Sau lần đó, việc huấn luyện của đội gỡ bom vẫn vất vả như thường lệ, còn Tân Kiều và người phụ nữ kia không hề có thêm bất kỳ mối liên hệ nào.
Hôm nay, cô tan làm về nhà, đợi đến khi Tân Mộc học thêm buổi tối về, cô bé lại lẩm nhẩm bài thơ sắp phải phân tích trong lớp: “Tiếng hươu kêu vang, gặm cỏ ngoài đồng. Nhà có khách quý, gảy đàn thổi sênh…”
Tân Kiều đứng trong phòng ngủ của mình, nhìn ra cửa sổ đang mở. Khoảng cách giữa các khu nhà tập thể san sát nhau, chật chội, đè nén lên cuộc sống của con người, chẳng thể nào khiến người ta liên tưởng đến bất kỳ cảnh tượng non xanh nước biếc, an nhàn tự tại nào.
Chỉ có một vì sao mờ trên bầu trời chợt lóe lên.
Không hiểu sao, nó lại khiến Tân Kiều nhớ đến người phụ nữ ngày hôm đó, người có một đôi mắt đẹp như thơ.
Hôm nay Tân Kiều xin nghỉ phép, đưa Tân Mộc đến bệnh viện để kiểm tra định kỳ.
Bác sĩ điều trị chính sau khi nhận được một phần kết quả đã tìm cớ để y tá đưa Tân Mộc ra ngoài, rồi gọi Tân Kiều vào phòng khám: “Bệnh của em gái cô không thể trì hoãn thêm nữa.”
Ánh mắt Tân Kiều trầm xuống, nhưng cũng không quá ngạc nhiên, cô gật đầu.
Tân Mộc từ khi sinh ra đã được chẩn đoán mắc bệnh tim bẩm sinh, tình trạng phức tạp, những ca phẫu thuật yêu cầu kỹ thuật cao thì một đứa trẻ không thể chịu đựng được. Vì vậy, nhiều năm qua họ chỉ chọn điều trị bảo tồn, chờ đến thời điểm thích hợp mới phẫu thuật.
Hiện tại Tân Mộc đang học lớp 8, nếu kéo dài thêm nữa, e rằng rủi ro sẽ rất cao.
Vị bác sĩ đã điều trị cho Tân Mộc nhiều năm, rất quý cô bé vui vẻ này, bèn đề nghị với Tân Kiều: “Cô có thể cân nhắc chuyển Tân Mộc đến bệnh viện Từ Mục, dù sao thì Giáo sư Du Hoài Viễn cũng là tay dao số một trong lĩnh vực phẫu thuật này.”
“Cô biết phương pháp phẫu thuật Chu thị chứ, là do Giáo sư Chu Thừa Hiên sáng tạo ra. Giáo sư Du là học trò của ông ấy, sau khi Giáo sư Chu nghỉ hưu, ông ấy chính là người giỏi nhất.”
Những thông tin này Tân Kiều đều đã tra cứu qua, chỉ là: “Giáo sư Du Hoài Viễn đã không còn khám ngoại trú nữa.”
Bác sĩ: “Cô có thể thử lấy số của bác sĩ Chu, cô ấy là học trò của Giáo sư Du, hiện tại rất nhiều ca phẫu thuật của Giáo sư Du đều do cô ấy làm trợ lý. Biết đâu lại có cơ hội.”
Bà viết một cái tên đưa cho cô, Tân Kiều nhận lấy, cất kỹ rồi cảm ơn.
Bác sĩ: “Có điều Từ Mục là bệnh viện tư, chi phí phẫu thuật…”
Tân Kiều mở lời: “Bác sĩ đừng lo ạ. Bao nhiêu năm nay tôi đều để dành tiền, chắc cũng không thiếu nhiều đâu.”
Bác sĩ đưa mắt nhìn Tân Kiều.
Cô gái trẻ này là người không thích ăn diện nhất mà bà từng thấy. Mùa hè thì cổ áo thun bị giặt đến bai dão, mùa đông thì áo len và áo khoác nổi đầy những cục lông xù. Cô một mình nuôi em gái bệnh nặng, dấu vết của cuộc sống gian truân hiện rõ trên người.
Duy chỉ có gương mặt thanh tú ấy là bình tĩnh đến mức gần như toát ra một vẻ… bác sĩ cũng không biết phải hình dung thế nào, có lẽ là một sự lãnh đạm khiến người khác khó mà dò xét, dường như không có bất kỳ một gợn sóng cảm xúc nào.
Cuộc sống cho cô cái gì, cô liền nhận lấy cái đó.
Lấy thuốc xong và ra khỏi bệnh viện, nắng chói chang. Tân Mộc liếc nhìn tiệm trà sữa ven đường nhưng không nói gì.
