“Quỷ hồn ư? Cô Lưu Mai, cô đừng sợ,” Trương Sơn nhẹ giọng trấn an. “Trên đời này không có ma quỷ thật đâu. Cô hãy bình tĩnh lại, cứ từ từ nói với tôi chuyện đã xảy ra.”
Giọng người phụ nữ ở đầu dây bên kia run rẩy, lẫn trong tiếng thở dồn dập:
“Tôi… tôi không biết… nhưng chồng tôi chết, chắc chắn là bị ma quỷ ám… tôi…”
Lưu Mai càng nói càng kích động, lời lẽ rối loạn, dường như chính cô ta cũng không rõ mình đang sợ điều gì. Trương Sơn lập tức nhận ra tâm lý của người phụ nữ này đang bất ổn, anh nhanh chóng nói bằng giọng kiên định mà dịu dàng:
“Cô đừng hoảng hốt. Cô yên tâm, cô là người nhà nạn nhân, chúng tôi có trách nhiệm bảo vệ cô. Sẽ không ai dám làm hại cô đâu. Cô phải tin vào khoa học, trên thế giới này tuyệt đối không có chuyện ma quỷ. Và cô hãy tin vào cảnh sát chúng tôi. Tuy hiện tại hung thủ chưa bị bắt, nhưng chúng tôi nhất định sẽ làm hết sức để đòi lại công bằng cho anh Lý Dũng. Nếu có gì bất thường, cô có thể đến cục cảnh sát báo ngay. Hiện giờ cô đang ở nhà phải không? Tôi sẽ cho đồng nghiệp đến đón cô. À, còn con gái cô, đã tan học chưa? Nếu được, cứ đưa bé đi cùng. Đồng nghiệp của tôi, cô Mộ Vân, rất quý trẻ con.”
Nhắc đến con gái, cảm xúc của Lưu Mai dịu lại thấy rõ. Trương Sơn mỉm cười, trong lòng khẽ thở phào, anh là người rất hiểu tâm lý con người, đặc biệt là khi đối diện với thân nhân người bị hại. Ở học viện cảnh sát, anh từng được dạy rằng giao tiếp với người nhà nạn nhân là một kỹ năng bắt buộc.
“Vâng tôi đang ở nhà,” giọng Lưu Mai đã bình tĩnh hơn, “các anh đến đi, cảm ơn anh, cảnh sát Trương.”
Anh cúp máy xong, cả phòng họp tràn ngập sự hồi hộp. Ai nấy đều hiểu, đây có thể là bước ngoặt quan trọng của vụ án.
Tôn Bằng lập tức nói:
“Để tôi đi!”
Trương Sơn lắc đầu:
“Không, Mộ Vân, cô cùng Trương Hạo đi. Đừng lái xe cảnh sát, cũng đừng mặc cảnh phục, nếu mặc vào khu dân cư sẽ khiến người ta lo lắng. Hai người nhất định phải lên tận nhà, xem xét tình hình bên trong, chú ý quan sát xung quanh xem có dấu hiệu khả nghi nào không, đề phòng mẹ con họ bị ai đó đe dọa.”
“Lái xe của tôi mà đi.”
Đội trưởng Mã Kiếm đẩy chìa khóa xe về phía họ. Hôm nay ông không đi xe cơ quan mà lái chiếc Passat cá nhân, tuy đã hơi cũ nhưng vẫn thuộc loại “xịn” nhất trong đội. Với Mộ Vân và Trương Hạo, được đi chiếc xe “ chuyên dụng của đội trưởng” thế này cũng coi như một niềm vui nho nhỏ.
Không lâu sau, Lưu Mai và con gái đã được mời đến cục cảnh sát. Mộ Vân đưa hai mẹ con ngồi ở phòng khách chờ, còn mình thì đi báo cáo.
Trong phòng làm việc của đội trưởng, Trương Sơn đang rót nước cho Mã Kiếm. Mộ Vân bước vào, đưa ra vài tấm ảnh chụp:
“Tôi đã lên nhà xem qua, bên trong khá bừa bộn và có cả tiền giấy. Đây, anh xem ảnh đi.”
Trương Sơn cầm lấy, nhìn kỹ thì đúng là trên bàn có mấy bó tiền âm phủ và vài xấp giấy vàng mã được gấp thành áo bông hình hoa.
Anh cau mày:
“Cái này là để đốt cho Lý Dũng sao?”
“Có thể, tôi chưa hỏi.”
“Nhưng tại sao lại đốt áo bông hình hoa? Lý Dũng là đàn ông mà.”
“Chuyện đó thì tôi cũng không rõ, lát nữa hỏi cô ấy.”
“Còn tình hình khác thì sao?”
“Hết thảy bình thường.”
Tuy không tin có ma quỷ, nhưng Trương Sơn vốn sinh ra và lớn lên ở thành phố Ô, những tục lệ tang lễ anh hiểu khá rõ. Ở đó, nếu là đàn ông mất, người ta đốt tiền giấy vàng gấp thành một loại áo khoác màu vàng của quý tộc gọi là “hoàng mã quái”, tượng trưng cho việc người chết xuống âm phủ sẽ được làm hoàng đế, sống sung túc không lo đói rét.
Còn nếu là phụ nữ, người ta đốt giấy năm màu gấp thành áo bông hình hoa, tượng trưng cho cẩm y ngọc thực, nghĩa là xuống âm phủ vẫn được ấm no, đủ đầy, mùa đông không lo bị lạnh.
