Dọc đường, dù lòng nóng như lửa đốt, Trương Sơn vẫn cố kìm nén cảm xúc. Anh biết rằng dù đã nắm được một đầu mối quan trọng, thì so với toàn bộ vụ án, đây mới chỉ là một khe hở nhỏ. Nhưng đó có thể là điểm đột phá đầu tiên.
Anh hiểu rõ, vụ án này không phải một vụ gϊếŧ người thông thường. Mọi thứ đều được chuẩn bị tỉ mỉ, có tổ chức, có chủ mưu từ lâu: từ cú đâm bằng taxi, tờ tiền 5 tệ với dòng chữ cầu cứu, đến thi thể bị đóng thép ở công trường ngoại ô.
Từng bước, từng mắt xích, anh đều bị bọn chúng dắt mũi, mọi hành động của anh dường như đã nằm trong tính toán của hung thủ.
Có hàng trăm cách để gϊếŧ người mà không để lại dấu vết, nhưng hung thủ lại chọn cách rườm rà, phức tạp nhất, như thể cố ý dựng nên một mê cung.
Vì sao?
Rốt cuộc, mục đích thật sự của hắn là gì?
Tất cả những điều đó, Trương Sơn cần phải làm sáng tỏ, và thời gian chính là kẻ thù.
Anh lo, nếu điều tra chậm trễ, hung thủ sẽ kịp trốn đi, và lúc ấy vụ án này sẽ vĩnh viễn rơi vào bế tắc.
Nửa giờ sau, xe cảnh sát của Trương Sơn dừng trước cục. Tôn Bằng đang đứng ngoài hút thuốc, thấy anh quay về liền dập tắt điếu, vội chạy lại:
“Thế nào rồi? Có manh mối mới à?”
Trương Sơn không trả lời, chỉ ném mũ cảnh sát vào ngực Tôn Bằng, giọng gấp:
“Gọi mọi người họp tới ngay!”
Vài phút sau, tất cả đã ngồi vào vị trí. Tôn Bằng, Mộ Vân, Trương Hạo, Tằng Vĩ,... đều có mặt. Đội trưởng Mã Kiếm là người cuối cùng bước vào, tay ông cầm ly nước, ngồi xuống cạnh Trương Sơn.
Trương Sơn đứng trước bảng trắng, mở lời:
“Khoảng một giờ trước, đội hiện trường đã phát hiện có nhân chứng ở gần đó chứng kiến hiện trường vụ va chạm tối qua. Lời khai của ông ấy cơ bản trùng khớp với phán đoán của chúng ta, chỉ có một điểm mấu chốt: thời gian không khớp.”
Anh dùng bút vẽ lên bảng hai đường thẳng song song tượng trưng cho con đường ở vùng ngoại ô, rồi đánh dấu một vòng tròn nhỏ vị trí phòng sửa điện. Cách đó khoảng 6 km, anh vẽ một tam giác, biểu thị hiện trường vụ án. Khoảng cách giữa hai điểm chỉ tầm 50 mét theo đường vuông góc.
Trên góc bảng, anh viết con số: 6:10
“Căn cứ lời của nhân chứng ông Lưu, ông ta đến phòng điện lúc 6 giờ 10 phút, và chính vào thời điểm ấy, ông nhìn thấy hai chiếc xe đỗ bên đường, trong đó chiếc đầu tiên là xe taxi màu đỏ.
Ông ta nói đèn pha bên trái của xe không sáng, mà chiếc taxi được phát hiện ở công trường cũng bị hỏng đúng đèn bên trái, không thể chiếu sáng. Từ đó, tôi suy luận: hai chiếc xe ấy là một.”
Mọi người gật đầu, tập trung lắng nghe.
“Căn cứ kết luận của pháp y, thời gian tử vong của nạn nhân nằm trong khoảng 6 giờ đến 7 giờ 30, chênh lệch không quá 90 phút.
Điều này hoàn toàn trùng khớp với lời nhân chứng, nghĩa là, vào lúc 6 giờ 10 phút, hung thủ vừa mới ra tay gϊếŧ người.”
Mã Kiếm gật đầu:
“Ừ, có thể suy ra như vậy. Cậu nói tiếp đi.”
Trương Sơn tiếp lời, giọng càng lúc càng trầm:
“Còn một chi tiết rất quan trọng, chính là chiếc xe tải. Vì mưa to và trời tối, ông Lưu không nhìn rõ kích thước, nhưng ông ta thấy rõ hai người đang nói chuyện với nhau, rồi xe tải kéo chiếc taxi đi mất.
Điều này chứng minh, hung thủ không hành động một mình, hắn có đồng phạm.
Theo lời ông Lưu, ông ta tưởng rằng taxi bị hỏng nên gọi xe tải đến giúp kéo về xưởng. Câu nói này rất quan trọng, bởi nó xác nhận rằng, lúc ấy chiếc taxi không thể khởi động được.”
Mọi người đều chăm chú lắng nghe.
“Chúng ta giả thiết,” Trương Sơn nói, “tài xế taxi là A, còn người lái xe tải đồng phạm là B. Như vậy, việc đầu tiên họ làm chính là dùng xe tải kéo chiếc taxi đến công trường xây dựng ở ngoại ô. Việc này mất khoảng hai mươi phút, bởi vì xe bị hỏng nên họ không dám chạy quá nhanh.”
Trên bảng trắng, Trương Sơn viết xuống dòng chữ:
6:30 phút xe gặp sự cố được kéo đến công trường.
Nói đến đây, trong phòng vang lên vài tiếng bàn tán nghi ngờ, nhưng không ai cắt lời. Ai nấy đều đã nhận ra một điều gì đó không ổn trong chuỗi thời gian này. Trương Sơn biết rõ họ đang nghĩ gì, nhưng anh giả vờ không để ý, tiếp tục nói:
“Sau khi đến nơi, họ dàn dựng xe đúng vị trí, rồi phối hợp nhau đóng thép vào người nạn nhân, xử lý hiện trường. Làm nhanh nhất cũng phải mất khoảng hai mươi phút.”
Anh lại viết lên bảng:
6:50, xử lý xong thi thể, dọn hiện trường.
Cả phòng xôn xao. Mã Kiếm liền ho nhẹ một tiếng, trấn áp không khí:
“Yên lặng, để cậu ấy nói tiếp.”
Trương Sơn gật đầu, nói tiếp:
“Sau đó, tài xế taxi quay lại tiệm cơm để đón tôi, rồi chở tôi về cục cảnh sát. Từ công trường ngoại ô đến tiệm cơm, đi nhanh cũng mất nửa tiếng, nghĩa là khoảng 7 giờ 20 phút. Thời gian này trùng khớp với lúc tôi vừa đóng gói đồ ăn xong. Rồi hắn lái xe đưa tôi về cục cảnh sát, vừa đúng 7 giờ rưỡi.”
Nghe đến đây, Mã Kiếm mới lên tiếng:
“Phân tích của cậu rất có lý, nhưng có một vấn đề nghiêm trọng, theo cách nói của cậu, chiếc taxi đó lúc ấy đã không thể khởi động được. Thế mà qua video giám sát, chiếc taxi lại hoàn toàn bình thường.”
Trương Sơn đáp ngay:
“Đội trưởng Mã, vậy nếu chiếc taxi chở tôi và chiếc taxi đâm chết nạn nhân là hai xe khác nhau thì sao?”
Câu nói này như một tiếng sét giữa phòng họp.
Tất cả đồng đội đều sững sờ, rồi đồng loạt xôn xao:
“Đúng rồi! Hai chiếc đó chưa chắc đã là cùng một xe!”