Giang Vãn Nịnh ghét cay ghét đắng chuyện xem mắt. Để tránh cái kết bị ép gả liên minh gia tộc, cô liều mình chọn một anh chàng “cao – nghèo – soái”. Giấu gia đình, hai người lén lút đi đăng ký kết hôn …
Giang Vãn Nịnh ghét cay ghét đắng chuyện xem mắt. Để tránh cái kết bị ép gả liên minh gia tộc, cô liều mình chọn một anh chàng “cao – nghèo – soái”.
Giấu gia đình, hai người lén lút đi đăng ký kết hôn.
Từ đó, mọi người bỗng phát hiện: bên cạnh đội trưởng Phó lạnh lùng, cấm dục của đội cứu hỏa, thường xuyên xuất hiện một mỹ nhân ngày ngày mang cơm mang đồ tới tận miệng cho anh.
Cô còn ngang nhiên tự nhận “người nhà”, rồi ba ngày hai bữa lại mè nheo đòi ôm, đòi hôn, đòi dính sát lấy anh!
Nhưng mà... cái anh “nghèo rớt mồng tơi” mà cô thương thầm xót dạ, lúc nào chẳng hay lại hóa thân thành cậu hai nhà họ Phó ở Bắc Thành?
Tiền nhiều hơn cô, địa vị cao hơn cô, thân phận cũng sang hơn cô nốt!
Hóa ra chính cô mới là người trèo cao!!!
...
Giang Vãn Nịnh nức nở: “Em muốn ly hôn!”
Phó Nghiên hôn khẽ lên khóe môi cô, giọng dịu dàng trấn an: “Bảo bối, kiếp này người đàn ông của em chỉ có thể là anh thôi...”
“Muốn đổi người đàn ông khác á? Nghĩ đẹp lắm! Không đời nào! Ngủ cũng đừng mơ!”