Ai mà ngờ được?
Cấp thấp nhất trong đội bọn họ hóa ra lại là một Đại thần.
Lão Mập suy đoán, chắc chắn Đại thần không chỉ ở cấp 02. Cậu chỉ khiêm tốn ngụy trang thành cấp 02 trước mặt mọi người thôi.
Ôi... Bộ trang phục X này thực sự quá ngầu!
Lại nhìn sang dáng vẻ của Tống Hử Nhất, Lão Mập càng sảng khoái: "Anh Tống."
Tống Hử Nhất: "..."
Lão Mập cười tít mắt: "Mặt đau không?"
Một câu hai nghĩa, Tống Hử Nhất vừa bị Lam Muội tát cho một phát vì lắm mồm, giờ lại bị sự xuất sắc của Lê Thiếu Hi vả bốp bốp vào mặt.
Mặt đau không?
Tống Hử Nhất giật khóe miệng, không nhìn nữa: "Có gì hay đâu chứ, cậu ta chỉ may mắn có được kỹ năng tốt mà thôi."
Nếu như anh ta cũng có kỹ năng đó thì đã gϊếŧ chết Ma Vương từ lâu rồi!
Ba người đều phớt lờ anh ta.
Đánh không lại thì trách do may mắn, bất tài mà còn ngông cuồng.
Năm phút sau.
[ Hệ thống nhắc nhở ]: Nhân viên bảo vệ trấn an khách hành gây náo loạn thành công. Bây giờ nhà hàng sẽ đóng cửa.
Sau khi nhìn thấy nhắc nhở này, rồi lại nhìn xác quái vật bên ngoài.
Lão Mập: "Chẳng biết đã an toàn hay chưa, nhưng dù sao cũng im ắng hơn rồi."
Quái vật đều chết sạch, có thể không im ắng hả!
Lê Thiếu Hi quét sạch hết đám quái vật nhưng Ma Kiếm vẫn chưa thỏa mãn.
Lưỡi kiếm của Tiểu Ma Kiếm sau khi hấp thu Máu ma thì run lên, Lê Thiếu Hi thu nó lại: "Vội gì chứ, còn nhiều cơ hội lắm."
Hắc Trận mà còn sợ thiếu quái vật à?
Ùn ùn liên tục.
Căn cứ quy tắc của trò chơi, sau khi tiêu diệt quái vật sẽ có chiến lợi phẩm.
Vết thương trên cánh tay của Lê Thiếu Hi đã hoàn toàn hồi phục nhờ hiệu ứng đặc biệt, chẳng hề để lại chút dấu vết nào.
Đầu tiên cậu phải kiểm kê chiến lợi phẩm xem có gì để những người chơi trong nhà hàng sử dụng được không. Với lại cậu phải xem thử có gì thích hợp để mang ra ngoài không...
Phù Vân... Nghèo quá!
Nghèo đến mức mỗi ngày ăn mấy món hắc ám của sư phụ Vân còn đỡ hơn so với ăn sống quái vật.
Trong Vết Rách, mọi người nhìn Lê Thiếu Hi vất vả lục lọi trong đống thi thể.
Vân Duật rất vui vẻ: "Một cậu bé ngoan, biết nhà không có gì ăn."
Tần Toái Ngọc và Nhạc Hi: "..."
Cậu ấy sợ ăn mấy món hắc ám anh nấu thôi!
Hai mươi con quái vật đúng là có khá nhiều đồ.
Ba lọ thuốc hồi máu.
Hai lọ thuốc phục hồi kỹ năng.
Một con dao găm giúp tăng sức tấn công vật lý lên 30.
Một Quyền Trượng tăng sức mạnh kỹ năng thêm 20.
Lê Thiếu Hi móc ra một món đồ từ đống máu thịt, cậu cầm nó nhìn một hồi.
Đội ba người không thể ra đang canh trước cửa bàn tán xôn xao.
Lão Mập: "Đó... Là túi dạ dày của côn trùng nhỉ..." Đồ vật giống như bao tử lợn đó nhất định là túi dạ dày của côn trùng.
Tiểu Bì Chùy lo xa nghĩ rộng: "Chẳng lẽ là nguyên liệu nấu ăn?"
Lão Mập: "À đúng rồi, nhiệm vụ của chúng ta là thu thập nguyên liệu nấu ăn!"
Lam Muội hơi xoắn xuýt: "Ma Vương định nấu thuộc hạ của mình thành món ăn sao?"
Lão Mập: "Chắc vậy, quái vật không có giá trị quan như con người."
Bọn họ đứng đó nghiêm túc nguy nghĩ chuyện liên quan đến nhiệm vụ, còn Lê Thiếu Hi ở chỗ nọ: Cái này tựa như một chiếc túi nhỏ, có thể đựng đồ!
Đặt vào Đa Bảo Các thì nó chỉ chiếm một ô, nhưng nó lại có đến tận mười ô, vậy... Một ô Đa Bảo Các có thể chứa được mười vật phẩm?
Lê Thiếu Hi há hốc mồm: Cậu đúng là thần đồng trẻ mà!
Thế là, đội ba người đứng canh nhà hàng nhìn thấy vị Thần của họ đang cười tít mắt.
