Chương 15: Không biết lấy gì báo đáp

"Nắm lấy ta!" Nàng hét lớn đưa tay ra.

Mẫn Việt nghe vậy, kịp thời nắm lấy tay nàng để hãm lại đà trượt của mình, rồi nhanh chóng túm lấy đám rễ cỏ bên cạnh. Cuối cùng hai người cũng dừng lại.

Chỉ cách hai ba mét nữa là vách núi.

Thân thể Trinh Uyển bị kéo về phía trước một đoạn. Phần thân vốn đã đau nay lại càng đau hơn. Nàng cảm thấy lục phủ ngũ tạng như đảo lộn.

Mẫn Việt vội vàng đứng dậy ổn định thân thể. Hắn kiểm tra thương thế của Trinh Uyển thì thấy vết thương trên vai nàng lại rách ra, máu chảy đầm đìa. Nàng còn đang nhíu mày vì đau.

"Cô nương sao rồi?"

Trinh Uyển vừa lạnh vừa đau, cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh. Nàng run rẩy nói không ra hơi.

Cả hai đều vô cùng chật vật, nhìn thấy tay nhau bị thương.

Mẫn Việt xuyên qua màn mưa nhìn nữ tử yếu ớt trước mặt. Hắn nhíu chặt mày, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, không nói nên lời.

Trinh Uyển che ngực nghiêng đầu qua ho khẽ hai tiếng. Bất ngờ nàng bắt gặp một cây nhân sâm bên cạnh tảng đá lớn, mắt nàng sáng lên.

Mẫn Việt nhìn theo ánh mắt của nàng, cũng thấy cây nhân sâm. Hắn bèn bước tới hái xuống, đặt vào tay Trinh Uyển.

Trinh Uyển vui mừng khôn xiết, không phân biệt được trên mặt là nước mưa hay nước mắt. Ánh mắt nàng nhìn Mẫn Việt tràn đầy chân thành và vui vẻ.

-

Khi Trinh Uyển tỉnh lại đã thấy mình nằm trong lều. Nửa người trên vẫn còn đau, nhất là phần vai. Nàng muốn cử động cũng không được cứ ho khan liên tục.

Mẫn Việt bưng bát thuốc vào thấy nàng đã tỉnh vội đặt bát thuốc xuống, ngăn nàng dậy: "Giờ cô nương chưa được cử động."

"Nước..." Trinh Uyển khát khô cả họng.

Mẫn Việt cầm ống trúc bên cạnh cẩn thận cho nàng uống vài ngụm.

"Đa tạ công tử, ngài lại cứu ta một mạng."

"Hoắc đại phu nói cô nương bị thương đến nội tạng, cần tĩnh dưỡng. Vết thương cũ trên vai rách ra, lại thêm dầm mưa nên ngươi còn bị sốt." Mẫn Việt nói.

Hắn tóm tắt tình hình hiện tại: "Ngươi đã ngủ một đêm rồi. Tuy đường chưa thông, nhưng thuốc men cần thiết chúng ta đã đưa về. Cho nên mọi người đều bình an."

Trinh Uyển nhìn lên nóc lều, cảm thấy đầu óc choáng váng: "Vậy thì tốt rồi."

Mẫn Việt không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Trinh Uyển.

Trong lều có vài chiếc giường tạm. Trinh Uyển nằm gần cửa. Mưa to liên miên khiến môi trường trở nên khó khăn, thậm chí có thể nói là tồi tệ. Trước đó quan phủ đã đề nghị mọi người rút lui trước khi xảy ra sạt lở đất đá. Phần lớn mọi người đều đã đến nơi an toàn. Chỉ còn một số ít đang thu dọn, bao gồm cả những người bị thương cuối cùng.

Trinh Uyển không ngờ mình cũng nằm trong số đó.

Mẫn Việt đợi thuốc nguội bớt rồi mới cẩn thận đút cho Trinh Uyển.

Trinh Uyển thấy hơi ngại vì phải làm phiền hắn nhưng nàng thật sự không thể tự làm được. Mẫn Việt đút thuốc xong lại lau khóe miệng cho nàng.

Trinh Uyển biết ơn nhìn hắn khẽ mỉm cười: "Làm phiền công tử chăm sóc, lại hai lần ba lượt cứu mạng ta. Tiểu nữ không biết lấy gì báo đáp."

Tay Mẫn Việt cầm bát khựng lại, rồi buông xuống. Hắn kéo chăn cho nàng: "Vết thương sẽ hơi đau, đừng nói nữa. Cô nương nên nghỉ ngơi thêm."

Trinh Uyển nhắm mắt lại. Ngay cả thở thôi ngực cũng thấy đau: "Vâng."

Mẫn Việt còn muốn nói gì đó thì Giang Nam bước vào.

Thấy Trinh Uyển đang mở mắt nằm trên giường, Gian Nam thở phào nhẹ nhõm rồi lại chuyển qua tức giận: "Tỉnh rồi à?"

Trinh Uyển hơi nghiêng đầu nhìn hắn. Nàng biết Giang Nam đang giận vì chuyện mình tự ý lên núi: "Xin lỗi, Giang tam ca."

"Muội còn biết..." Giang Nam định mắng, nhưng thấy Mẫn Việt ngồi bên cạnh bèn thôi, cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng.