Anh ra khỏi văn phòng, gọi Mộ Vân đang chơi cùng cô bé con của Lưu Mai tới, rồi hỏi:
“Mộ Vân, tôi xem ảnh cô chụp trong nhà Lưu Mai, trong phòng khách có một bàn thờ tạm, cô còn nhớ rõ không?”
“Có, sao thế?”
“Trên bàn cô có để ý thấy là vật gì không? Không phải ảnh người chết đúng không?”
Mộ Vân ngẫm lại, đôi mắt hơi mở to:
“Đúng rồi hình như là hai người giấy mặc áo hoa. Tôi tưởng là để đốt cho Lý Dũng nên không hỏi.”
“Người giấy? Một người đàn ông chết, tại sao lại cúng hai người giấy phụ nữ?”
Trương Sơn cảm thấy càng lúc càng bất thường. Anh nhìn sang cô bé con, rồi nhẹ nhàng cúi xuống hỏi bằng giọng thân mật:
“Cháu này, cháu có biết vì sao mẹ cháu lại đốt hai người giấy đó không?”
Cô bé ngẩng đầu, mắt tròn xoe:
“Đó không phải người giấy đâu ạ.”
Trương Sơn sững lại:
“Vậy đó là gì? Cháu nói cho chú nghe được không?”
“Là dì và chị.” Cô bé đáp tỉnh queo, bằng giọng non nớt.
“Vậy cháu có biết là dì nào, chị nào không?”
Cô bé lắc đầu, mái tóc đen nhánh khẽ lay động:
“Không biết ạ.”
Trương Sơn xoa nhẹ đầu cô bé, nở nụ cười, nhưng trong lòng càng thấy sự tình này có điều kỳ . Anh quay sang nói nhỏ với Mộ Vân:
“Gọi đội hiện trường đến nhà Lưu Mai kiểm tra lại. Nhớ mang hai hình nhân giấy ấy về cho tôi xem.”
“Hả? Kiểm tra nhà cô ta à? Nhưng Lưu Mai là người bị hại, chúng ta không có quyền khám xét nhà người bị hại đâu…”
Trương Sơn giơ tay ra hiệu cho im lặng, rồi cúi xuống nhìn cô bé, mỉm cười nói đùa:
“Cháu thích chơi gì nào?”
“Cháu thích chơi búp bê Barbie ạ.”
“Vậy thì sao? Cô Mộ Vân chơi búp bê cùng cháu nhé?”
“Dạ, được ạ!”
“Vậy nếu chú không có búp bê thì làm sao bây giờ, cháu có búp bê không?” Trương Sơn khẽ hỏi.
Cô bé mυ"ŧ ngón tay, suy nghĩ một lát rồi nghiêng đầu đáp:
“Nhà cháu có búp bê Barbie, cháu có thể về nhà lấy!”
“Thế à cháu có mang chìa khóa nhà không?”
“Có ạ!” ô bé lập tức thò tay vào túi áo nhỏ, moi ra một chiếc chìa khóa màu bạc sáng loáng.
Trương Sơn cười hiền, cúi xuống nhìn:
“Giỏi lắm. Vậy để cô Mộ Vân và một chú nữa đi cùng cháu về nhà lấy búp bê nhé? Nhưng nhớ là phải nhanh lên, lấy xong rồi về liền, kẻo mẹ cháu lo nha?”
“Dạ, cháu biết rồi!”ô bé đáp, khuôn mặt rạng rỡ, với giọng hân hoan.
Lúc này, Mộ Vân nhìn Trương Sơn bằng ánh mắt kinh ngạc đến sững người. Trong ánh mắt ấy vừa có chút khinh bỉ tiểu xảo này của anh, lại vừa xen lẫn sự khâm phục.
