Chương 41: Cứu mạng chó

Giang Ly Thanh chạy một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ…

Nửa ngày, một ngày, rồi lại một đêm…

Hai ngày, ba ngày…

Sơn Cao vẫn đang đuổi theo, nàng vẫn không ngừng chạy, làm cách nào cũng không chạy ra khỏi khu rừng khô, dù đã dốc toàn lực cũng không thoát khỏi thứ đang truy đuổi phía sau.

Dù nàng ngự kiếm nhanh đến đâu, thứ này cũng nhanh y như vậy, đuổi đến đỏ cả mắt, nhưng tiếng chửi trong miệng lại chưa từng ngừng, không biết học đâu ra lắm lời mắng chửi người như vậy, còn đổi kiểu để mắng nàng, mắng đến mức Giang Ly Thanh chết lặng.

Trớ trêu thay, thứ này chửi người mà không hề ảnh hưởng đến tốc độ đuổi người.

Bám riết không tha.

Thật đáng sợ!

Giang Ly Thanh muốn hòa giải với nó, vừa chạy vừa thử thương lượng: “Ta cho ngươi một gói, chỉ một gói thôi, không có thêm đâu. Ngươi đuổi ta tám ngày, nhiều nhất cũng chỉ được một gói.”

“Đồ khốn, đưa hết đây.”

“Ngươi mới là đồ khốn, không thể nào.”

Sơn Cao nhe răng, mắt tóe lửa, là lửa thật, ngọn lửa đỏ rực, cháy hừng hực: “Thứ phế vật, thiêu chết ngươi.”

Mắng xong, hai mắt nó phun lửa về phía nàng.

Giang Ly Thanh chỉ cảm thấy sau lưng nóng ran, lập tức lấy ra tấm chắn phòng ngự mới luyện, trùm lên đầu, bảo vệ toàn thân mình.

Lúc này, nàng vô cùng may mắn vì đã luyện ra thứ này. Khi nhờ Vệ Khinh Lam phiền Vân Đoan xuống núi mua đồ, nàng vẫn còn rất nghèo, không mua nổi vật liệu tốt, số lượng cũng không nhiều, vật liệu luyện khí mua về chỉ đủ để nàng tiết kiệm luyện ra hai thứ, một là tay áo tiễn, hai là tấm chắn phòng ngự này.

Tay áo tiễn thì không nói, chủ yếu là để xuất kỳ bất ý, ba mũi tên đủ để lấy mạng thứ muốn gϊếŧ nàng.

Tấm chắn phòng ngự tuy là loại bình thường nhất, nhưng vì linh lực của nàng đặc thù nên có thể chống lửa, chống mưa, chống sét đánh, phòng ngự bảo vệ bản thân không bị đao kiếm chém trúng.

Nhưng thứ này đao thương bất nhập, nàng đã mất một thanh kiếm, đương nhiên không dám lấy tay áo tiễn ra nữa, chỉ có thể chạy, bây giờ lấy tấm chắn phòng ngự này ra, chỉ cần nó không đuổi kịp, nàng tin rằng lửa nó phun ra sẽ không làm gì được mình.

Nhưng nàng cũng không dám dừng lại, sợ thứ này sẽ nhai nát cả tấm chắn phòng ngự của nàng. Dù sao miệng nó cũng quá lớn, có thể nuốt sống người.

“Thứ hôi thối, thứ phế vật, đồ khốn, đồ trời đánh, cái thứ của nợ gì, đồ quỷ quái gì mà ngay cả lửa của lão tử cũng đỡ được.” Sơn Cao thấy phun lửa không có tác dụng, lại tuôn ra một tràng chửi rủa, dường như tức đến giậm chân.

Giang Ly Thanh mắng lại: “Ngươi mới là thứ hôi thối, thứ phế vật, đồ khốn, đồ trời đánh, cái thứ của nợ gì, đồ quỷ quái gì, có đuổi theo lão nương một trăm năm, không cho là không cho, ngươi đuổi cũng vô dụng.”

“A a a a a.” Sơn Cao gầm lên, “Ăn thịt ngươi! Ăn thịt ngươi! Xé xác ngươi!”

“Lêu lêu lêu!” Giang Ly Thanh quay đầu lại lè lưỡi trêu nó.

Bị đuổi ba ngày, tuy trong lòng sợ chết, nhưng ai mà không có miệng chứ, có giỏi thì tới đây.

Một người một thú, tiếng mắng chửi và tiếng chửi lại không dứt bên tai, kinh động đến một người khác cũng đang lạc lối không ra khỏi khu rừng khô ở phía xa.

Người này chính là Trần Lưu An, hắn đang ngồi dưới đất lau kiếm, nghe thấy một tràng lời lẽ bẩn thỉu, cảm thấy tai mình sắp bị vấy bẩn, nhưng nghe một giọng trong đó rất quen thuộc, hắn lập tức đứng dậy, ngó đầu nhìn sang.

Vừa nhìn, hắn lập tức trố mắt, người đang được bao bọc trong vầng sáng phía trước, hình như là Giang sư muội của Thanh Hư.

Mà sau lưng nàng là một quả cầu lửa màu đỏ đang đuổi theo, trông như một loại yêu thú nào đó, hắn không nhận ra.

Nhưng không ảnh hưởng đến việc mắt hắn nhìn rất rõ, yêu thú kia toàn thân bốc lửa, vô cùng hung ác, lại còn có thể nói tiếng người, một tràng chửi rủa từ miệng nó tuôn ra không vấp, câu nào câu nấy bẩn thỉu, không rời khỏi hai chữ nuốt sống xé xác.

Hắn nhìn mà sợ hãi, nhưng vẫn vung kiếm tiến lên, định bụng tương trợ: “Giang sư muội!”

