Mặc dù Lê Thiếu Hi không thích anh ta, nhưng cậu cũng lười nhằm vào anh ta.
Cậu chỉ ưu hóa kỹ năng tối đa của cả đội mà thôi.
Đưa gậy phép cho Tống Hử Nhất thì chi bằng đưa cho Lão Mập. Sức tấn công quả cầu băng của Lão Mập tuy ít nhưng với tần suất nhiều. Nếu tính về số lượng thì ví dụ toàn bộ đều trúng mục tiêu, hiệu quả cũng không kém quả cầu lửa của Tống Hử Nhất đâu.
Sau khi phân chia chiến lợi phẩm xong, ‘cọt kẹt’ cửa bếp sau lưng được đẩy ra, Đầu bếp M bước ra từ trong bóng tối.
Đây là lần thứ hai nhìn thấy anh, nhưng mọi người vẫn còn rất ngạc nhiên.
Đầu bếp M: "Vất vả rồi, mọi người đến ăn tối đi."
Mọi người: "!"
Còn có đồ ăn nữa, tuyệt quá!
Kỳ thực bọn họ đã bận rộn cả ngày rồi, bụng đói đến mức réo ùng ục.
Đầu bếp M lại nhìn sang Lê Thiếu Hi: "Mời vị dũng sĩ này đi theo tôi."
Trong lòng Lê Thiếu Hi thầm nghĩ, suýt nữa cậu đã cho rằng Giản Việt nhận ra mình rồi.
Nhưng cậu chỉ nghe thấy Đầu bếp M nói: "Người ngài dính nhiều máu quá, tôi đưa ngài đi tắm."
À...
Đi tắm?
Lê Thiếu Hi cúi đầu nhìn bản thân...
"..."
Được rồi, người cậu hơi thối rồi.
Lúc đối diện với đám Lam Muội, Lê Thiếu Hi căn bản chẳng để ý đến vết máu trên người mình. Bây giờ bị Đầu bếp M nhắc nhở, cậu cũng hơi khó xử.
Khó xử cái cứt gì chứ!
Anh Việt của cậu hẳn sẽ không chê... Đâu nhỉ.
Lê Thiếu Hi chột dạ, đáp: "Được, tốt quá."
Lam Muội hơi lo lắng cho Lê Thiếu Hi: "Đa Đa, cậu..."
Mặc dù Đầu bếp M là một NPC trung lập nhưng việc hành động đơn độc ở trong Hắc Trận khó tránh khiến mọi người cảm thấy lo lắng.
Lê Thiếu Hi: "Không sao đâu, mọi người đừng chạy lung tung."
Lam Muội cũng nghĩ thế. Nói cô ta lo lắng cho Lê Thiếu Hi thì chi bằng nói cô ta lo sau khi Lê Thiếu Hi đi tắm rửa thì chỉ còn lưu lại bốn người bọn họ.
Dựa vào sức chiến đấu của Lê Thiếu Hi, cho dù có Ma Vương trốn trong phòng tắm cậu cũng có thể bình an vô sự chạy ra.
Lam Muội thở phào: "Tôi biết rồi."
Lê Thiếu Hi đi theo Đầu bếp M bước vào sau bếp. Sau khi vòng qua phòng bếp thì xuất hiện một cái cầu thang dẫn lên lầu hai.
Lúc rời khỏi tầm mắt mọi người, Đầu bếp M cũng chẳng đặc biệt nói gì với cậu. Lê Thiếu Hi đắn đo hồi lâu, cậu đang định lên tiếng thì Đầu bếp M đã nói trước: "Đi đi, tôi sẽ lấy quần áo cho cậu thay."
Lê Thiếu Hi không nhịn nổi, mở miệng gọi một tiếng: "Anh Việt."
Sau khi cậu gọi hai từ này, cậu không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Đầu bếp M.
Không chỉ cậu, Vân Duật xuyên qua livestream của Hắc vực cũng nhìn chằm chằm Đầu bếp M, tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt anh.
Ánh mắt Đầu bếp M hiện lên vẻ nghi hoặc, khuôn mặt đẹp trai tỏ vẻ khó hiểu: "Hả?"
Lê Thiếu Hi: "..."
Đầu bếp M khẽ thì thầm: "Anh Việt?"
Dáng vẻ này cho thấy anh chẳng hề biết gì cả.
Trong lòng Lê Thiếu Hi chùng xuống, khó tránh hơi mất mát. Cậu thả lỏng cơ mặt cười nói: "Không có gì, ngoại hình của ngài nhìn rất giống một người bạn của tôi."
Đầu bếp M bình tĩnh đáp lại một chữ: "Ừ."
Lê Thiếu Hi vẫn còn muốn hỏi thêm một câu, nhưng lại suy xét đến nơi Hắc Trận tràn ngập nguy hiểm như thế. Cho dù hiện tại chỉ có hai người cậu và Đầu bếp M thì chưa chắc đã không có ‘Ý thức’ của Hắc Trận đang trông chừng bọn họ.
Thôi...
Không nên hỏi nữa.
Bất kể thế nào, cậu vẫn tín nhiệm Giản Việt.
Nếu là anh, anh đã không thừa nhận thì tất nhiên anh có nỗi khổ tâm riêng.
Nhưng nếu không phải anh thì... Càng chẳng có gì để hỏi.
