Ngày 5 tháng 8 năm 2017,
Tại Cục cảnh sát hình sự thành phố Ô.
Đã 6 ngày trôi qua kể từ vụ án “Taxi 731”.
Theo quy định, chuyên án chỉ còn 9 ngày nữa phải có kết quả.
Tuy cuộc điều tra đã đạt bước tiến lớn, xác định được phương thức gây án, dòng xe sử dụng, và quá trình di chuyển của hung thủ nhờ mô phỏng logic nhưng cho đến giờ, hung thủ thật sự vẫn chưa lộ diện.
Trong thời đại công nghệ giám sát phát triển như hiện nay, việc chậm chạp này khiến mọi người đều thấy nặng nề.
Mã Kiếm ngồi ở đầu bàn họp, tay phải gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt thâm trầm:
“Sao ai nấy trông như cây héo thế này?”
Ông hít sâu một hơi, rồi nói tiếp:
“Vụ án này thực ra đã có bước đột phá lớn, vừa rồi lãnh đạo thị cục gọi đến hỏi, tôi cũng báo cáo như thế. Mấy ngày nay anh em vất vả rồi. Phải nói thật, hung thủ cực kỳ thông minh, năng lực phản trinh sát cũng mạnh. Nhưng chúng ta không hề thua. Chúng ta đã tra được rất nhiều, và tiến độ cũng đủ nhanh rồi.”
Giọng Mã Kiếm trầm mà vững vàng.
Ông vừa động viên tinh thần anh em, vừa ngầm nhắc rằng cấp trên đang thúc ép tiến độ, và thời gian phá án không còn nhiều.
Nhìn thấy những thanh niên cảnh sát điều tra mệt mỏi vì phá án, ai nấy mất hết tinh thần, Mã Kiếm cũng không nỡ mắng chửi hay trách móc gì. Ông chỉ cầm chiếc ấm trà mới pha lên, rót một chén, thổi vài lần cho nguội rồi đặt xuống. Hành động ấy, mấy ngày nay ông đã lặp đi lặp lại không biết bao lần.
“Các đồng chí đừng lo,” ông nói, giọng ôn hòa. “Nỗ lực của các cậu tôi đều nhìn thấy rõ. Chỉ là vụ này quá tàn nhẫn, hơn nữa các cậu cũng biết, cục trưởng mới nhậm chức đã gặp phải vụ lớn thế này, về mặt chính trị chắc chắn có áp lực. Nhưng chúng ta là công an nhân dân, không vì địa vị hay người quen mà bỏ bê vụ án. Chỉ là, chuyện này cũng khiến cho việc chúng ta điều tra ra chân tướng trở nên khó khăn hơn một chút, tôi nghĩ mọi người đều hiểu điều đó, đúng không?.”
Nói xong, Mã Kiếm dùng lời đó để tiếp sức cho tinh thần những người trẻ.
Phòng họp im lặng một lát thì Trương Sơn bật dậy, giọng nghiêm túc phá vỡ sự yên lặng: “Sếp Mã, như anh thấy đấy, chúng ta đã làm việc cả ngày lẫn đêm, chưa từng lơ là với vụ 731. Nhưng giờ chúng ta gặp phải bế tắc, chưa tìm ra đột phá nào cả. Thủ pháp gây án đã rõ, công cụ gây án cũng lộ ra, quá trình di chuyển đã tái hiện tương đối rõ ràng. Nhưng điều quan trọng nhất vẫn chưa lộ diện, đó là hung thủ.”
Lời anh nói rất thật, vụ án này không giống với những vụ án đã xảy ra trong quá khứ. Với mọi vụ án, hung thủ là mấu chốt. Dù gom góp bao nhiêu chứng cứ, nếu không tìm ra người gây án, tất cả chỉ là giấy tờ vô nghĩa. Ở vụ này, hung thủ che giấu quá kỹ. Có thể nói đây là một tội phạm hoàn hảo: mọi bước đều xử lý cẩn thận, thậm chí cố ý tung hoả mù khiến cảnh sát rối trí. Dù thu được nhiều manh mối, nhưng họ vẫn không thể xác định tên họ, tuổi tác hay hình dạng hung thủ. Thậm chí một sợi tóc cũng không tìm thấy.