Đúng hơn là, Lê Đa Đa cười lên trông rất đẹp trai. Lộ ra răng nanh nhỏ, đôi mắt cong cong, tràn ngập ánh nắng. Nhưng mà... Có thể đừng ôm cái túi đầy máu trong đống thi thể máu thịt mơ hồ đó mà cười được không hả?
Hình ảnh này... Hơi đáng sợ đó Đại Thần à!
Lão Mập khẽ run, anh ta cũng hơi sợ hãi.
Lê Thiếu Hi quay lại nhà hàng.
Cậu đặt ‘Chiến lợi phẩm’ lên bàn: "Tôi chỉ cần túi dạ dày này thôi, phần còn lại mọi người tự chia với nhau đi."
Những món đồ đó cấp bậc rất thấp, Lê Thiếu Hi cũng có thể mang chúng ra ngoài để mở khóa. Dù sao cũng đều là đồ do cậu đánh quái mà đạt được, mang theo ra ngoài cũng chẳng sao.
Nhưng mà...
Cậu không ích kỷ đến thế đâu.
Cậu hy vọng sẽ có nhiều người sống sót hơn.
Tựa như lúc đó Giản Việt đã giúp cậu, cậu đều tôn trọng mỗi một người chơi… Dù là kẻ khiến người khác chán ghét như Tống Hử Nhất.
Tuy nhiên, nhân tính rất phức tạp.
Người có thể sống sót trong tuyệt cảnh chưa chắc đã là người lương thiện.
Kẻ ác chưa từng hết hi vọng.
Lam Muội lập tức nói: "Tôi không cần đâu, phần của tôi cho cậu đấy."
Từ tận đáy lòng cô ta rất cảm kích Lê Thiếu Hi. Cho dù Lê Thiếu Hi vì lợi ích của đội hay vì có kỹ năng xuất sắc không sợ đám yêu quái thì cậu vẫn là người đã cứu cô ta.
Tiện tay cứu người thì không phải cứu ư?
Kết quả cô ta đã sống sót.
Là con người thì nên biết ơn.
Lê Thiếu Hi rất thẳng thắn nói: "Tôi không cần, lấy cũng lãng phí thôi."
Ba người: "..." Không thể phản bác!
Lê Thiếu Hi vốn chẳng giấu giếm gì cả, nhưng cậu cũng không muốn giải thích.
Cậu không bị thương, kỹ năng hồi phục mạnh mẽ của hiệu ứng hút máu, còn có đổi cơ chế mới, thậm chí có thể rút ra một Quyền Trượng và một Ma Kiếm.
Rốt cuộc kỹ năng đó là gì?
Bời vì mọi người là người mới cho nên vô cùng khó hiểu, cũng vì là người mới nên cũng không khỏi bỡ ngỡ.
Nhưng nếu bọn họ vượt qua cấp 10 thì hiện tại trong tâm trí đều đang nghĩ: Chuyện này, không, hợp, lý.
Nếu Lê Thiếu Hi không nói kỹ năng của mình thì bọn họ cũng sẽ không tùy tiện hỏi. Chỉ đứng cạnh cửa sổ nhìn cũng đã đoán được phần nào rồi.
Thuốc hồi máu?
Lê Thiếu Hi không cần, cậu có thể tự hồi máu.
Thuốc tăng cường ma pháp?
Cũng không cần, Lê Thiếu Hi vốn chẳng có thanh lam nào cả.
Còn về hai món vũ khí còn lại...
E rằng Ma Kiếm của cậu có thể chém đứt 100 món vũ khí như thế luôn!
Lê Thiếu Hi dứt khoát phân chia giúp bọn họ: "Mỗi người một lọ hồi máu, Bì Da Chùy không có thanh lam thế thì thuốc tăng cường ma pháp đưa cho Lam Muội và Lão Mập đi, anh lấy vũ khí..."
Lão Mập và Lam Muội trăm miệng một lời: "Đưa dao găm cho Da Chùy đi!"
Lê Thiếu Hi cũng có ý này. Hai người họ đều mang chức nghiệp viễn xa, dùng dao găm cũng chẳng có ích gì.
Tiểu Bì Chùy cũng không khách sáo nữa, anh ta nhận lấy dao găm.
Kỹ năng của anh ta mà phối hợp với vũ khí thuận tay thì vẫn có thể thi triển chút công dụng.
Vật phẩm còn lại là Quyền Trượng.
Tống Hử Nhất: "Ồ."
Anh ta là người có sức tấn công ma pháp cao nhất. Nếu anh ta cầm quyền Trượng thì một quả cầu lửa ném ra sẽ gây sát thương cực lớn.
Lê Thiếu Hi mặc kệ anh ta, cậu nhìn Lam Muội và Lão Mập.
Lão Mập vẫn rất khách sáo: "Đưa cho Lam Muội đi!"
Lam Muội khách sáo nói: "Cho Lão Mập đi, kỹ năng của tôi không cần ma pháp công kích. Đánh trúng mục tiêu cũng không gây thương tích, chi bằng để Lão Mập tăng kỹ năng phóng thêm nhiều quả cầu băng."
Lê Thiếu Hi cười: "Được, giao cho Lão Mập."
Lão Mập nhận lấy gậy phép, vừa mừng lại vừa lo.
Tống Hử Nhất đứng bên cạnh cười lạnh một tiếng, trái lại anh ta cũng không lắm mồm nữa.