“A a a a, Trần sư huynh!” Giang Ly Thanh nhìn thấy Trần Lưu An, suýt nữa rớt nước mắt vì cảm động, cứ như gặp được người nhà, gần như lệ nóng lưng tròng: “Trần sư huynh, thứ này ăn được cả kiếm, nó có thể nhai nát kiếm, huynh phải cẩn thận.”

Nàng chỉ kịp nhắc một câu đó, người đã đến gần Trần Lưu An.

Trần Lưu An nghe rõ, vốn định vung kiếm chặn thứ này, thanh kiếm đang định đâm vào miệng nó bỗng đổi hướng giữa chừng, đâm vào đầu nó, lập tức cảm thấy một trận bỏng rát, hơi nóng phả vào mặt.

Mà thanh kiếm trong tay dường như cũng chạm phải thứ gì đó cứng như sắt đá, không những không đâm vào da được chút nào, mà ống tay áo của hắn còn bị lửa do thứ này phun ra đốt cháy.

Hắn lập tức rút kiếm, nhảy cao ba thước, nhanh chóng cắt đứt ngọn lửa trên ống tay áo, lớn tiếng hỏi: “Giang sư muội, thứ này tên là gì? Sợ cái gì?”

“Thứ này gọi là Sơn Cao, ta cũng không biết nó sợ gì. Nó biết phun lửa, có thể dùng miệng nhai nát kiếm của ta, trông như đao thương bất nhập.” Giang Ly Thanh thấy có người giúp mình, nàng tự nhiên không nỡ chạy nữa, chỉ có thể dừng lại, nhanh chóng trả lời Trần Lưu An.

Trần Lưu An là đệ tử thân truyền của Thiên Châu Phong chủ Thái Ất Môn, sư phụ của hắn và Tông chủ Thái Ất Môn là sư huynh đệ ruột, cho nên, hắn và Diệp Tinh Từ của Thái Ất Môn từ nhỏ cùng nhau học nghệ, trên Phong Vân Bảng ba nghìn người, hắn cũng có tên.

Dù kiếm trong tay không làm gì được thứ này, nhưng hắn có pháp khí mà?

Giang Ly Thanh nghĩ, hắn không giống nàng, đi vội, không mang theo pháp khí tốt bên mình, mà ba vị sư thúc ở cửa vào bí cảnh cũng không đưa cho nàng thứ gì, nàng chỉ dùng chút vật liệu ít ỏi đó luyện ra đan dược, bảo khí, phù lục cũng không dám dùng, sợ một khi dùng rồi sẽ không trụ được đến ngày bí cảnh mở ra.

Nàng phải tiết kiệm một chút, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì không thể lấy ra.

Nhưng Trần Lưu An không giống nàng, hắn chắc chắn có, hơn nữa còn rất giàu.

Quả nhiên, nàng đoán không sai, Trần Lưu An đúng là có đồ tốt, hắn lại đâm thêm hai kiếm, phát hiện thứ này quả thực đao thương bất nhập, hắn liền đổi sang ném Tát Thủy Phù về phía nó, chiêu này có tác dụng, trong nháy mắt nước như trút xuống, lập tức dội cho Sơn Cao ướt như chuột lột, dập tắt ngọn lửa trong mắt nó.

Giang Ly Thanh mừng rỡ, vỗ tay khen hay: “Trần sư huynh, có tác dụng, huynh lợi hại quá, thêm nữa đi.”

Tát Thủy Phù nàng cũng biết vẽ, tiếc là giấy vẽ bùa không đủ nên nàng không vẽ, thành ra không có.

Trần Lưu An cũng được cổ vũ, lại ném ra một tấm Kinh Lôi Phù, một đạo sấm sét đánh thẳng về phía Sơn Cao, làm lông của nó dựng đứng cả lên, nhưng đánh xong, lại thấy nó vẫn bình an vô sự, chỉ giũ giũ mình rồi nhe răng trợn mắt xông về phía Trần Lưu An.

Trần Lưu An lại vội vàng ném ra công kích phù, không có tác dụng, chỉ làm cháy xém chút lông của nó. Hắn vừa né, vừa ném ra Khốn Trận Phù, trong nháy mắt vây nó lại, khiến nó chỉ có thể xoay vòng tại chỗ.

Trần Lưu An thấy có tác dụng, thở phào một hơi.

Giang Ly Thanh cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thu lại tấm chắn phòng ngự rồi chạy tới bên cạnh hắn: “Đa tạ Trần sư huynh đã cứu cái mạng chó này của ta, con phế vật này hung tàn quá.”

Trần Lưu An khựng lại: “Mạng chó?”

“Haiz.” Giang Ly Thanh gãi đầu, có chút ngượng ngùng: “Con heo yêu này biết chửi người, nó đuổi theo chửi ta ba ngày rồi, ba ngày nay ta chửi nhau với nó, học được không ít thứ không hay.”

Nàng vội vàng nhổ đi: “Phỉ phui phui, ta phải quên hết những lời bẩn thỉu đó đi. Nếu không ta sẽ học thói hư mất.”

Trần Lưu An: “…”

“Đồ phế vật, đồ khốn, hai đứa phế vật, hai đứa khốn kiếp, mau thả lão tử ra. Ăn thịt các ngươi! Xé xác các ngươi!” Sơn Cao đâm loạn bốn phía, thấy không ra được, lại chửi rủa.

Trần Lưu An quay đầu nhìn nó một lúc, bình phẩm: “Con heo yêu này, cũng rất biết chửi người đấy.”

Giang Ly Thanh: “…”

Bất kỳ người tốt nào ở lâu với thứ thích chửi bới này, e là cũng học được lời lẽ bẩn thỉu.