Hai ngày mưa lớn liên tiếp khiến cái nóng oi ả giữa mùa hè ở thành phố Ô gần như tan biến hết. Mưa như trút nước, từng hạt to như hạt đậu Hà Lan rơi xuống, dồn dập bao phủ lên màn đêm của thành phố.
Phần lớn các trường học và xí nghiệp tư nhân đều vì trận mưa bất ngờ này mà phải nghỉ hai ngày. Chỉ riêng đội hình sự thành phố Ô, do tính chất đặc thù của công việc, không những không được nghỉ mà mỗi người đều phải túc trực tại vị trí. Điều đó khiến các đội viên trong đội oán thán không ngớt, ai nấy đều than thở ông trời bất công. Bọn họ gặp phải kiểu thời tiết quỷ quái như thế này mà vẫn phải tăng ca.
Mưa lớn khiến nhiều quán ăn trong thành phố phải hủy dịch vụ giao đồ ăn. Đến ca trực của Trương Sơn, anh đành tạm thời kiêm luôn “chức vụ nhân viên giao cơm hộp”. Anh gọi taxi, chạy đến quán ăn nhận đồ mang về cho đồng đội trong đội cùng ăn tối.
Chiếc taxi lao đi như xé cả màn mưa, hắt nước văng tung tóe lên hai bên đường. Mưa đập rào rào lên cửa kính, gió mạnh làm chiếc xe chao đảo. Khi Trương Sơn đến nơi, anh tìm mãi không thấy tiền lẻ, bèn rút tờ 50 tệ đưa cho tài xế. Người lái xe không buồn xem tiền thật hay giả, chỉ vội vàng lục mấy đồng tiền lẻ trong ngăn kéo xe, trả lại Trương Sơn rồi phóng đi mất hút.
Chiếc xe phóng rất nhanh làm cho nước mưa tạt ướt hết quần áo, khiến Trương Sơn phải càu nhàu:
“Lái kiểu gì thế hả? Không biết chỗ này ngập nước à? Đúng là cái đồ tài xế chết tiệt.”
Tiếng anh nói chưa vang đi được mấy mét, dường như đã bị cơn mưa xối xả nuốt chửng.
Khi trở lại văn phòng đội hình sự, anh vừa định kiểm lại tiền thừa thì bỗng chú ý đến tờ năm tệ trong tay.
Những đồng nghiệp đang đói cồn cào, thấy “con mồi” là cơm hộp đã về thì liền tranh nhau giành phần, chẳng ai để ý đến Trương Sơn. Chỉ có nữ cảnh sát Mộ Vân tinh ý nhận ra hành động khác lạ của anh, liền buông đũa hỏi:
“Anh sao thế? Không ăn à? Nhìn chằm chằm tờ năm tệ đó làm gì vậy?”
Trương Sơn đặt tờ tiền trước mặt cô. Ở góc phải bên dưới của tờ giấy bạc năm tệ có một dòng chữ màu đen, được viết nguệch ngoạc bằng bút than.
“Công trường xây dựng phía nam thành phố, cứu tôi với!!!”
Bằng bản năng nghề nghiệp nhạy bén, Trương Sơn lập tức gọi các đồng đội đang ăn uống ồn ào lại xem tờ tiền.
“Mọi người nhìn này, có người cầu cứu! Ở công trường phía nam thành phố!”
Mọi người chỉ tò mò trong chốc lát, rồi lại tiếp tục ăn uống. Rõ ràng sức hấp dẫn của tờ năm tệ kia chẳng thể nào so với mấy hộp cơm thơm phức trước mặt.
Thấy vậy, Trương Sơn cau mày:
“Trên tờ tiền có lời cầu cứu, sao mọi người lại thờ ơ thế?”
Mộ Vân lắc đầu, bình tĩnh phân tích:
“Anh đừng bận tâm. Có lẽ chỉ là trò đùa dai thôi. Tiền giấy lưu thông rất nhanh, cho dù thật sự có người cầu cứu, thì cũng không biết đã qua bao nhiêu người rồi mới đến đến tay cảnh sát. Thực chất thì chẳng còn nhiều ý nghĩa đâu.
Thứ hai, là trong xã hội cũng không thiếu những kẻ rảnh rỗi thích viết linh tinh lên tiền giấy. Có người viết những dòng chữ kỳ quặc, thậm chí có những tín đồ tà giáo còn in cả lời lẽ phản động lên đó. Chính phủ gọi loại tiền này là “tiền tuyên truyền phản động”. Việc truy tìm nguồn gốc của chúng chẳng khác nào mò kim đáy bể, hoàn toàn không có giá trị thực tế."
Ngoài trời, mưa vẫn xối xả. Gió đập mạnh vào khung cửa sổ làm cả văn phòng rung lên, hơi lạnh luồn qua khe cửa ùa vào.
Các đồng nghiệp của Trương Sơn ăn xong cơm hộp, dọn dẹp qua loa rồi lại ngồi tán gẫu trong ca trực. Còn anh, từ nãy đến giờ hộp cơm vẫn chưa mở, món cá xốt cay trước mặt vẫn còn nguyên. Trương Sơn tiếp tục quan sát tờ tiền, trong lòng luôn cảm thấy có điều gì đó bất thường. Dòng chữ trên tờ tiền được viết bằng bút than, anh chỉ dùng tay lau nhẹ, nét chữ đã nhòe đi phần nào. Giấy tiền có chất liệu khác với giấy thường, mực rất khó bám chặt. Anh lập tức kết luận rằng tờ tiền này chưa lưu thông được lâu. Dựa vào độ nhòe của mực, anh suy đoán dòng chữ ấy được viết chưa đến hai tiếng đồng hồ.
Cảnh sát Tôn Bằng thấy Trương Sơn vẫn chưa động đũa, liền cười hề hề tiến lại gần:
“Sao vậy anh Sơn, anh không ăn à? Nếu không thì để tôi ăn hộ anh nhé?”
Nói xong, hắn đưa tay định gắp miếng cá xốt cay trước mặt Trương Sơn.
Trương Sơn chau mày, cầm đũa gõ mạnh một cái, khiến Tôn Bằng kêu “ái da” rồi rụt tay lại.
“Ăn cái gì mà ăn, mau thay quần áo, đi với tôi một chuyến.”
Tôn Bằng nhăn mặt than thở:
“Anh Sơn, tôi đã nói rồi, tờ tiền đó chắc chỉ là trò đùa dai thôi mà. Sao anh lại nghiêm túc vậy chứ?”
Mộ Vân là người tinh tế, suy nghĩ cẩn trọng hơn cánh đàn ông. Cô nói:
“Nếu anh thấy nghi ngờ thì cứ đi xem thử đi. Dù sao đây cũng là trách nhiệm của chúng ta. Nhỡ đâu thật sự có chuyện thì sao?”
“Đi thì đi!”
Tôn Bằng miễn cưỡng đồng ý, rồi lập tức đổi giọng nịnh nọt, chỉ vào hộp cá xốt cay nói:
“Nhưng mà, cơm này anh để cho tôi ăn nhé.”
Trương Sơn lườm một cái khinh bỉ, cầm lấy chìa khóa xe và chiếc ô rồi chạy ra bãi đỗ xe. Tôn Bằng vừa nhai cá vừa lon ton chạy theo sau, ngồi phịch lên ghế phụ, miệng vẫn còn ngậm đầy thức ăn.
“Chỉ biết ăn, coi chừng nghẹn chết.”
Trương Sơn lầm bầm, rồi khởi động xe cảnh sát, lao đi giữa cơn mưa đêm.
Theo quy định của đội, xe công tuyệt đối cấm sử dụng vào việc riêng. Lần trước Trương Sơn đi mua cơm, về lý mà nói là việc cá nhân, nhưng anh rất nguyên tắc, nên thà bắt taxi chứ không bao giờ dám động đến xe công. Nhưng lần này thì khác, đây là nhiệm vụ xuất phát từ công việc, dù chưa thể lập án chính thức, nhưng họ vẫn có lý do để đi xe.
Chiếc xe cảnh sát Jetta màu trắng phóng vun vυ"t trên con đường vắng người. Mưa đập vào kính chắn gió và mui xe, tạo thành tiếng lộp bộp liên hồi. Công trường xây dựng ở ngoại ô, cách trụ sở cảnh sát khoảng hai mươi cây số. Mặc dù đường vắng, nhưng vì trời mưa to, tầm nhìn kém, nên Trương Sơn không dám chạy nhanh. Hơn ba mươi phút sau, họ mới đến được công trường xây dựng phía nam thành phố.
Anh vốn định chuyển vụ này cho các đồng chí đồn công an bên cạnh công trường ngoại ô điều tra. Nhưng suy xét đến tính chân thực của vụ việc chưa được xác định, rất có thể chỉ là một trò đùa vô nghĩa. Bảo các đồng chí ở đồn công an đi tìm một người cầu cứu chưa biết có thật hay không, giữa trời mưa lớn thì thật buồn cười. Hơn nữa, tờ tiền lại nằm trong tay anh. Nếu đá quả bóng này sang cho đồn công an khác thì cũng không hợp lý. Vì vậy, anh tự lái xe đi trước để kiểm tra.
Công trường xây dựng ở ngoại ô là công trình trọng điểm do chính quyền thành phố Ô cùng một chủ đầu tư nổi tiếng tại địa phương hợp tác khai phá. Vì mưa lớn nên công trường đã đình công hai ngày nay. Cổng lớn cũng không thèm đóng. Để đỡ rườm rà, Trương Sơn trực tiếp lái xe cảnh sát chạy vào. Con đường lầy lội khiến xe xóc nảy, làm cho hai người trên ghế chao đảo.