Trên đường về, An Như Hứa ngự kiếm bay rất nhanh như thể có sói đuổi sau lưng.
Hắn bay một mạch về đến nơi ở mới phát hiện đã bỏ quên Giang Ly Thanh ở phía sau, hắn cầm kiếm do dự nghĩ, Giang sư muội chắc là có phương hướng tốt nhỉ? Có thể tìm được đường về chứ? Sẽ không bị lạc đâu nhỉ?
Hắn thật sự quá xấu hổ, chỉ muốn trốn vào phòng không gặp ai, nhất là khi Giang sư muội cười rạng rỡ nói với hắn câu "Được nữ hài tử yêu thích không phải là lỗi" hắn suýt nữa thì nghẹn chết.
Hắn tự cho rằng mình thật sự không trêu chọc nữ hài tử, người khác có qua thì hắn có lại, chưa bao giờ chiếm tiện nghi của ai.
Nhưng cũng không loại trừ khả năng, trước đây hắn hành sự không đúng mực, cứ nghĩ đều là đồng môn sư huynh muội, giúp đỡ nhau không sao, lại thật sự trêu chọc người ta.
Hắn muốn khóc quá!
Hắn đứng tại chỗ một lúc, cuối cùng vẫn ngự kiếm quay lại tìm, Giang sư muội lần đầu đến Côn Luân, đâu đâu cũng lạ lẫm, đừng để lạc thật thì nguy.
Giang Ly Thanh quả thật đã bị lạc.
Nàng đã nghe theo lời khuyên của An Như Hứa, nên đã cố gắng vượt qua nỗi sợ độ cao, cắm đầu niệm khẩu quyết, ngự kiếm lao đi một lúc, quả thật đã nhanh hơn nhưng chính vì cắm đầu đi thẳng mà quên mất chỗ cần rẽ, đến khi nàng hoàn hồn thì đã không tìm thấy đường về.
Xung quanh mờ mịt, toàn là sương mù, không thấy nhà cửa lầu các đâu.
Nàng đã đến nơi nào thế này?
Nàng xuống khỏi kiếm, đứng tại chỗ ngơ ngác.
"Kẻ nào tự tiện xông vào cấm địa?" Một giọng nói già nua quát lên: "Cút ra đây!"
Giang Ly Thanh giật mình, nàng đã xông vào cấm địa của Côn Luân sao? Nàng lập tức quay đầu bỏ đi.
Có lẽ đối phương thấy nàng có ý đồ bất chính, một đạo kim quang đột ngột đánh tới, Giang Ly Thanh kinh hãi xoay người, vung kiếm đón đỡ, thanh kiếm rởm mới mua "rắc" một tiếng, lại vỡ tan thành mảnh vụn, còn Giang Ly Thanh thì bị đánh lùi mấy trượng, đập vào một thân cây.
Khí huyết trong người nàng cuộn trào lên đến cổ họng nhưng cuối cùng vẫn không nôn ra.
Chưa kịp hoàn hồn, đối phương lại tung một kiếm từ trên không bổ xuống, kiếm này mang theo thế bài sơn đảo hải, nếu bổ trúng nàng thì coi như xong, Giang Ly Thanh liền lăn một vòng, lăn ra xa mấy trượng, vừa vặn tránh được một kiếm này.
"Ồ? Có chút bản lĩnh, thảo nào dám tự tiện xông vào cấm địa." Giọng nói già nua lại lạnh lùng tức giận, xuất ra một kiếm nữa.
Một kiếm này, như thiên la địa võng, kiếm khí dày đặc, mặc cho Giang Ly Thanh lăn thế nào cũng không thoát khỏi chiếc l*иg do kiếm khí tạo ra.
Nàng kiệt sức và bất lực nằm trên đất, dứt khoát không né nữa, chết thì chết thôi! Sư phụ sẽ thu hồn cho nàng.
Ngay khi kiếm khí sắp xuyên thủng nàng thành trăm tám mươi cái lỗ, đột nhiên một thanh kiếm từ bên cạnh bay tới, tựa như gió mát lướt qua, lại như tuyết rơi đầy trời, trong nháy mắt hóa giải toàn bộ kiếm khí.
Giang Ly Thanh mở to mắt, ai mà đáng yêu thế, lại cứu nàng, nàng nhất định phải cảm tạ người đó.
Nàng lập tức nhân cơ hội bò dậy khỏi mặt đất, liền thấy một người nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt, trường bào màu son, y phục gấm vóc, dáng người như ngọc, một thân thanh hoa - Vệ Khinh Lam.
Giang Ly Thanh sắp khóc, ân cứu mạng này, nàng biết tạ ơn thế nào đây? Chuyện này là tự nàng tạ ơn, hay là để sư phụ nàng tạ ơn?
Nàng lí nhí, không biết phải làm sao? Bây giờ nàng có được tính là lại gây ra đại họa không.
Vệ Khinh Lam quay đầu nhìn nàng, ánh mắt nhàn nhạt, không có cảm xúc gì: "Vì sao đến đây?"
Giang Ly Thanh vội ngẩng lên nhìn hắn một cái, rồi cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Lạc đường."
"Sao lại lạc đường?"
Giang Ly Thanh giải thích: "Ta và An sư huynh từ kiếm đường mua kiếm trở về, vì ngự kiếm không giỏi, nghe lời An sư huynh khuyên, nên cắm đầu luyện ngự kiếm, đến khi ta hoàn hồn thì đã lạc đường rồi, ta cũng không biết sao lại vào cấm địa."
