Nếu thế thì quả thực rất khó để lan truyền.
Hầu hết người chơi Hắc Trận cấp thấp đều không biết Giản Việt. Chờ đến lúc bọn họ biết Giản Việt thì có lẽ họ đã quên sạch các Boss trung lập gặp phải ở Hắc Trận cấp thấp trong games rồi.
Tần Toái Ngọc nhớ lại lời nói lúc trước cô gặp Giản Việt, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ Giản Việt đang làm nhiệm vụ đơn độc..."
Vân Duật hiểu ý của cô.
Giản Việt muốn thoát ra khỏi Hắc Trận thì phải hiểu rõ Hắc Trận hơn bọn họ.
Tần Toái Ngọc đã nói hết tình huống của Lê Thiếu Hi cho Giản Việt. Nhưng lúc đó Giản Việt tỏ thái độ chối bỏ, anh còn đặc biệt nhấn mạnh rằng Lê Thiếu Hi không thể thăng lên cấp 99.
Sự khác biệt về cấp bậc là vấn đề lớn giữa cả hai.
Rất khó để Lê Thiếu Hi thăng lên cấp 99. Chẳng lẽ Giản Việt có cách khiến cho bản thân... Hạ cấp sao?
Vân Duật nhìn chằm chằm vào màn hình: "Có lẽ vậy."
Lê Thiếu Hi bừng tỉnh, cậu nhìn Đầu bếp M, nhìn chăm chú vào mắt anh hỏi: "Anh biết tôi sợ máu à?"
Đầu bếp M: "..."
Lê Thiếu Hi không ép anh phải trả lời. Cậu cong môi cười, khẽ nói: "Tôi rất sợ máu."
Nhưng hiện tại cậu không thể sợ hãi, bởi vì sẽ không có ai dịu dàng chắn trước mặt cậu. Tựa như người anh đã từng nắm tay cậu bước qua vũng máu ấy nữa.
Tâm trạng Lê Thiếu Hi vui vẻ trở lại, khóe miệng khẽ cong: "Anh yên tâm, sợ máu cũng không thể ảnh hưởng đến tốc độ xuất kiếm của tôi đâu."
Cậu tạo dáng cực ngầu, dáng vẻ tràn đầy năng lượng.
Đầu bếp M: "..."
Lê Thiếu Hi sợ anh không tin, nhấn mạnh: "Thật đó, trong lòng không có máu, rút kiếm ra, tự nhiên thành thần."(1)
(1): Câu này chắc bạn Lê Thiếu Hi chế lại. Nguyên văn: 心中无女人,拔刀自然神,剑谱第二页,小心臭女人!" "Ta trong lòng không có nữ nhân, rút
kiếm đi, tự nhiên là thần, kiếm thư trang thứ hai, cẩn thận hôi thối nữ nhân!"
Nguyên văn là, trong lòng không có phụ nữ? Còn nếu không có đàn ông thì sao?
Thôi, không quan trọng!
Đầu bếp M hơi khựng lại, giọng điệu của anh rành mạch tựa như đã đọc thuộc lòng: "Ngài rất dũng cảm."
Nếu như Lê Thiếu Hi mọc một cái đuôi nhỏ thì chắc hiện tại đã vẫy vẫy rồi.
Đầu bếp M lại nói: "Dũng sĩ, xuống lầu ăn cơm đi."
Lê Thiếu Hi cười đến tít cả mắt.
Ôi chao, được Giản Thần công nhận là dũng sĩ. Cậu đúng là rất dũng cảm!
Bữa tối thậm chí còn ngon miệng hơn tưởng tượng.
Trên bàn tuyệt đối không phải mấy món ăn hắc ám mà ban ngày bọn họ chiêu đãi quái vật mà là các món ăn kiểu Pháp.
Dĩ nhiên chẳng có cảm giác nghi thức nặng nề đến thế. Các món ăn được bày trên chiếc bàn nhỏ dài để mọi người cùng nhau thưởng thức.
Lão Mập vốn đã cuồng ăn uống, một đĩa bên trái một đĩa bên phải, khen luôn mồm: "Ngon quá đi mất!"
Anh ta xin thề, anh ta chưa từng được ăn những món ngon như này trong đời.
Trước mặt Lê Thiếu Hi bày một con cá tuyết áp chảo. Cá tuyết màu trắng nõn mềm, mùi thơm cũng bay khắp nhà hàng còn phảng phất vị tươi mát của nước chanh, không hề có mùi tanh của cá.
Cậu dùng nĩa gắp một miếng đưa lên miệng. Miếng cá tan chảy trong miệng, ngon đến mức đầu lưỡi cũng run rẩy.
Suốt bảy ngày phải mớ đồ ăn đầy hắc ám của hội trưởng. Lúc này Lê Thiếu Hi cảm động đến mức suýt khóc luôn rồi.
Ôi ôi ôi, ngon quá đi, còn ngon hơn cả món thịt trâu hầm của bố cậu nấu nữa!
Bố Lê đang tăng ca ở công ty: "?"
Đứa con bất hiếu này!
Lê Thiếu Hi nhìn Đầu bếp M: "Ngài nấu những món này à?"
Đầu bếp M thừa nhận.
Những người chơi ngồi trên bàn đều cảm thấy ngạc nhiên. Khó trách ngay cả Ma Vương cũng thèm nhỏ dãi.
Hương vị này quả thực hoàn hảo!