Vụ án này hoàn toàn rơi vào bế tắc. Đúng lúc này, điện thoại của Trương Sơn rung lên. Anh nhìn số lạ trên màn hình, xấu hổ nhìn Mã Kiếm. Anh hơi ngại vì cảnh sát bọn họ vẫn yêu cầu tắt máy trong cuộc họp. Nhưng lúc này Mã Kiếm không có tâm trạng để bắt bẻ việc nhỏ nhặt đó, chỉ vẫy tay cho anh ra ngoài nghe.
Trương Sơn bước ra, nghe máy rồi hỏi: “A lô, ai vậy?”
“Cảnh sát Trương à? Tôi… tôi là Lưu Mai.”
Cái tên Lưu Mai khiến Trương Sơn thoáng chốc thấy quen tai, nhưng mấy ngày qua làm việc liên tục khiến đầu óc anh chậm chạp hơn bình thường. “Lưu Mai? Xin lỗi, tôi chưa nhớ được ra. Chị gọi vì việc gì?”
“Lý Dũng, anh có nhớ không?”
Nghe đến tên Lý Dũng, Trương Sơn lập tức tỉnh táo. Nạn nhân trong vụ 731 chính là Lý Dũng. Tâm trí anh lập tức cảnh giác, mớ hỗn độn trong đầu như bị nước lạnh dội tỉnh. Anh tự động bật máy ghi âm, rồi đưa điện thoại vào loa họp, đó là quy định của bọn họ: khi người có liên quan gọi trong quá trình điều tra chưa kết thúc thì phải ghi âm để bảo lưu chứng cứ và tránh lộ tin.
Anh thì thầm hỏi Mộ Vân: “Lưu Mai là ai?”
Mộ Vân trả lời: “Lưu Mai là vợ của Lý Dũng. Lý Dũng có vợ và một con gái nhỏ.”
Trương Sơn chợt nhớ ra. Mã Kiếm như bắt được tia hi vọng. Khi thân nhân nạn nhân gọi, họ có thể cung cấp những manh mối quan trọng. Mã Kiếm nắm chặt ly trà trong tay mạnh đến nỗi gần như bóp vỡ.
“À à, chào cô Lưu Mai, tôi là Trương Sơn đây. Giờ thì tôi nhớ ra cô rồi,”
Trương Sơn cố giữ giọng ôn hòa, nhẹ nhàng nói tiếp:
“Xin hỏi, cô gọi cho tôi có chuyện gì vậy? Là có khó khăn cần giúp đỡ, hay cô muốn cung cấp thêm chứng cứ mới? Hoặc là trong bản lời khai trước đây, cô nghĩ mình còn bỏ sót chi tiết nào cần bổ sung sao?”
Đối với anh, người chết là nạn nhân, mà người thân của nạn nhân lại càng là những người vô tội bị kéo vào bi kịch, nên anh luôn cố gắng hết sức để họ thấy an lòng. Mỗi khi đến thăm hỏi gia đình nạn nhân xong, Trương Sơn đều để lại số điện thoại cá nhân và dặn:
“Nếu trong cuộc sống có gì khó khăn, cứ gọi cho tôi. Tôi sẽ giúp trong khả năng của mình.”
Đó không phải là lời nói suông, anh thật sự luôn làm như vậy.
Đầu dây bên kia, giọng người phụ nữ run rẩy, xen lẫn tiếng nấc nghẹn:
“Tôi… tôi sợ lắm. Tôi cảm thấy… chồng tôi chết là do bị quỷ hồn trả thù.”