"Nói bậy bạ!"
Một giọng nói già nua giận dữ quát: "Lòng dạ khó lường, bên ngoài có bia cảnh giới cao bằng một người, không thấy sao?"
Giang Ly Thanh phiền muộn vô cùng: "Thật sự không thấy."
"Sưu hồn!"*
*Sưu hồn: là một thuật pháp dùng để khống chế linh hồn.
Lão giả râu tóc bạc trắng từ bên trong đi ra, mặt mày không thiện cảm nhìn chằm chằm Giang Ly Thanh: "Tuổi còn nhỏ, đã nói dối không chớp mắt. Ngươi có biết tự tiện xông vào cấm địa là tội gì không?"
"Thích sư thúc tổ, nàng là đệ tử mới đến Côn Luân, có lẽ thật sự lạc đường." Vệ Khinh Lam xoay người, hành lễ với lão giả.
Thích Bạch Thành quả quyết: "Không thể nào, tân đệ tử không thể đỡ được một chiêu của ta, còn nàng, đã đỡ được hai chiêu, vậy mà bây giờ vẫn có thể đứng đây bình an vô sự."
Giang Ly Thanh nhìn lão giả, bất đắc dĩ: "Bởi vì ta là..."
"Thích sư thúc tổ, để ta sưu hồn."
Vệ Khinh Lam cắt lời nàng: "Nếu nàng quả thật lạc đường, xin sư thúc tổ tha cho nàng lần này, tân đệ tử thường hay lỗ mãng."
"Sư phụ hôm qua vừa bế quan, tự tiện xông vào cấm địa nếu luận tội, tất sẽ kinh động đến sư phụ, sư phụ bây giờ không nên bị làm phiền."
Thích Bạch Thành nghi hoặc nhìn chằm chằm Vệ Khinh Lam: "Tiểu tử ngươi, có quan hệ gì với nó?"
Vệ Khinh Lam lắc đầu: "Không có quan hệ, chỉ là tân đệ tử, hôm qua mới nhập môn, còn chưa học kỹ môn quy Côn Luân, nếu quả thật không phải cố ý thì nên tha thứ."
Thích Bạch Thành hừ lạnh một tiếng, nhìn bộ đồng phục tân đệ tử trên người Giang Ly Thanh, túi trữ vật cấp thấp, sa sầm mặt nói: "Được rồi, ngươi đến sưu hồn, không được bao che."
Vệ Khinh Lam đáp: "Sẽ không."
Hắn xoay người, đối mặt với Giang Ly Thanh: "Có thể chấp nhận ta sưu hồn không? Ta chỉ sưu hồn chuyện này."
Giang Ly Thanh gật đầu, ngoan ngoãn đứng yên: "Vệ sư huynh cứ tự nhiên."
Vệ Khinh Lam thấy nàng đồng ý, đưa tay đặt lêи đỉиɦ đầu nàng, linh lực tạo thành một vòng sáng, tiến vào thức hải của nàng.
Giang Ly Thanh chưa từng bị ai sưu hồn, cảm thấy khá mới lạ, không có ý định phản kháng hay chống cự.
Nàng cảm nhận được khí tức quanh người hắn tuy lạnh như tuyết, nhưng linh lực tiến vào thức hải nàng lại vô cùng mềm mại, giống như cảm giác mà một kiếm hắn vung ra mang lại, tựa gió mát lướt qua tuyết, không hề khiến nàng khó chịu.
Nàng biết sưu hồn thuật cao cấp sẽ không làm tổn thương thức hải, không hại đến não bộ, Vệ Khinh Lam sưu hồn không làm nàng khó chịu, có thể thấy thiếu niên thiên tài của Côn Luân như hắn, thực lực và danh tiếng quả nhiên danh bất hư truyền.
Chỉ trong chốc lát, Vệ Khinh Lam liền thu tay về, thần sắc có phần kỳ lạ nhìn Giang Ly Thanh một cái, rồi quay người chắp tay với lão giả đang nhìn chằm chằm bên cạnh: "Sư thúc tổ xem, quả thật là lạc đường."
Trong một vòng sáng tựa như bông, hiện ra cảnh Giang Ly Thanh từ kiếm đường đi ra, cắm đầu ngự kiếm, bay rất nhanh, mấy lần suýt ngã khỏi kiếm, sau đó nàng dứt khoát chỉ nhìn vào kiếm, bất tri bất giác xông vào cấm địa, rồi phát hiện mình lạc đường, dáng vẻ ngơ ngác cũng vô cùng rõ ràng.
Thích Bạch Thành không còn gì để nói: "Chỉ là ngự kiếm thôi mà, ngu như bò. Cút đi!"
Giang Ly Thanh thấy ông ta không nói gì đến trừng phạt, liền quay đầu bỏ đi, nàng phải đi ngay, sợ chậm một chút, ông ta sẽ bảo nàng cút khỏi Côn Luân.
Vệ Khinh Lam vung tay cản nàng lại: "Ta đưa ngươi ra ngoài."
Giang Ly Thanh dừng bước, nói thật, nàng không muốn hắn tiễn.
Vệ Khinh Lam dường như nhìn ra suy nghĩ của nàng, thần sắc nhàn nhạt: "Khoảng cách đến lối ra hơi xa, để tránh ngươi lại lạc đường, xông vào nơi không nên vào."
Giang Ly Thanh "Ồ" một tiếng, im lặng đi theo hắn, nhỏ giọng cảm tạ: "Đa tạ Vệ sư huynh."