Chương 6: Dễ dàng đắc tội người khác

Giang Ly Thanh sống mười tám năm, chưa từng tham gia thí luyện bí cảnh lần nào, vì sư phụ nàng sợ nàng bị yêu ma ăn thịt.

Nói đi nói lại, vẫn là sư phụ nàng thấy nàng quá vô dụng, nàng thầm thở dài.

Trong tay nàng chẳng có gì, giờ đến kiếm cũng hỏng, trên người chỉ có chút vật dụng của tân đệ tử, không biết có đủ mua một thanh kiếm không.

"Giang sư muội, muội yên tâm, đến lúc đó ta sẽ chiếu cố muội." An Như Hứa nghe thấy tiếng nàng thở dài sau lưng, vừa ngự kiếm vừa vội vàng an ủi.

"Đa tạ An sư huynh." Giang Ly Thanh cảm tạ.

Đến kiếm đường hai người nhảy xuống khỏi kiếm, hai nữ tử đang từ trong kiếm đường đi ra, một người trong đó ăn mặc lộng lẫy thấy An Như Hứa, mặt mày lập tức lộ vẻ mừng rỡ: "An sư huynh."

An Như Hứa thu kiếm chắp tay hành lễ: "Triệu sư muội, Chúc sư muội."

"An sư huynh, huynh đây là..."

Nữ tử ăn mặc lộng lẫy họ Triệu, tuy cùng là đồng phục đệ tử Côn Luân, nhưng y phục của nàng ta có phần hoa lệ hơn, trang sức trên người cũng nhiều hơn.

Lúc này nàng ta cũng đã thấy Giang Ly Thanh, vẻ mừng rỡ trên mặt lập tức vơi đi một nửa, ánh mắt nghi ngờ đảo qua lại trên người hai người.

"Triệu sư muội, Chúc sư muội, vị này là Giang sư muội." An Như Hứa rút kinh nghiệm, lúc giới thiệu cho hai người không nhắc đến hai chữ Thanh Hư, rồi quay sang Giang Ly Thanh: "Giang sư muội, hai vị này là sư muội của Linh Thú Phong."

Hắn ngại ngùng nói nhỏ: "Chính là Linh Thú Phong có con Thát Hồ bị ta lén nướng đó, Thát Hồ là do các nàng ấy nuôi, cũng hại các nàng ấy bị phạt, phải quét dọn sơn môn một tháng."

Giang Ly Thanh chợt hiểu ra, nhìn nữ tử họ Triệu thêm một cái, thầm nghĩ cô nương này thích An Như Hứa.

Nếu không hắn đã lén nướng Thát Hồ nàng nuôi, thế nào cũng phải đánh một trận, sau này gặp mặt phải lạnh lùng mới đúng, chứ không phải nhiệt tình chào đón thế này.

Nàng chắp tay hành lễ: "Chào hai vị sư tỷ."

"Là tân đệ tử sao? Đã bái nhập vào phong nào rồi?" Triệu Khả Hân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Giang Ly Thanh.

Giang Ly Thanh ngoan ngoãn trả lời: "Giới Luật Đường."

"Ồ, tân đệ tử đều phải đến Giới Luật Đường thụ huấn." Triệu Khả Hân lại hỏi: "Sao muội không tự ngự kiếm? Lại để An sư huynh chở?"

"Kiếm của muội ấy bị Hạ tiên sinh hủy rồi, nên mới đến kiếm đường mua kiếm đây."

An Như Hứa đứng bên cạnh hồn nhiên nói: "Bọn ta hôm nay đến muộn, Hạ tiên sinh ác quá, bắt mỗi người đỡ mười chiêu, ta bị trọng thương, còn kiếm của Giang sư muội thì hỏng không dùng được nữa..."

"A? An sư huynh, huynh bị trọng thương sao?"

Tâm tư của Triệu Khả Hân lập tức lại bị kéo về phía An Như Hứa, lo lắng nhìn hắn hỏi: "An sư huynh, huynh bị thương ở đâu?"

"Đã chữa khỏi rồi."