Mã Kiếm nói:
“Người nhà nạn nhân đã đến, các cậu cứ tập trung phá án đi. Đừng đưa họ vào phòng hỏi cung, tâm trạng họ không tốt, cố gắng trấn an. Còn về đứa bé. Mộ Vân, cô đưa nó đi mua ít đồ chơi. Tiền mua cứ tính vào chi phí của cục.”
“Rõ.”
Mộ Vân gật đầu, rồi cùng cô bé rời đi. Trong phòng khách giờ chỉ còn lại Trương Sơn và Lưu Mai. Anh rót một ly nước ấm, đặt nhẹ xuống trước mặt người phụ nữ, giọng đầy cảm thông:
“Cái chết của anh Lý thật sự là một chuyện đau lòng. Tôi cũng vô cùng thương xót. Cô và con bé đã chịu quá nhiều thiệt thòi rồi. Nhưng cô yên tâm, chúng tôi sẽ làm tất cả để tìm ra hung thủ, đem công lý trả lại cho anh ấy.”
Lưu Mai khẽ gật đầu, vẻ mặt chất phác nhưng ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn, quầng thâm dưới mắt đậm đến mức dọa người.
Trương Sơn nhìn thấy liền dịu giọng hỏi:
“Gần đây cô không ngủ được à?”
“Vâng, hai hôm nay, cứ hễ nhắm mắt lại là tôi lại gặp ác mộng.”
“Ác mộng gì?”
Nói đến đây, cô ta đột nhiên ngừng lại, cổ họng nghẹn lại, sắc mặt trắng bệch. Trương Sơn nhận ra điểm bất thường, nhẹ nhàng truy hỏi:
“Cô mơ thấy gì?”
“Tôi… tôi mơ thấy hai người phụ nữ, một lớn một nhỏ, giống như hai mẹ con. Cả người họ toàn là máu, họ bóp cổ tôi và cứ nói rằng muốn chúng tôi đền mạng. Tôi sợ lắm…”
“Hả? Hai người phụ nữ sao?” Trương Sơn cau mày.
Tuy anh không tin vào chuyện quỷ thần, nhưng với hiểu biết về tâm lý, anh biết rõ nguyên tắc “ban ngày nghĩ gì, ban đêm mơ thấy nấy”. Lý Dũng chết thảm, cú sốc đó chắc chắn khiến Lưu Mai bất an, sinh ra ác mộng. Nhưng dù thế nào, anh vẫn thấy chuyện này không đơn giản.
Hung thủ có thể tàn độc, có thể tinh vi, nhưng nhất định là người, chứ không thể là “quỷ”. Còn việc Lưu Mai nói đến “một đôi mẹ con” chết trong mộng, điều này gợi cho Trương Sơn cảm giác rằng giấc mơ ấy có thể liên quan đến vụ án.
“Cô…”
Lưu Mai định nói gì đó, nhưng lại cúi đầu, môi run lên.
Trương Sơn kiên nhẫn nói, giọng trầm mà đầy sức thuyết phục:
“Cô Lưu này, chồng cô là người bị hại. Nếu cô thật sự muốn tìm ra kẻ gϊếŧ anh ấy, thì mỗi chi tiết cô cung cấp đều rất quan trọng. Nếu có điều gì khó nói, chúng tôi sẽ tuyệt đối giữ bí mật. Nhưng nếu cô im lặng, hung thủ có thể sẽ thoát tội.”
Lưu Mai im lặng vài giây, rồi đột nhiên run rẩy bật khóc, giọng nghẹn lại:
“Không, tôi không biết gì cả, thật đấy! Có quỷ, có quỷ mà, nó muốn gϊếŧ tôi, các anh cứu tôi với… hu hu hu.”
Trương Sơn nhìn biểu hiện hoảng loạn của cô, trong lòng lại càng khẳng định, ở chuyện “quỷ hồn” này, nhất định có điều mờ ám.
Anh hỏi khéo vài câu, Lưu Mai ban đầu gật đầu thừa nhận có “thấy hai mẹ con đó trong mơ”, nhưng rồi lại lập tức lắc đầu phủ nhận, nói chưa từng gặp họ bao giờ. Biểu hiện kì lạ đó của cô ta khiến Trương Sơn nhận ra, cô ta đang giấu chuyện gì đó.
Sau khi trấn an, anh rót thêm nước ấm cho cô rồi trầm ngâm suy nghĩ:
Nếu nói “thấy hai mẹ con đòi mạng”, thì chứng tỏ cô ta có ám ảnh hoặc tội lỗi với một cặp mẹ con nào đó. Người xưa nói “không làm chuyện trái lương tâm, chẳng sợ quỷ gõ cửa”, nỗi sợ của cô ta chắc chắn bắt nguồn từ việc từng gây tổn hại đến người khác.
Trương Sơn lấy điện thoại mở những bức ảnh Mộ Vân chụp trong nhà Lưu Mai ra xem kỹ.
Phòng khách bừa bộn, trên sàn là một chậu than cháy dở, cạnh đó chất mấy chồng tiền vàng mã, và đặc biệt là một đôi “áo bông hoa” được gấp bằng giấy nhiều màu. Trước chậu than là bàn trà, được tận dụng làm bàn thờ, trên mặt bàn có mấy quả táo, ít bánh ngọt, và nhang cắm dở.
Thoạt nhìn, đó như một bàn thờ tạm lập cho người chết, nhưng có điều gì đó rất lạ. Trên bàn không có ảnh của Lý Dũng, mà thay vào đó, là hai hình nhân bằng giấy.
Trương Sơn cảm thấy lưng mình lạnh toát. Ảnh chụp mờ, nhưng vẫn có thể thấy rõ hình dạng hai người giấy, một lớn, một nhỏ, đứng song song.