Lê Thiếu Hi bước vào phòng tắm, nước ấm từ vòi hoa sen gột rửa sạch sẽ nhớp nháp trên người cậu. Cơ thể cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Đắm mình trong hơi nước, Lê Thiếu Hi nhếch môi cười. Ngược lại hiện tại cậu càng thấu hiểu tâm tư của bản thân hơn.
Cậu vẫn còn cậy vào Giản Việt...
Cho dù ở trong Hắc Trận cấp thấp thế này, cậu vẫn đang mong chờ Giản Việt.
Dù sao Giản thần nhà cậu cũng đáng tin cậy như vậy mà.
Anh là người đàn ông mang lại cảm giác an toàn cho vô số người chơi.
Lê Thiếu Hi tắt vòi hoa sen, tự nhủ: "Đùi to đến đâu cũng sẽ có lúc mệt mỏi. Lê Đa Đa, mày phải trở thành người đàn ông mang lại hạnh phúc cho Giản thần nhà mày!"
Có gì sai sao?
Không có.
Đối với vị khách tha phương phiêu bạt bên ngoài, được trở về nhà là niềm hạnh phúc lớn nhất!
Mà Lê Đa Đa nhất định sẽ đưa Giản Việt về nhà.
Lúc Lê Thiếu Hi đẩy cửa phòng tắm bước ra đúng lúc Đầu bếp M cũng mang quần áo để thay cho cậu.
Đều là đàn ông, Lê Thiếu Hi cũng chẳng thèm để ý. Cậu chỉ buộc hờ một chiếc khăn tắm quanh eo.
Đầu bếp M hơi ngơ ngác.
Cậu trai với mái tóc ướt sũng, một giọt nước trượt xuống gò má vừa vặn chảy xuống xương quai xanh càng tôn lên làn da vốn đã trắng nõn...
Đầu bếp M quay đầu nhìn nơi khác, đưa quần áo cho cậu: "Cẩn thận cảm lạnh."
Lê Thiếu Hi nhanh chóng cầm lấy quần áo mặc vào, cậu vừa mặc vừa nói: "Cảm ơn, tắm rửa xong thì thoải mái hơn nhiều."
Đầu bếp M: "Không có gì."
Trông thấy Lê Thiếu Hi đã mặc quần áo xong, Đầu bếp M lại nói: "Xuống ăn cơm đi."
Lê Thiếu Hi: "Được."
Cậu quả thực đói rồi, Hắc Trận đúng là khác với Trận Đỏ ban đầu cậu tham gia, một giờ là một ngày. Hôm nay mọi người đều bận rộn cả ngày, thực sự hiện tại vừa mệt vừa đói.
Lúc Lê Thiếu Hi đi tới cầu thang, Đầu bếp M bỗng lên tiếng: "Cậu..."
Lê Thiếu Hi quay đầu lại nhìn anh: "Hả?"
Đầu bếp M hơi bối rối, dường như ngay cả anh cũng chẳng hiểu tại sao mình phải hỏi chuyện này.
"Cậu không sợ máu à?"
Lê Thiếu Hi hơi sững sờ ngay tại chỗ.
Ở nơi mọi người đang xem livestream, ánh mắt Vân Duật chợt trở nên thâm trầm.
Nhạc Hi cũng khó hiểu: "Hả, nói gì thế, Đa Đa sợ máu sao?"
Vân Duật: "Hồng Ngọc..."
Hai chữ này khiến Tần Toái Ngọc vốn còn đang suy nghĩ cũng dần hiểu ra.
Ở trong "Thợ Mỏ Đào Bảo", Giản Việt và Lê Thiếu Hi chạm trán với ải Hồng Ngọc. Sau khi gϊếŧ Boss thì toàn bộ Hồng Ngọc đều biến thành máu tươi, cả căn phòng máu chảy thành sông. Lúc đó Lê Thiếu Hi sợ đến mức không dám di chuyển, Giản Việt cũng hỏi cậu như vậy.
"Anh..."
"Có hơi sợ..."
"Sợ máu sao?"
"Ừm!"
Giản Việt nhớ Lê Thiếu Hi rất sợ máu, cho nên lúc Đầu bếp M nhìn thấy cả người cậu bê bết máu trở lại nhà hàng thì nói: "Người cậu dính máu nhiều quá, tôi đưa cậu đi tắm."
Đầu bếp M đúng là Giản Việt...
Trong đầu Lê Thiếu Hi và Vân Duật đều lóe lên câu này, tiếp đó cả hai cũng thầm nghĩ: "Giản Việt làm sao vậy nhỉ?"
Mất trí nhớ?
Vì sao anh lại trở thành NPC ở Hắc Trận cấp thấp.
Anh bị ép trở nên như thế hay do anh chủ động?
Vân Duật lại thử vào xem livestream của Giản Việt đáng tiếc hệ thống vẫn nhắc nhở: "Đã đóng quyền truy cập."
Tần Toái Ngọc: "Đa số người chơi ở Vết Rách đều biết Giản Việt nhưng chưa từng nghe bọn họ nhắc tới tình huống thế này."
Nếu như Giản Việt bị thương nặng rồi trở thành NPC để hồi phục vết thương thì chắc chắn phải có người chơi biết được.
Gương mặt đó quá có độ nhận diện.
Bất kể người chơi nào nhìn thấy đều sẽ nhận ra.
Hoặc là nói...
Vân Duật trầm ngâm: "Có lẽ cậu ấy chỉ đóng vai NPC trong Hắc Trận cấp thấp?"