An Như Hứa xua tay: "Không làm phiền hai vị sư muội nữa, ta đưa Giang sư muội vào mua kiếm."

"Bọn ta đi cùng các huynh." Triệu Khả Hân lập tức kéo Chúc Văn Nhân, nhiệt tình đi vào cùng.

Thế là, một nhóm bốn người tiến vào kiếm đường.

Trong kiếm đường, vô số thanh kiếm treo chi chít trên tường, đều có vỏ bao bọc nên không thấy kiếm quang chói mắt.

An Như Hứa hỏi: "Giang sư muội, muội muốn một thanh kiếm thế nào?"

Hắn nói xong lại bảo: "Mua một thanh tốt đi? Thanh kiếm hôm nay của muội, quá không chắc chắn."

Giang Ly Thanh xấu hổ lấy ra những vật dụng ít ỏi của tân đệ tử từ trong túi trữ vật cấp thấp, đặt lên quầy: "Ta chỉ có chừng này, đổi được thanh kiếm thế nào thì đành lấy thế ấy thôi."

An Như Hứa liếc nhìn, nhất thời ngẩn ra, sau đó không nhịn được cười: "Hả? Giang sư muội, sao muội lại nghèo thế?"

Hắn nhớ Thanh Hư đâu có nghèo, nhất là đệ tử thân truyền duy nhất của Tông chủ thì càng không thể nghèo, nàng đã có bản lĩnh phá nửa dược điền, bất kỳ một gốc linh thực nào trong đó đem ra cũng đủ mua một thanh kiếm.

Giang Ly Thanh thở dài: "Rất nghèo."

"Ây da." An Như Hứa thấy mà ê răng: "Vậy chỗ này của muội, cũng chỉ đổi được một thanh kiếm bình thường nhất thôi."

Giang Ly Thanh gật đầu: "Vâng."

Triệu Khả Hân ghé lại gần: "Giang sư muội, muội không phải người của đại thế gia dưới núi sao? Vậy muội đến Côn Luân tu đạo sẽ rất vất vả đó, kiếm tu tốn kém nhất chính là kiếm."

Giang Ly Thanh lắc đầu: "Không phải."

Triệu Khả Hân hào phóng đổ ra một đống linh thạch từ trong nhẫn trữ vật, lại còn là thượng phẩm linh thạch, đẩy cho Giang Ly Thanh: "Giang sư muội, ta vừa gặp đã quý muội, chúng ta kết giao bằng hữu, ta tặng muội một thanh kiếm, muội cứ tùy ý chọn."

Giang Ly Thanh lập tức kinh ngạc.

An Như Hứa chậc chậc: "Chà, Triệu sư muội lần đầu gặp ai cũng hào phóng như vậy sao? Nhớ năm xưa, ta cũng được Triệu sư muội tặng một thanh kiếm."

Giang Ly Thanh lập tức quay đầu hỏi: "An sư huynh, vậy huynh lấy gì để đổi?"

Vệ Khinh Lam muốn tặng hắn một viên Thiên Hương Đan, hắn còn phải lấy Thông Thần Đan ra đổi, chắc chắn sẽ không lợi dụng một cô nương.

An Như Hứa nói: "Lúc đó ta cũng nghèo lắm, nên mượn trước, sau này cố gắng làm nhiệm vụ, có linh thạch rồi thì trả lại cho Triệu sư muội gấp bội."

Giang Ly Thanh do dự một chút, đẩy số thượng phẩm linh thạch Triệu Khả Hân đổ ra về lại: "Đa tạ Triệu sư tỷ, ta hay làm hỏng kiếm, sợ trả không nổi tỷ, ta vẫn nên mua loại bình thường nhất thôi!"

"Muội không giống An sư huynh, muội không cần trả."

Triệu Khả Hân ghé sát lại nàng, dùng giọng nói chỉ mình nàng nghe được: "Chỉ cần muội không tranh giành An sư huynh với ta, sau này kiếm của muội ta bao hết."

Giang Ly Thanh: "..."

Cái này... cám dỗ lớn quá rồi!

