cảnh phục, ngồi ở ghế phó chủ tọa trong phòng họp. Ghế chủ tọa là Cục trưởng Công an thành phố Ô, Vương Kính Tùng.

“Trời ạ, chuyện này vừa mới xảy ra mà đã kinh động tới cả cục trưởng?” Tôn Bằng thì thầm, sắc mặt anh ta đã khá hơn nhiều.

“Các đồng chí đến rồi à? Ngồi xuống đi.”

Vương Kính Tùng không hề khách sáo, đón hai người đang ướt như chuột lột ngồi xuống. Mộ Vân đưa khăn cho họ lau tóc. Vương Kính Tùng nói dứt khoát:

“Vất vả cho hai đồng chí rồi. Trước hết tôi muốn khen ngợi đồng chí Trương Sơn. Tôi đã nghe báo cáo. Anh phát hiện manh mối trên tiền lẻ mà tài xế taxi trả lại. Khi chứng cứ chưa xác định tính xác thực, anh vẫn lập tức chạy ngay đến hiện trường. Đây là điều mỗi cảnh sát cần học tập. Trước hết, tôi xin ghi nhận tinh thần đó của anh.”

Trương Sơn gật đầu cảm ơn cục trưởng.

Ngay sau đó, Vương Kính Tùng nhíu mày:

“Nhưng bây giờ không phải lúc tranh công xin thưởng. Cục trưởng cũ đã về hưu ba tháng trước. Tôi mới được điều về thành phố Ô nhận chức cục trưởng được ba tháng. Trước khi tôi tới, thành phố Ô rất yên bình, thậm chí còn không xảy ra vụ trộm cướp nghiêm trọng nào. Vậy mà chỉ trong ba tháng, đã xuất hiện một vụ án mạng, hơn nữa là vụ gϊếŧ người đặc biệt tàn ác, thủ đoạn khiến người ta phẫn nộ. Đây là sự thiếu sót trong công tác của tôi, cũng là sự khıêυ khí©h nghiêm trọng đối với danh dự của lực lượng công an.”

Mã Kiếm hiểu rõ ẩn ý trong lời của Cục trưởng Vương Kính Tùng. Trong quan trường, nước sâu khó dò, quan chức càng lớn thì vị trí càng khó giữ. Khi cục trưởng cũ nghỉ hưu, có ba người được đề cử kế nhiệm, và Vương Kính Tùng chính là người có lý lịch yếu nhất trong ba người đó. Nhiều lãnh đạo cấp cao thậm chí không xem trọng ông. Vì thế, vừa nhậm chức, Vương Kính Tùng liền nôn nóng muốn lập công, muốn tạo thành tích để làm cho thành phố Ô trở nên “quốc thái dân an”. Nhưng không ngờ, mới được ba tháng, chiến tích chưa thấy đâu thì đã xảy ra một vụ án gϊếŧ người nghiêm trọng như vậy, bảo ông ta không lo lắng sao được.

“Khụ, chuyện là thế này.”

Mã Kiếm ho nhẹ một tiếng, chen lời:

“Cục trưởng Vương, ngài cứ yên tâm. Tôi vừa mới lập một phương án: tạm thời thành lập tổ chuyên án 7.31, do tôi làm tổ trưởng. Các đồng chí bên giám định kỹ thuật, pháp y, và đồn công an đều đã xuất quân. Nhất định trong thời gian ngắn nhất, chúng tôi sẽ bắt được hung thủ đưa ra trước pháp luật.”

“Rất tốt.” Vương Kính Tùng gật đầu.

“Nhớ kỹ, vụ này phải hết sức giữ bí mật, không để gây hoang mang cho dân chúng.” Giọng ông trùng xuống, ánh mắt trở nên sâu xa.

“Rõ. Mộ Vân, cô đi tìm đồng chí bên ban tuyên truyền, lập tức ra thông báo, trước khi vụ án có tiến triển, nghiêm cấm truyền thông can thiệp đưa tin.”

Mã Kiếm hiểu quá rõ tâm ý của Cục trưởng Vương, điều ông lo nhất chính là dư luận.

“Ừ, vậy thì tốt. Tôi thấy đồng chí Trương Sơn là người đầu tiên phát hiện vụ án, tờ tiền cũng là do anh ấy phát hiện. Anh ấy phản ứng nhanh, xử lý thận trọng, có thể xem xét bổ nhiệm làm phó tổ trưởng tạm thời, phối hợp điều tra.”

“Vâng, cảm ơn Cục trưởng đã tin tưởng.” Mã Kiếm vội chen lời, rồi quay đầu ra hiệu cho Trương Sơn. Trương Sơn đứng dậy, nghiêm túc nói:

“Cảm ơn Cục trưởng.”

Vương Kính Tùng gật đầu, rồi rời đi luôn, đến cả chiếc ô cũng quên mang theo. Mộ Vân định chạy ra đưa ô, nhưng bị Đội trưởng Mã ngăn lại:

“Thôi, lúc này tâm trạng ông ấy đâu còn để ý đến ô. Giờ chúng ta phải nhanh chóng phá án. Đồng chí bên giám định kỹ thuật sắp có kết quả rồi, tranh thủ thời gian làm các phần việc khác đi.”

“Rõ!” Mộ Vân và Trương Sơn đồng thanh đáp.

Sau khi Mã Kiếm mang hồ sơ lên trình tổ chức xin phê duyệt, Trương Sơn và các đồng nghiệp bắt đầu triển khai công việc.