Quả thật, họ không có quyền điều tra gia đình người bị hại. Nhưng nếu là một đứa trẻ về nhà lấy đồ, thì lại khác. Họ chỉ đơn giản là đi cùng một đứa trẻ về nhà, nhân tiện trông chừng để đảm bảo an toàn cho nó. Đứa trẻ là chủ nhân của ngôi nhà đó. Trong quá trình phá án, đồng chí của họ đi theo để tránh nguy hiểm cho đứa nhỏ, điều này hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Như vậy, không hề tồn tại sai sót về thủ tục, cũng không cấu thành bất kỳ hành vi vi phạm quy định nào.
Trong lòng, Mộ Vân thật sự bội phục sự lanh trí của Trương Sơn. Một chiêu “đánh lừa trẻ con” như thế mà cũng nghĩ ra được. Nhưng phải thừa nhận, đây đúng là một biện pháp vô cùng hiệu quả.
Mộ Vân cùng một đồng chí đội hiện trường đi theo cô bé về nhà.
Còn Trương Sơn ở lại, tiếp tục ở phòng khách nói chuyện phiếm với Lưu Mai, kéo dài thời gian.
Người phụ nữ ngồi đó, tay run bần bật, lông mày nhíu chặt, ánh mắt mơ hồ sợ hãi. Thỉnh thoảng cô ta mím môi, dường như muốn nói gì đó rồi lại nuốt ngược xuống.
Trương Sơn quan sát tỉ mỉ, càng lúc càng tin rằng Lưu Mai đang giấu một manh mối quan trọng nào đó.
Hai người nói chuyện đứt đoạn, câu được câu mất. Một tiếng đồng hồ sau, điện thoại Trương Sơn rung lên. Là tin nhắn của Mộ Vân:
“Đã lấy được hai người giấy. Ngoài ra còn tìm thấy một vật lạ, nghi là có vấn đề. Anh ra xem đi.”
Trương Sơn giả vờ nói muốn đi vệ sinh rồi lặng lẽ rời phòng khách.
Trong văn phòng, Mộ Vân đang đợi, trên bàn là hai hình nhân giấy, một lớn một nhỏ, tóc tết bím dài, quần áo rực rỡ sắc màu, mặt lại trắng bệch vô hồn, nếu ban đêm mà nhìn thấy, chắc chắn ai cũng dựng tóc gáy.
Trước mặt cô còn đặt một mảnh nhựa màu đỏ, cong cong hình bán nguyệt, hai đầu có dấu nứt sâu. Nhìn kỹ, dường như đây là một mảnh vỡ từ thân xe ô tô. Lớp sơn đỏ trên đó do quá lâu nên đã phai thành màu hồng nhạt.
Trương Sơn cau mày:
“Đây là cái gì vậy?”
Mộ Vân đáp:
“Tôi thấy ở rên bàn trà, phía sau người giấy. Lúc đầu tôi không chú ý, giờ mới thấy nên mang luôn về. Anh xem mặt sau người giấy đi, có điều kỳ lạ đấy.”
“Ờ?”
Trương Sơn cẩn thận lật hai người giấy lại. Phía sau hình nhân lớn viết ba chữ: Triệu Hồng Anh, hình nhân nhỏ viết hai chữ: Liêm Nhụy.
Ánh mắt Trương Sơn thoáng nghiêm lại. Anh ghi chép ngay hai cái tên vào sổ:
“Gửi qua kỹ thuật, nhờ họ tra trên hệ thống toàn quốc hai cái tên này, xem có ai trùng khớp. Còn cái mảnh này, trông quen lắm. Giống như là một phần của xe ô tô.”
Trương Sơn nghĩ đến muốn nổ cả đầu. Anh luôn cảm giác mảnh vỡ này rất quen mắt, nhưng lại không thể nhớ ra nó thuộc về thứ gì. Anh cầm lên gõ nhẹ vài cái. Hình dáng và chất liệu rất giống mảnh nhựa rơi ra từ mặt ca-lăng (lưới tản nhiệt) hoặc ốp bảo vệ của ô tô.
Mộ Vân gật đầu, phân tích:
“Có khả năng đó. Nhưng… Lưu Mai lấy một mảnh ốp xe ô tô để thờ cúng làm gì? Chẳng lẽ cô ta sợ ra đường sẽ bị xe đυ.ng?”