Chương 45

"Keng" vang lên tiếng kim loại va chạm.

Lam Muội há hốc mồm: "Phòng thủ cao quá!"

Lượng HP 1000 và khả năng phòng thủ cao đến nực cười, con quái vật này... thật đáng sợ!

Giới hạn công kích của Ma Kiếm là 100, khả năng Lê Thiếu Hi đánh trúng mục tiêu rất cao, nhưng Trư Ma lại chẳng hề rơi một HP nào.

May mà Lê Thiếu Hi không sử dụng kỹ năng đặc biệt, nếu không thì nhất định sẽ rơi vào 30 giây hồi chiêu.

Vậy thì chẳng có cách nào để luyện tay rồi!

Tiền đề của đòn tấn công trúng mục tiêu là phải hoàn toàn phá vỡ hàng phòng ngự của đối phương.

Phòng thủ của con Trư Ma này cao đến nực cười. Nếu như cậu không xuyên thủng phòng thủ của nó thì hoàn toàn không thể làm nó bị thương.

Tiểu Bì Chùy vốn luôn bình tĩnh phán đoán hiện tại cũng hoảng sợ: "Lê thần, chi bằng chúng ta..." Rút lui về nhà hàng luôn cho an toàn.

Lê Thiếu Hi không trả lời anh ta. Cậu nhảy lên tránh né công kích của Trư Ma, sau đó đâm thêm một kiếm.

Tiểu Bì Chùy nuốt lời muốn nói vào, anh ta nhích đến gần Lam Muội, chỉ có thể yên lặng nhìn tình hình chiến đấu.

Hoàn toàn không giúp được gì cả.

Căn bản là không cùng đẳng cấp.

Có lẽ bong bóng nước của Lam Muội có thể giúp được, nhưng anh ta vốn chẳng dám tới gần.

Anh ta không thể tránh đòn tấn công của Trư Ma ngay cả khi tiến vào trạng thái tàng hình. Nhưng chàng trai trước mặt anh ta lại nhanh nhẹn tựa như một con báo săn mồi, tốc độ đáng kinh ngạc. từng động tác tấn công bổ xẻ, dáng vẻ chuyên tâm của cậu khiến người khác nhìn mà sợ.

Thấy cảnh tượng này, Vân Duật cũng khẽ nhếch mép: "Tạm được."

Nhạc Hi đắc chí: "Cũng không nhìn xem nó là học trò của ai!"

Lời này trái lại cũng chẳng sai.

Có cậu ta bồi luyện, đối với Lê Thiếu Hi thì con Trư Ma này trông vô cũng ngu ngốc... Ôi, đúng là heo mà.

Sau khi tấn công liên tiếp hơn mười lần chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang lên. Áo giáp trên người con Trư Ma đã vỡ tan rồi rơi ào ào xuống đất.

Ngay lúc này... Lê Thiếu Hi hơi đau lòng.

Nếu như cậu có thể mang nó ra ngoài...

Chắc chắn nó còn tốt hơn áo chống đạn!

Thôi bỏ đi. Nó quá xấu, làm mất mỹ quan thành phố.

Cuối cùng cũng phá vỡ phòng ngự, Lê Thiếu Hi càng không khách sáo, dưới tình huống trúng mục tiêu mà kích hoạt Hút máu vô tận.

Trư Ma cũng không hơn đám quái vật kia là bao. HP 1000 cũng chỉ đủ để Lê Thiếu Hi làm "Thí nghiệm" mà thôi.

Quả nhiên, Hút máu có thể tăng sát thương. Hấp thụ HP rồi đồng thời bổ sung cho cậu.

Lúc Lê Thiếu Hi đầy HP thì cậu sẽ chỉ gây sát thương cho quái vật.

Tấn công vật lý 100.

HP 60.

Có vẻ như tỷ lệ hút máu là 60%.

Lê Thiếu Hi nắm chắc, cậu chém thêm bốn năm nhát trực tiếp tiễn Trư Ma cấp 10 đi luôn.

Tiểu Bì Chuỳ và Lam Muội: "..."

Cả hai chỉ biết há mồm sững sờ.

Đều là cấp bậc một chữ số, tại sao lại có chênh lệch lớn như vậy!

Con Trư Ma ngã xuống khiến rất nhiều đồ nổ tung.

Lê Thiếu Hi đang định nhìn xem có thứ tốt gì không thì đã nghe thấy tiếng hét đầy thảm thiết truyền đến từ xa.

Màng nhĩ Tiểu Bì Chùy khẽ run, anh ta tỏ vẻ ngạc nhiên: "Tiếng hét từ nhà hàng."

Lê Thiếu Hi cũng chẳng quan tâm đến chuyện gì nữa, vội vàng tiến hành vơ vét hết toàn bộ đồ bên trong về: "Đi thôi, quay lại nhà hàng."

Bọn họ cũng không đi xa, tiếng hét thảm thiết quá chói tai, truyền thẳng đến siêu thị.

Vội vàng chạy về nhà hàng. Lúc bọn họ mở cửa bước vào thì chỉ thấy Lão Mập tay cầm Quyền Trượng, sắc mặt sợ hãi tái nhợt, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ, giọng nói run rẩy biến dạng: "Tống...Tống..."