Tân Kiều choàng vai nó kéo đi: “Uống gì nào?”
Tân Mộc: “Thôi chị.”
Tân Kiều: “Thế để chị chọn cho em nhé?”
Tân Mộc: “Thôi thôi.” Cô bé chọn ly nước chanh rẻ nhất, rồi lại liếc Tân Kiều: “Chị, chị không uống à?”
Tân Kiều: “Có.”
Thật ra chi phí phẫu thuật của Tân Mộc, cô đã dành dụm gần đủ. Không đến mức không trả nổi tiền hai ly nước, chỉ là nhiều năm qua, chi phí phẫu thuật như một ngọn núi lớn đè trên vai, không chỉ cô phải tiết kiệm mà Tân Mộc cũng hiểu chuyện đến đáng thương.
Những cô bé mười bốn tuổi khác, họ sống như thế nào?
Tân Kiều cắn ống hút, nhấp một ngụm nước chanh, tâm trạng cũng chát như vị ở cuống lưỡi.
Cô nhớ đến người đàn ông đã khuất, người có khuôn mặt chữ điền phúc hậu, lúc cười lên l*иg ngực rung rung.
Tân Kiều đá một viên sỏi nhỏ ven đường, nhìn nó lăn vài vòng rồi rơi xuống bậc thềm.
Về đến nhà, Tân Mộc lại tiếp tục học. Tân Kiều mở tài khoản chính thức của bệnh viện Từ Mục để đăng ký khám.
Cô nhìn cái tên bác sĩ vừa viết cho mình - “Chu Côn Ngọc”.
Côn Ngọc Thu Sương (Ngọc núi Côn trong sương thu). Một cái tên thật đẹp.
Tân Kiều nhấn vào khoa Ngoại Tim mạch, khi lướt xem danh sách bác sĩ, ánh mắt cô chợt khựng lại.
Là chị ta.
Tân Kiều có ấn tượng rất sâu với người phụ nữ chỉ gặp một lần, bởi chị có một đôi mắt thật đặc biệt.
Không ngờ chị lại là bác sĩ.
Hồ sơ vô cùng đẹp: tốt nghiệp tiến sĩ, ủy viên hội đồng khoa học, có nhiều bài báo và công trình nghiên cứu được đăng tải.
Tân Kiều lại nhìn vào tấm ảnh.
Sao lại có thể trùng hợp đến thế? Cảm giác mềm mại khi đầu ngón tay chị lướt qua lòng bàn tay cô dường như vẫn còn đó.
Cùng với đôi mắt ấy, giọng nói ấy, tất cả đã kéo người ta vào một bờ lau sậy xanh mướt, dịu dàng như nước.
Số khám ở Từ Mục rất khó lấy.
Dù tập đoàn y tế tư nhân này có chi phí đắt đỏ, nhưng vì quy tụ một dàn bác sĩ danh tiếng nên nguồn số vẫn rất khan hiếm.
Tân Kiều trong lòng sốt ruột nhưng cũng không có cách nào. Sau mấy ngày canh số, cô đã định bụng nếu không được sẽ đi tìm cò mồi, thì cuối cùng cũng lấy được số.
Cô lập tức xin nghỉ phép đưa Tân Mộc qua.
Bãi đỗ xe toàn siêu xe bạc tỷ, Tân Kiều dẫn Tân Mộc đi qua, mắt không nhìn ngang liếc dọc.
Trong lúc ngồi ở khu chờ khám, Tân Mộc lôi một cuốn sách tiếng Anh ra đặt trên đùi đọc. Tân Kiều lại dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán em gái: “Tỏ ra ngoan ngoãn à.”
Cuối cùng, người tiếp theo chính là Tân Mộc.
Tân Kiều: “Lát nữa chị vào trước, nói vài câu với bác sĩ đã.”
Tân Mộc: “Cơ thể em có vấn đề gì sao?”
Tân Kiều: “Nghĩ linh tinh gì đấy, chị chỉ nói qua với bác sĩ về tình hình của em thôi.”
Tân Mộc thật ra rất nhạy cảm: “Vậy tại sao chị phải vào trước? Tình hình của em mà em không rõ sao? Em nói trước, có gì thiếu sót thì chị bổ sung là được mà.”
Tân Kiều không cố chấp nữa: “Được thôi.”
Cô vốn định vào phòng khám trước để nói với Chu Côn Ngọc một tiếng, nhờ chị đừng để lộ thân phận của mình. Tân Mộc chỉ biết Tân Kiều là cảnh sát, chứ không biết cô làm một công việc nguy hiểm như gỡ bom.
