Sau đó, nàng lại nghĩ tiếp, hắn đang từ dưới núi trở về.
Đương nhiên Vệ Khinh Lam cũng nhìn thấy Giang Ly Thanh, người gầy gò, nhỏ bé đang lười biếng ngồi trên bậc thang ngọc. Tướng ngồi chẳng ra sao, co thành một cục. Trong tay nàng cầm miếng đồ ăn vặt đang ăn dở, không biết là món gì, trông có vẻ rất ngon. Gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hai má phồng lên vì nhét đầy đồ ăn. Thấy hắn, nàng như bị giật mình, mắt mở to, động tác nhai cũng dừng lại, trông hơi ngây ngô.
Ngoài đồ ăn vặt trong tay nàng và túi trữ vật cấp thấp bên hông, toàn thân nàng không còn vật gì khác. Trang phục cũng là màu xanh huyền, không có dấu hiệu gì đặc biệt, đồ trông chẳng mới cũng chẳng cũ, không có gì nổi bật. Không nhìn ra được là môn phái nào, nhưng chắc chắn không phải đệ tử Côn Luân.
Vệ Khinh Lam không có hứng thú tìm hiểu thêm, hắn thu lại ánh mắt, tiếp tục đi lên trên. Hắn lướt qua Giang Ly Thanh, tiếp tục bước lên bậc thang.
Một luồng khí trong trẻo lướt qua người, Giang Ly Thanh hoàn hồn, há miệng, định gọi hắn lại cho nàng đi nhờ một đoạn, nhưng rồi nàng lại nhanh chóng rụt cổ lại, không nói nữa.
Nàng không dám nhờ người này!
Đệ tử Côn Luân đều mặc đồng phục nền trắng, có hoa văn đen theo kiểu triện, nhưng chỉ có một người là ngoại lệ, đó chính là thiếu niên thiên tài của Côn Luân, Vệ Khinh Lam. Tông chủ Côn Luân đã cố ý dùng pháp bảo tạo cho hắn bộ trang phục đỏ thẫm này để phân biệt hắn với mọi người, rực rỡ bắt mắt, nhìn áo là biết người.
Người này là báu vật của Côn Luân, tương lai sẽ gánh vác trọng trách của Côn Luân, nàng phải tránh xa, không thể bắt chuyện, nếu không, e rằng Côn Luân sẽ không tha cho nàng, vậy thì sẽ uổng phí công sức cắn răng bảo vệ nàng suốt bao lâu nay của sư phụ.
Haiz... Theo nàng thấy, sống trong cảnh ngột ngạt thế này, chẳng thà bị trục xuất khỏi tông môn còn hơn.
Nàng lặng lẽ thở dài, không để ý nữa, tiếp tục cúi đầu ăn đồ ăn vặt trong tay.
Tần Phong Hành thông qua Thông Linh Thủy Kính nhìn thấy rõ cảnh này, hắn bật cười gật đầu: "Con bé này cũng coi như biết tự lượng sức mình. Vân Đoan, ngươi đi đón nàng đi! Sau khi đưa người vào sơn môn, thì sắp xếp cho nàng đến Giới Luật Đường, để nàng theo Chu Đường chủ học quy củ giới luật cho tốt."
Vân Đoan thấy lạ, nhưng vẫn đáp: "Vâng, Tông chủ."
Tần Phong Hành lại bổ sung: "Bảo Khinh Lam đến gặp ta. Mỗi lần nó từ bên ngoài trở về, đều phải đi bộ hết một ngày trên Đăng Thiên Giai. Lần này, không thể chậm trễ nữa, cứ nói là ta sắp bế quan, bảo nó đến đây ngay."
"Vâng!"