Côn Luân cao vạn trượng, nàng không mang kiếm, không mang phù lục, không mang phù truyền tống, không mang bút Thiên Thu, không mang bàn Bát Quái, chỉ có thể dựa vào hai chân mà đi lên... Không, là bò lên.
Nàng bò hơn nửa ngày, cũng không gặp một bóng đệ tử Côn Luân nào. Nhìn đỉnh núi sừng sững xa xăm, nàng mới muộn màng nhận ra, chắc chắn là sư phụ nàng đã dặn dò Côn Luân cho nàng nếm mùi khổ sở, nếu không, Sơn Hà Quyển đã đưa nàng đến cổng sơn môn chứ không phải dưới chân núi.
Côn Luân rộng lớn như vậy, có hơn chục nghìn đệ tử, đã hơn nửa ngày rồi, không thể nào đến cả một bóng người ngự kiếm cũng không xuất hiện trên đường núi được.
Chuyện này chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?
Nàng nén giận ngồi phịch xuống bậc thang, không đi nữa.
Tông chủ Côn Luân, Tần Phong Hành thông qua Thông Linh Thủy Kính thấy cô nhóc dưới chân núi Côn Luân, đã ngồi trên bậc thang suốt ba ngày, không hề nhúc nhích, cũng không có ý định đi lên. Mỗi ngày, nàng chỉ ăn vài miếng đồ ăn vặt, uống vài ngụm nước suối, rồi lại ngủ một giấc, tỏ vẻ nếu không có người đến đón thì nàng sẽ không lên núi. Hắn thấy mà tức đến mức bật cười.
Hắn giao cho đệ tử ký danh: "Vân Đoan, ngươi xuống đưa con bé lên núi đi."
Vân Đoan liếc nhìn Thủy Kính một cái: "Vâng, Tông chủ."
Hắn xoay người ra cửa, vừa định bước đi, thì Tần Phong Hành lại đột nhiên lên tiếng: "Khoan đã, tạm thời không cần đi."
Vân Đoan nghi hoặc quay đầu lại.
Tần Phong Hành nhìn một người đang từ dưới núi đi lên trong Thông Linh Thủy Kính, nói: "Khinh Lam về rồi."
Vân Đoan vui mừng, vội bước trở lại, nhìn vào Thông Linh Thủy Kính.
Trong Thông Linh Thủy Kính, một nam tử xuất hiện ở dưới núi. Nam tử cực kỳ trẻ tuổi, dáng người cao gầy, mặt mày tuấn tú tuyệt trần. Trên người hắn mặc một bộ cẩm y màu đỏ sẫm, đai ngọc thắt eo, tóc đen buộc nửa đầu, phát quan tinh xảo, hai lọn tóc mai rủ xuống bên tai, theo bước chân của hắn mà nhẹ nhàng lay động.
Bên hông hắn đeo một thanh bảo kiếm, ngón tay đeo nhẫn ngọc. Hắn không ngự kiếm bay lên núi mà bước lên thang ngọc. Rõ ràng hắn vẫn mang dáng vẻ thiếu niên nhưng bước chân lại thong dong, nhịp thở cũng được kiểm soát, không nhanh không chậm. Hắn chính là Vệ Khinh Lam, người đã rời núi ba tháng, nay mới trở về.
Đệ tử thân truyền duy nhất của Tông chủ Côn Luân, thiếu niên thiên tài của Côn Luân thế hệ này.
Lúc này, Giang Ly Thanh cũng nhìn thấy Vệ Khinh Lam, ánh mắt nàng lập tức dừng lại.
Đúng là một gương mặt đẹp xuất chúng.
Nàng thầm nghĩ.