Đội trưởng Mã như bừng tỉnh, lập tức hỏi:
“Trương Sơn, cậu còn phát hiện ra manh mối gì nữa?”
Trương Sơn đáp ngay:
“Vừa rồi bên kỹ thuật dấu vết báo lại, chiếc taxi trong vụ án có dấu hiệu bị tháo lắp và cạy chỉnh biển số mới gần đây. Từ đó, tôi kết luận rằng hung thủ đã tháo biển số của chiếc taxi gây án, rồi gắn nó lên một chiếc taxi khác có kiểu dáng y hệt, nhằm đánh lạc hướng điều tra, tạo ra một màn che mắt khiến chúng ta mất thời gian lần theo.”
Anh tiếp tục nói, giọng điệu ngày càng chắc chắn:
“Trong thành phố có vô số loại taxi màu đỏ như thế này, để tìm một chiếc giống hệt rất dễ. Như vậy, hung thủ chỉ việc tráo biển số qua lại là có thể khiến chúng ta nhầm lẫn giữa hai xe.”
Ánh mắt Mã Kiếm sáng rực lên, hiểu ra ý nghĩa của lời đó. Trương Sơn nói tiếp:
“Dựa theo logic này, tại công trường ngoại ô lúc đó chắc chắn có một chiếc taxi hoàn toàn nguyên vẹn, không hư hỏng. Sau khi gϊếŧ người xong, hung thủ tháo biển số từ chiếc xe hỏng gắn sang chiếc xe lành, lái nó đi đón tôi ở tiệm cơm, đưa tôi về cục cảnh sát, rồi quay lại hiện trường đổi lại biển số cũ, sau đó lập tức rời đi.
Cả quá trình tháo lắp hai biển số, nhiều nhất chỉ cần ba phút.”
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng điện thoại. Là pháp y Lưu Minh gọi đến, giọng phấn khích:
“Chúng tôi vừa so sánh hai biển số xe. Trên cả hai biển đều phát hiện cùng một dấu vân tay, mà vân tay đó không thuộc về nạn nhân!”
Tin tức này như một quả bom nổ tung trong phòng họp. Không khí vốn căng thẳng lập tức bùng lên; ai nấy đều sôi nổi bàn tán.
Mã Kiếm vội giơ tay ra hiệu:
“Giữ trật tự! Trương Hạo, mang bản sao vân tay này đến phòng dữ liệu của cục ngay, đối chiếu với toàn bộ cơ sở dữ liệu quốc gia. Một khi xác định được thân phận người đó, lập tức bắt về thẩm vấn, liệt vào danh sách nghi phạm trọng điểm.”
“Rõ!” Trương Hạo nhận lệnh rồi rời phòng ngay.
Trương Sơn tiếp tục phân tích:
“Giờ chúng ta quay lại xem xét hành trình của hung thủ sau khi gây án. Theo điều tra, từ hôm qua trong khung thời gian 6 giờ đến 8 giờ tối, toàn bộ tuyến camera từ cục cảnh sát đến đường vành đai phía nam, rồi từ công trường ngoại ô đến đường liên thôn đều bị tê liệt hoàn toàn. Tôi suy đoán, từ lúc rời cục cảnh sát trở lại công trường, hung thủ mất khoảng 20 phút di chuyển.”
“Khoan đã.”
Tôn Bằng chen vào:
“Anh Sơn, từ đây đến công trường ngoại ô ít nhất cũng phải nửa tiếng, làm sao 20 phút được?”
Trương Sơn bình tĩnh đáp:
“Đủ đấy. Hôm đó lúc tôi xuống xe, tôi nhớ có một chi tiết hung thủ phóng đi cực nhanh, làm nước bắn tung tóe lên người tôi. Chứng tỏ hắn đang vội, tốc độ rất cao, chắc chắn nhanh so với chúng ta đi với tốc độ bình thường sẽ nhanh hơn nhiều. Dù trời mưa, tầm nhìn kém, nhưng đường khi đó vắng, 20 phút là hợp lý.”
Mã Kiếm gật đầu:
“Nghe cũng có lý. Cậu nói tiếp đi.”
Trương Sơn chỉ tay lên bảng:
“Hắn quay lại công trường khoảng 7 giờ 50, mất chừng 3 phút để đổi lại biển số, rồi 7 phút nữa để rời khỏi khu vực. Tuyến đường liên thôn có rất nhiều thôn nhỏ, mà phần lớn cổng thôn đều không có camera. Hắn chỉ cần rẽ vào một thôn bất kỳ là hoàn toàn tránh được theo dõi.
Vì vậy, tôi cho rằng khu vực thôn Vương Trang và vùng đường liên thôn vẫn cần tiếp tục rà soát kỹ.”
Mã Kiếm lập tức hỏi:
“Còn đội điều tra hiện trường thì sao, họ đang ở đâu rồi?”
Một cảnh sát báo cáo:
“Hiện tại có hai người đang ở lại ghi lời khai với ông Lưu, chắc cũng sắp xong rồi. Những người khác vẫn chưa về.”
Mã Kiếm gật đầu, trầm giọng nói:
“Vậy cho họ tiếp tục điều tra. Tăng cường thêm lực lượng, chia làm hai tổ.
Một tổ phụ trách rà soát khu vực thôn Vương Trang và tuyến đường liên thôn,
Tổ còn lại tập trung điều tra các hợp đồng thuê xe taxi và xe tải gần đây nhất.
Tôi không tin hung thủ lại điên đến mức mua hẳn hai chiếc xe chỉ để gây án, khả năng cao là hắn đi thuê.”
Trương Sơn đồng ý:
“Đúng, tôi cũng nghĩ vậy.”
Mã Kiếm vốn là người có nhiều năm kinh nghiệm phá án thực địa. Dù hiện giờ đã lên chức đội trưởng và ít trực tiếp ra hiện trường, nhưng khả năng phán đoán và bản lĩnh của ông vẫn còn sắc bén, khiến những cảnh sát trẻ như Trương Sơn rất nể phục.
Là phó tổ trưởng chuyên án, Trương Sơn cũng trực tiếp tham gia tuyến điều tra chính. Anh cùng Mộ Vân và Tôn Bằng được phân vào tổ rà soát hồ sơ thuê xe.
Hai ngày liền, cả nhóm gần như ăn ngủ tại văn phòng, rà soát hàng trăm công ty và trang web cho thuê xe. Thành phố Ô đông dân, nhu cầu vận chuyển và thuê xe cực lớn. Nhiều tài xế xe tải thường được thuê ngắn hạn để chở hàng.
Theo mô tả của ông Lưu, tổ kỹ thuật đã cho ông xem toàn bộ ảnh của các mẫu xe tải cùng loại, cuối cùng lọc ra ba chiếc có hình dáng tương tự với chiếc xuất hiện gần hiện trường.
Công việc khổng lồ, mỗi ngày có hàng trăm hợp đồng thuê xe mới phát sinh.
Không chỉ xe tải, ngay cả taxi cũng phức tạp: nhiều tài xế ký hợp đồng với công ty rồi nhận thầu xe, trả “phí tháng” để chạy riêng.
Do đó, cơ sở dữ liệu thuê xe taxi cũng phải đối chiếu thủ công từng mục, khiến toàn đội gần như ba ngày ba đêm không ngủ.
Cuối cùng, công sức cũng có kết quả.
Sau khi sàng lọc hàng ngàn bản ghi thuê xe, họ phát hiện hai hợp đồng thuê xe quan trọng, và thật bất ngờ, người đứng tên thuê chính là nạn nhân: Lý Dũng.