Trương Sơn nhíu chặt mày. Trong đầu anh, dòng suy nghĩ xoay chuyển liên tục, cố ghép nối hai con người và những vật chứng kỳ lạ kia lại với nhau, tìm xem rốt cuộc giữa chúng có mối liên hệ nào ẩn bên dưới.
Anh lập tức ra lệnh:
“Truy cập toàn bộ cơ sở dữ liệu trong nước, tra ngay hai người Triệu Hồng Anh và Liêm Nhuỵ. Thông báo cho đội kỹ thuật, đem mảnh nhựa này đi đối chiếu, xem nó thực chất thuộc bộ phận gì và dùng cho việc gì.”
Hiệu suất của đội kỹ thuật rất nhanh. Chỉ mấy phút sau, báo cáo kết quả được gửi tới.
“Sau khi lọc hơn một trăm nghìn dữ liệu, toàn quốc có khoảng 830.000 người tên Triệu Hồng Anh và 120.000 người tên Liêm Nhụy. Theo phạm vi anh yêu cầu, lọc những người dưới 40 tuổi, còn 240.000 Triệu Hồng Anh và 20.000 Liêm Nhụy. Trong đó, tại tỉnh bên cạnh, có một cặp mẹ con trùng khớp, người mẹ tên Triệu Hồng Anh, con gái tên Liêm Nhụy.”
“Cặp mẹ con?” - Trương Sơn đột ngột ngẩng đầu, giọng sắc lạnh - “Chính là bọn họ. Anh hãy tra địa chỉ của hai người đó!”
Kỹ thuật viên Tiểu Triệu thoáng lộ vẻ khó xử:
“Cái này e rằng không tra được. Theo hồ sơ, hai mẹ con Triệu Hồng Anh và Liêm Nhụy đã tử vong trong một vụ tai nạn giao thông vào ngày 31 tháng 7 năm ngoái. Người gây tai nạn bỏ trốn, vụ án đến nay vẫn chưa phá được.”
Nghe tin này, trong đầu Trương Sơn lập tức lóe lên một suy nghĩ: cái chết của Triệu Hồng Anh và Liêm Nhuỵ chắc chắn có liên hệ chằng chịt với vụ án hiện tại. Việc Lưu Mai cố tình che giấu điều gì đó nhất định cũng liên quan đến hai người kia.
Trương Sơn lập tức ra lệnh liên hệ cơ quan công an tỉnh, yêu cầu mở lại vụ án năm trước và điều tra hồ sơ gốc lúc đó. Mộ Vân và các đồng nghiệp liền triển khai ngay lập tức.
Còn Trương Sơn, anh quay lại phòng khách một mình. Tại đây, anh thấy Lưu Mai đang ngồi thẳng trên ghế, không dám ngẩng đầu, dáng vẻ căng thẳng như sắp bị phán xử.
Trương Sơn không vòng vo:
“Lưu Mai, cô có biết Triệu Hồng Anh là ai không?”
Nghe thấy cái tên ấy, toàn thân Lưu Mai run bắn, nói:
“Cô ấy là ai? Tôi… tôi không quen biết.”
“Vậy còn Liêm Nhụy?”
Trên trán cô lập tức rịn mồ hôi, nói tiếp:
“Tôi… cũng không biết ai tên như vậy…”
Trương Sơn bất ngờ đập mạnh tay xuống bàn. “Rầm!” Âm thanh vang lên khiến Lưu Mai hoảng sợ.
“Lưu Mai! Cô còn định giấu giếm đến bao giờ? Cô ghĩ là có thể qua mắt được chúng tôi sao? Nói cho cô biết, chúng tôi đã nắm rõ mọi chuyện rồi. Tốt nhất cô hãy nói thật ngay bây giờ, trước khi tôi chính thức khởi tố điều tra. Nếu đợi đến lúc đó, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn nhiều!”