Lão Mập ăn uống vui vẻ nhất: "Xem ra đồ ăn ông đây ăn hơn hai mươi năm qua chẳng là gì. So với mấy món này thì đều là đồ ăn cho chó."
Mặc dù mọi người cũng ngầm đồng ý với lời của Lão Mập, nhưng nghĩ đến chuyện bản thân ăn đồ ăn cho chó hai mươi mấy năm, ngay cả bố mẹ nấu thì...
Thứ lỗi không thể gật bừa!
Lê Thiếu Hi cũng ăn rất vui vẻ. Cậu vẫn chưa quên việc chính: "Ngài còn cần những nguyên liệu nấu ăn gì nữa?"
Ban ngày chiêu đãi đám quái vật thì đều là món hắc ám do hai phó bếp nấu. Chỉ có Ma Vương là đang đợi Đầu bếp M đích thân nấu.
Quả nhiên có manh mối của nhiệm vụ, Đầu bếp M nói: "Tôi đã chuẩn bị xong tám món ăn. Chỉ còn thiếu nguyên liệu nấu năm món cuối cùng..."
Sau khi nghe lời trình bày của Đầu bếp M thì trước mặt mọi người cũng xuất hiện gợi ý của nhiệm vụ.
[Mời giúp Đầu bếp M hoàn thành các món ăn: Cá hồi hun khói, Canh hắc tùng, Tôm hùm cà ri, Chân giò hun khói, Phu nhân Bá tước.]
[ Mời giúp Đầu bếp M thu thập nguyên liệu nấu ăn: Cá hồi, Hắc tùng sương, Tôm hùm, Chân giò, Phu nhân Bá tước.]
Cuối cùng cũng có thông tin về nguyên liệu nấu ăn, nhiệm vụ đã rõ ràng hơn nhiều.
Nhìn thấy nguyên liệu cuối cùng, Lam Muội hơi giật mình: "Phu nhân Bá tước nghĩa là sao?"
Cái đó... nghe thế nào cũng giống con người.
Đầu bếp M khẽ rũ mắt, nhẹ giọng nói: "Là một loại rượu vang."
Mọi người thở phào nhẹ nhõm: "Thì ra là rượu."
Còn tưởng bọn họ phải đi tìm Phu nhân Bá tước rồi hầm bà ấy nấu thành món ăn chứ.
Hẳn không tàn nhẫn như thế đâu!
Đầu bếp M thoạt nhìn không giống Đầu bếp ác ma hung hãn tàn bạo cho lắm.
Giải thích thông tin nhiệm vụ xong, Đầu bếp M đứng dậy nói: "Vậy nguyên liệu nấu ăn giao cho các dũng sĩ, tôi xin phép đi trước."
Dứt lời, anh đứng dậy đi thẳng lên tầng hai của nhà hàng.
Mọi người chẳng hề ngạc nhiên khi anh rời đi. Dù sao thì thông tin về nhiệm vụ tiếp theo đã được giao cho bọn họ rồi.
Lê Thiếu Hi đưa mắt nhìn theo đầu bếp M, đi được vài bước Đầu bếp M đột nhiên quay đầu lại, tầm mắt dừng trên ngực trái của cậu.
Lê Thiếu Hi: "?"
Cậu còn chưa kịp nói thì Đầu bếp M đã quay người, biến mất ở cầu thang.
Lê Thiếu Hi cúi đầu nhìn ngực trái của mình, nơi đó chỉ có bảng tên in chữ "nhân viên bảo vệ".
Vì sao Đầu bếp M lại nhìn nó.
Muốn biết tên của cậu sao?
Không phải.
Bảng tên thân phận đã được nhà hàng chuẩn bị sẵn, anh cũng biết rõ trên đó sẽ không viết tên.
Thế thì...
Vì sao...
Vì sao anh lại nhìn.
Lê Thiếu Hi nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng có manh mối gì. Đúng lúc này Lam Muội gọi cậu: "Đa Đa?"
Lê Thiếu Hi bừng tỉnh: "Hả?"
Lam Muội: "Dựa vào gợi ý hiện có của hệ thống thì ban ngày chúng ta phải thực hiện nhiệm vụ duy trì doanh thu cho nhà hàng. Cho nên muốn thu thập nguyên liệu thì chỉ có thể tiến hành vào ban đêm?"
Lê Thiếu Hi cũng nghĩ vậy: "Chắc thế."
Lam Muội: "Vậy chúng ta phải rời khỏi nhà hàng ra ngoài tìm nguyên liệu nấu ăn."
Tống Hử Nhất lập tức nói: "Các người muốn bị Ma Vương ăn thịt à!"
Một tiếng ‘rầm’ vang lên, Lão Mập đã gục đầu xuống bàn ngủ ngon lành.
Bốn người còn lại: "..."
Ăn no rồi ngủ, thong dong hết sức.
Tiểu Bì Chùy chọt Lão Mập một phát, Lão Mập ấp úng nói: "Tôi mệt rồi, mệt rồi, để tôi ngủ một lát."
Anh ta vừa nói xong thì mọi người cũng cảm thấy hơi mệt mỏi.
Đúng thế...
Có thể không mệt sao?
Mọi người đã phục vụ đám quái vật từ tám giờ sáng cho đến sáu giờ tối rồi.
Chớ thấy Phó bếp không cần phải chạy quanh sảnh như Nhân viên phục vụ, nhưng nấu ăn tuyệt đối chẳng phải chuyện dễ dàng. Cho dù nấu một nồi hầm thì làm cả một ngày cũng sẽ hao tổn rất nhiều thể lực.