Nhưng nếu vì thế mà khiến Tân Mộc suy đoán lung tung về bệnh tình của mình thì lại không hay. Khi hệ thống gọi đến tên Tân Mộc, cô đi vào cùng em gái, quyết định tùy cơ ứng biến.
Nữ bác sĩ sau bàn làm việc có mái tóc đen dài được búi gọn gàng sau gáy. Gương mặt chị rất nhỏ, một chiếc khẩu trang đã che gần hết, chỉ để lộ ra đôi mắt dịu dàng.
Chị xem qua thông tin cơ bản do trợ lý ghi lại, sau đó lật xem chồng bệnh án cũ dày cộp mà Tân Mộc đưa lên, rồi nhẹ nhàng hỏi Tân Mộc: “Gần đây con thấy trong người thế nào, nói cho cô nghe xem?”
Tân Mộc sững sờ.
Chủ yếu là vì giọng nói ấy trong trẻo mà dịu dàng, không giống với ấn tượng nghiêm túc cố hữu về các bác sĩ.
Cô bé định thần lại, kể sơ qua tình hình của mình.
Bác sĩ Chu chăm chú lắng nghe, một bên vẫn tiếp tục lật xem bệnh án.
Tân Mộc nói xong, khẽ giật gấu quần Tân Kiều: “Chị, còn gì em chưa nói không?”
Tân Kiều đặt tay lên vai Tân Mộc: “Không có.”
Đến lúc này, bác sĩ Chu mới ngẩng đầu. Thật ra khi Tân Kiều và Tân Mộc bước vào, chị chắc chắn đã nhìn thấy, chỉ là đến tận bây giờ mới giống như lần đầu tiên để Tân Kiều lọt vào tầm mắt của mình, rồi khẽ gật đầu.
Ngón tay Tân Kiều buông thõng bên hông khẽ cuộn lại.
Đêm đó nghe người phụ nữ tóc ngắn gọi chị là “A Ngọc”, cô đã nghĩ là ngọc trong đá quý, vì chị quả thực giống như một viên ngọc mềm ẩn trong đá, ôn nhuận mà thanh nhã.
Đến bây giờ biết tên chị là chữ “Ngọc” bên bộ “vàng”, lại cảm thấy càng chính xác hơn, bởi vì khi đôi mắt ấy phản chiếu ánh đèn trần và chợt lóe lên, quả thực có thứ gì đó không thể kiểm soát đã lộ ra.
Một tia sắc bén vụt qua, nhưng lại như ảo giác của người nhìn.
Chu Côn Ngọc nói chuyện xong với Tân Mộc, liền kê đơn xét nghiệm cho cô bé: “Một vài xét nghiệm cần phải làm lại ở đây, nếu chỉ số đạt chuẩn thì có thể chuẩn bị nhập viện.”
Chị là một bác sĩ giỏi, nói năng nhẹ nhàng, rất biết cách làm bệnh nhân thư giãn.
Trong lúc chờ trợ lý in đơn, chị trò chuyện vài câu về trường lớp với Tân Mộc, rồi cười nói: “Thật ra cô đã gặp chị của con rồi.”
Tim Tân Kiều đập thịch một tiếng, cô vừa định mở miệng.
Chu Côn Ngọc đã tự mình nói tiếp: “Có lần cô đi ngang qua cổng đội cảnh sát, gặp lúc các chị ấy thu đội, đã thấy qua chị con mặc quân phục rồi.”
Tân Mộc thấy thật trùng hợp: “Thật ạ?”
Chu Côn Ngọc mỉm cười nhạt, liếc nhìn Tân Kiều.
Tân Kiều không nhìn thấu được ánh mắt đó, hoàn toàn không thể phán đoán lời chị nói là thật hay giả.
Lấy được đơn xét nghiệm, Tân Kiều không muốn ở lại lâu, đi theo sau Tân Mộc định ra khỏi phòng khám.
Ngay lúc Tân Kiều chuẩn bị đóng cửa phòng khám lại, Chu Côn Ngọc gọi một tiếng: “Cô Tân.”
Tân Kiều quay đầu lại.
Đôi mắt trong trẻo của Chu Côn Ngọc cong lên trên chiếc khẩu trang: “Tái kiến.”
Mà từ “tái kiến” (再见) có hai tầng ý nghĩa:
Một là, bây giờ phải chia tay.
Hai là, sau khi chia tay không lâu, sẽ lại gặp nhau.
Đưa Tân Mộc đi làm xong các xét nghiệm, Tân Kiều đưa em gái về trường rồi một mình quay lại bệnh viện.
Gần trưa, bệnh nhân ở khu chờ khám đã không còn nhiều. Tân Kiều đợi thêm một lúc, cho đến khi hệ thống ngừng gọi số, đã đến giờ nghỉ trưa của bác sĩ.