Tống Hử Nhất, chết.

Anh ta bị mổ bụng, tử trạng vô cùng thê thảm.

Lão mập vừa nhìn thấy ba người Lê Thiếu Hi đi tới thì lập tức chạy lại run rẩy nói: “Không phải tôi làm, không phải ta gϊếŧ anh ta. Tuy rằng tôi chán ghét anh ta, nhưng… Nhưng…”

Từ tiến vào trận này, hầu như không có ai là không chán ghét Tống Hủ Nhất.

Level của anh ta cao nhất trong số tất cả mọi người. Mới vừa vô màn thì tỏ vẻ đắc ý này kia kết quả sau khi gặp được Ma Vương thì không chịu gánh team, thậm chí còn muốn gϊếŧ Lê Thiếu Hi.

Sau khi trốn vào nhà ăn, anh ta luôn tỏ vẻ âm dương quái khí, luôn muốn xem cảnh Lê Thiếu Hi lật xe, thiếu điều đem hai chữ đố kị khắc thẳng lên mặt mới thôi.

Đúng vậy, Tống Hủ Nhất quả thật khiến người khác chán ghét đến cực điểm.

Ai trong này cũng đều ghét anh ta.

Mặc dù anh ta ích kỷ, lắm lời nhưng ngày đầu tiên vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ của bản thân, không gây họa gì cả.

Lúc chia chiến lợi phẩm, anh ta cũng chỉ nói mấy câu chứ chưa làm ra chuyện gì quá đáng.

Quả thật anh ta hiểu chuyện như vậy chỉ là muốn đi theo đoàn đội, sống sót đến cuối màn.

Chán ghét một người thực bình thường.

Nhưng cho dù có chán ghét đến mức nào đi chăng nữa thì tội của người này cũng không đáng phải chết.

Huống hồ…

Tống Hủ Nhất chết như thế nào?

Rõ ràng anh ta ở lại trong nhà hàng nhưng vì sao lại bị mổ bụng, chết tức tưởi như vậy.

Lê Thiếu Hi đè xuống cảm giác buồn nôn, cố gắng khiến cho giọng nói của mình bình tĩnh trở lại, không cho để Nhóc Mập không cảm thấy quá áp lực: “Đừng nóng vội. người này nhất định không phải do nhóc gϊếŧ. Bọn ta đều tin nhóc, nhưng mà nhóc có nhìn thấy được gì không?”

Giọng nói của cậu khiến nhóc mập bình tĩnh hơn không ít. Lúc này cậu nhóc mới tập trung nhớ lại: “Tôi…… lúc đó tôi ngủ rồi. Sau khi ăn cơm xong tôi quả thật cảm thấy cực kỳ buồn ngủ. Bình thường ở nhà tôi đều như vậy á, sau khi ăn no sẽ cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, không còn tí sức lực nào cả.”

Cậu nhóc cứ lải nhải mãi, trong lời nói cũng cực kỳ hỗn loạn. Lê Thiếu Hi cũng rất kiên nhẫn không có đánh gãy lời nói của cậu ta, chỉ hi vọng cậu ta có thể nhớ ra được chút thông tin gì đó.

“Tôi còn không biết các ngươi đi ra ngoài. Tôi cho rằng các ngươi đều tại đây, sau đó… Sau đó tôi liền có cảm giác một trận gió lạnh thổi đến, giống như còn có chút… Có chút mùi tanh của biển?”

Lê Thiếu Hi lập tức bắt được trọng điểm: “Mùi tanh của biển?”

Bàn gia nói với giọng điệu đầy chắc chắn: “Đúng! Là mùi của biển! Giống như hỗn hợp của rất nhiều rong biển, còn có mùi của đủ loại hải sản.”

Hiện tại nhà ăn hoàn toàn không có mùi hương này.

Lê Thiếu Hi dẫn đường để cho cậu nhóc nhớ lại: “Sau đó thì sao?”

Nhóc mập: “Sau đó tôi làn gió lạnh này thổi tỉnh, nghe được tiếng hét đầy thảm thiết của Tống Hủ Nhất. Lúc đó tôi còn đang nằm bò ra ngủ ở trên bàn ăn, lập tức chạy ra xem thử thì đã thấy… Đã thấy…”

Tống Hủ Nhất chết ở chỗ quầy thu ngân.

Vị trí đứng chỗ quầy thu ngân cũng rất kỳ lạ. Quầy thu ngân mà lại cách cửa nhà ăn xa nhất, cách chỗ bàn ăn nơi Lão mập ngủ chỉ có sáu bảy mét. Nếu có người tiến vào từ cửa chính, theo lý nên gϊếŧ lão mập trước mới đúng. Vì sao không gϊếŧ lão mập mà lại gϊếŧ Nhất Hủ trước?

Trừ phi người đó đi từ sau bếp vào. Vậy thì vị trí đó cách quầy thu ngân gần nhất.

Tiểu Da Chùy trầm giọng nói: “Đầu bếp M…”