Nàng suýt nữa đã không nhịn được mà đồng ý, nhưng làm người không thể như vậy, An sư huynh là người tốt, tuy nàng không có ý định tranh giành, nhưng cũng không thể bán đứng hắn như thế.

Nàng vẫn lắc đầu: "Không được đâu, Triệu sư tỷ, ta không thể hứa với tỷ."

Sắc mặt Triệu Khả Hân lập tức thay đổi: "Giang sư muội, muội chắc chắn muốn đắc tội với ta?"

Giang Ly Thanh không muốn gây chuyện ở Côn Luân nhưng lại dễ dàng đắc tội một người như vậy, từ nhỏ đến lớn nàng thật sự chưa từng trải qua.

Những người nàng đắc tội ở Thanh Hư hoặc là do lúc thử nghiệm phù lục vẽ ra không kiểm soát được làm cháy lông mày của ai đó hoặc là lúc luyện khí không khống chế được lực đạo khiến mảnh vỡ làm thủng nhà người ta.

Hoặc là đan dược luyện ra màu sắc cực đẹp nhưng cho người ta ăn vào thì nửa tháng linh lực mất sạch không xuống nổi giường, dọa người ta tưởng rằng từ nay phế rồi không tu luyện được nữa.

Hoặc là lúc nghiên cứu pháp trận, nhốt cả mình và người khác vào trong một tháng, đợi sư phụ nàng cứu ra thì cả hai đã mất nửa cái mạng...

Những chuyện tương tự nhiều không kể xiết, nhưng chưa bao giờ chỉ mới gặp mặt một lần, chưa làm gì cả đã đắc tội với người ta.

Tâm trạng nàng phức tạp vô cùng, cố gắng khuyên nhủ: "Triệu sư tỷ, đừng tốn công vô ích với nữ nhân, hãy tập trung vào bản thân mình."

Nàng tự cho rằng lời này nói không có gì sai nhưng dường như lại chọc giận Triệu Khả Hân ngay lập tức, mặt nàng ta sa sầm, thu lại linh thạch trên quầy, buông lời cay độc: "Giang sư muội, tuổi còn nhỏ, bản lĩnh không lớn thì lòng dạ cũng đừng quá lớn, nếu không thì cẩn thận lúc ra ngoài rèn luyện, bị yêu ma ăn thịt."

Nói xong, nàng ta như lật mặt quay đầu cười với An Như Hứa: "Giang sư muội cũng quá kiêu ngạo, không chịu nhận thì thôi, uổng phí một tấm lòng tốt của ta, An sư huynh, huynh giúp muội ấy chọn từ từ đi nhé! Bọn ta đi đây."

An Như Hứa cảm thấy không ổn lắm, nhưng cũng không hiểu đã xảy ra chuyện gì, gật đầu: "Ờ, được, được."

Triệu Khả Hân kéo Chúc Văn Nhân đi mất.

An Như Hứa quay đầu tò mò hỏi Giang Ly Thanh: "Nàng ta nói thầm gì với muội vậy? Sao đột nhiên lại bỏ đi?"

Giang Ly Thanh không phải người sẽ che giấu cho người khác, nhất là khi người đó còn uy hϊếp nàng, bèn kể lại y như thật, không thiếu một lời.

An Như Hứa nghe xong: "..."

Hắn lại một lần nữa được chứng kiến sự thành thật của Giang Ly Thanh nhưng cũng bị sự thành thật của nàng làm cho vô cùng khó xử, một lúc lâu sau, hắn mới che miệng ho khẽ một tiếng, ngượng ngùng xin lỗi: "Cái đó, Giang sư muội, xin lỗi nhé."

Hắn cũng không ngờ mình lại có giá như vậy, còn được bao hết kiếm sau này. Trời ạ, lần sau hắn phải tránh Triệu sư muội xa một chút, thật đáng sợ.

Giang Ly Thanh cười rạng rỡ, chọn một thanh kiếm bình thường nhất rồi cầm đi: "Được nữ hài tử yêu thích không phải là lỗi, An sư huynh không cần xin lỗi đâu, đi thôi chúng ta về!"