Các y tá lần lượt rời đi, Tân Kiều không thấy đôi mắt quen thuộc kia đâu.
Cô lại ngồi thêm một lát.
Một tiếng bước chân rất nhẹ truyền đến, Tân Kiều ngước mắt.
Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy Chu Côn Ngọc mặc áo blouse trắng.
Ánh sáng trắng lạnh của bệnh viện chiếu lên vai chị, vầng trán tựa ngọc ngưng tụ một vầng sáng nhỏ. Chiếc quần tây lộ ra bên dưới áo blouse càng tôn lên khí chất tri thức.
Nhìn xuống dưới, bác sĩ Chu hôm nay không đi giày cao gót, nhưng một đôi giày bệt màu cam đất xinh xắn cũng đủ để làm nổi bật dáng người mảnh mai và mắt cá chân thanh tú của chị.
Cảm giác mang lại gần như rất… thánh thiện.
Chu Côn Ngọc thấy cô dường như cũng không quá ngạc nhiên, chị bước tới: “Chờ tôi à?”
Tân Kiều đứng dậy: “Xin lỗi, đã làm phiền giờ nghỉ trưa của chị.”
Chu Côn Ngọc nghiêng đầu: “Tôi hiểu, tình hình của em gái cô khá đặc biệt. Có gì muốn hỏi sao?”
Vì bệnh của Tân Mộc, Tân Kiều đã tra cứu rất nhiều trên mạng. Những câu hỏi của cô thật ra rất ngắn gọn, đều là những thứ cô không thể tìm được câu trả lời trên mạng. Chu Côn Ngọc giải đáp cũng ngắn gọn nhưng rõ ràng.
Đúng là một bác sĩ rất xuất sắc.
Cuộc nói chuyện kéo dài chừng năm phút, Tân Kiều lại một lần nữa cảm ơn: “Đã làm phiền giờ nghỉ trưa của chị.”
Cô định rời đi.
Chu Côn Ngọc gọi: “Cô Tân.”
Chị lấy thứ gì đó từ trong túi ra, lòng bàn tay trắng ngần mở ra, đưa đến trước mặt Tân Kiều.
Tân Kiều cúi mắt, thấy đó là loại sô-cô-la có bao bì in đầy chữ nước ngoài lần trước.
Chu Côn Ngọc: “Không ăn cơm mà chờ ở đây, chắc là vất vả lắm phải không?”
Giọng nói này của chị Tân Kiều đã nghe quen, dịu dàng, ấm áp và vô cùng đoan trang, rất hợp với đôi mắt thanh lịch kia.
Tân Kiều nhận lấy, mím môi dưới: “Cảm ơn.”
Chu Côn Ngọc hỏi: “Không ăn sao?”
Tân Kiều: “Có.” Cô xé bao bì, đưa vào miệng và gần như muốn ho sặc sụa.
Đắng quá.
Sô-cô-la luôn có vẻ ngoài dễ gây lầm tưởng. Bao bì màu vàng hồng nhạt, khiến người ta quá dễ tin vào vị ngọt ngào của nó, mà gần như quên mất sô-cô-la đen thật sự có hương vị sắc bén đến thế nào, như muốn cứa vào cổ họng.
Cô nuốt viên sô-cô-la vào, bác sĩ Chu mỉm cười dịu dàng nhìn cô.
Chỉ là đôi mắt hơi nhếch lên khiến Tân Kiều đột nhiên hiểu ra một chuyện -
Chu Côn Ngọc biết lần trước cô đã không ăn viên sô-cô-la đó.
Cũng như Chu Côn Ngọc biết ngay từ lần đầu gặp, cô đã không có thiện cảm gì với chị.
Từ việc chạm vào tay cô lần trước, đến việc bắt cô ăn hết viên sô-cô-la lần này.
Đều là những chuyện nhỏ nhặt, nhưng những gì Chu Côn Ngọc muốn làm, dường như nhất định phải làm cho bằng được.
Giống như sô-cô-la luôn có vẻ ngoài mềm mại, vẻ ngoài trong trẻo của Chu Côn Ngọc cũng dễ khiến người ta bỏ qua rất nhiều chuyện.
Chị vẫn mang theo nụ cười đó và lách người đi qua, nhưng rồi lại quay đầu lại: “Vừa rồi tôi nói tái kiến, chúng ta quả nhiên đã rất nhanh gặp lại.”
“Vậy thì,” chị cười rạng rỡ, rất khẽ chớp mắt với Tân Kiều: “Cô Tân, tái kiến.”
Giọng điệu của chị như đang nói: Em đoán xem lần sau chúng ta gặp lại, sẽ là khi nào, và trong hoàn cảnh nào?