Trương Sơn nói một câu dồn dập. Thực ra, chính anh cũng không hề biết chi tiết cụ thể của vụ án năm trước ở tỉnh. Anh chỉ dựa vào dữ liệu tra cứu về hai người kia và thái độ ấp úng của Lưu Mai để đưa ra phán đoán bản năng.
"Trá" tức “giả vờ nắm được chứng cứ”, là một kỹ thuật phá án của hình sự. Thủ đoạn này khéo léo lợi dụng tâm lý nghi phạm, mượn uy lực của pháp luật. Khi bị cảnh sát chất vấn, tuyến phòng thủ tâm lý yếu ớt của nhiều người sẽ sụp đổ, họ thường tự khai ra toàn bộ những gì đã che giấu.
Cho nên, có những lúc, trá là một kỹ thuật rất hiệu quả trong phá án.
Dù Trương Sơn không chắc Lưu Mai có liên quan gì đến vụ án năm trước, nhưng anh vẫn quyết đoán đặt cược vào một ván. Dùng trá để thử.
Đây đúng nghĩa là một canh bạc, và Trương Sơn chấp nhận cược.
Quả nhiên, ngay khi anh vừa dứt lời, Lưu Mai không chịu nổi nữa. Cô ta bật khóc nức nở:
“Xin lỗi… xin lỗi… tôi không cố ý… tôi thật sự hối hận… nhưng tôi không còn cách nào khác…”
Mắt Trương Sơn khẽ động. Từ những gì Lưu Mai vừa phản ứng, anh lập tức kết luận có vấn đề thật. Anh tiếp tục hỏi:
“Xin lỗi thì có ích gì để cảnh sát chúng tôi làm gì tiếp? Cô Lưu Mai, chuyện đó tốt nhất cô phải nói rõ ràng. Đây không chỉ là manh mối vô cùng quan trọng liên quan đến vụ án của chồng cô, mà đối với chính cô cũng là một thái độ hết sức quan trọng. Cô hiểu ý tôi chứ?”
“Tôi… hiểu.”
“Rất tốt.”
Trương Sơn thầm vui mừng. Anh lấy thiết bị ghi âm ra, bấm nút bắt đầu, rồi nói:
“Giờ thì cô hãy khai ra tất cả những gì cô đã giấu. Nhớ kỹ là không được bỏ sót bất kỳ đoạn nào.”
Lưu Mai nghĩ rằng, nếu cảnh sát đã biết chuyện đó, thì bây giờ chính là cơ hội duy nhất để cô chủ động thừa nhận. Vì vậy, cô bắt đầu kể:
“Cuối tháng 7 năm ngoái, tôi bị nghén, trong người khó chịu. Chồng tôi là Lý Dũng lái xe đưa tôi đến bệnh viện Nhân dân khám. Lúc ấy anh ấy cũng là tài xế taxi, chúng tôi thuê nhà sống ở tỉnh bên. Buổi chiều hôm đó tôi xin nghỉ nửa ngày. Khi Lý Dũng đến đơn vị đón tôi thì trời bất ngờ đổ mưa. Kiểm tra xong thì biết tôi mang thai. Hai vợ chồng tôi vui lắm, trên đường về anh ấy vui đến mức như mất kiểm soát. Vừa lái xe vừa hát, còn đưa tay sờ bụng tôi, đoán xem là con trai hay con gái…
Đúng lúc đó trời mưa nặng hạt, mặt đường khó nhìn, thêm việc anh ấy mất tập trung, chỉ trong một thoáng không chú ý, xe đυ.ng phải hai người là một cặp mẹ con. Xe lúc đó chạy khá nhanh, hai người bị hất văng ra ngoài. Lý Dũng xuống xe kiểm tra hơi thở, phát hiện đứa bé chết tại chỗ, chỉ còn người mẹ nằm rêи ɾỉ cầu cứu.”
Trương Sơn lập tức kết luận: thứ mà Lưu Mai giấu chính là vụ tai nạn rồi bỏ trốn xảy ra năm ngoái ở tỉnh.