Chương 1.4

Chị gạt tay Tân Kiều ra, vòng đến trước ghế sofa, cả người dựa vào lòng cô, cánh tay mềm mại không xương choàng lấy sau gáy Tân Kiều: “Gấp gáp vậy sao? Em nhớ chị đến thế à?”

Chị vẫn mặc bộ sơ mi và quần tây ban ngày chưa thay, cả người trông nghiêm túc, chuyên nghiệp, thậm chí mùi nước sát khuẩn nhàn nhạt trên người còn khiến chị trở nên thiêng liêng không thể xâm phạm. Vậy mà lúc này, chị lại vắt vẻo trên cổ Tân Kiều, động tác mềm mại đến mức mê hoặc.

Sự tương phản mãnh liệt này khiến hơi thở của Tân Kiều trở nên dồn dập. Cô cố gắng kìm nén để Chu Côn Ngọc không nhận ra, nhưng đối phương lại bật ra một tiếng cười khẽ.

“Thừa nhận là nhớ chị khó đến vậy sao?”

Chị dùng môi chạm nhẹ vào vành tai Tân Kiều, tựa như chim ruồi mổ nhẹ lên cánh hoa: “Chị cũng nhớ em.”

Một hơi thở kéo dài đầy lưu luyến.

Tân Kiều gần như muốn đẩy chị ra.

Nhưng phải thừa nhận rằng, hơi thở mang theo chút dụ dỗ của Chu Côn Ngọc lúc này, đi cùng với gương mặt đứng đắn đầy tương phản của chị, giống như đang siết chặt lấy trái tim người đối diện.

Những lúc thế này, Tân Kiều luôn luống cuống. Khi hôn lên, cô theo bản năng dùng chút thô bạo để che đậy.

Sự mềm mại ngược lại càng khơi dậy khao khát sâu thẳm nhất trong lòng.

Chu Côn Ngọc không giận cũng không né: “Chỉ có thế này thôi sao?”

Chị là người nắm giữ thế chủ động, nằm dài trên ghế sofa. Mãi đến khi cúi người đối diện với Chu Côn Ngọc, Tân Kiều mới nhận ra, thì ra thật sự có người mà động tác có thể là một tấm lưới, giọng điệu có thể là một tấm lưới, ngay cả hơi thở cũng có thể là một tấm lưới.

Chúng đan vào nhau một cách tinh vi, dày đặc, khiến người ta không tài nào thoát ra được.

Không biết bị tác động bởi điều gì, điếu thuốc Tân Kiều vừa đặt trên bàn trà lăn hai vòng, rồi lặng lẽ rơi xuống tấm thảm mềm mại.

Rõ ràng Chu Côn Ngọc là người đang bị cô khống chế, nhưng lại không hề có chút hoảng loạn nào. Mũi chân chị nhẹ nhàng cong lên, móc vào phía ngoài mắt cá chân của cô.

Chị cười nhìn cô, nói: “Em có biết là xương bàn chân thứ năm của rất nhiều người đều rất nhạy cảm không?”

Lại nữa rồi, Chu Côn Ngọc luôn thích dùng những thuật ngữ y học vào những lúc thế này, khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh chuyên nghiệp, nghiêm túc ban ngày của chị. Sự tương phản đó lại càng làm cho đôi mắt chị thêm ẩm ướt, đôi môi thêm mềm mại, và vẻ thanh tú trên gương mặt càng thêm khıêυ khí©h.

Tân Kiều sa sầm mặt, tay chạm đến áo sơ mi của chị.

Chất liệu vừa sờ vào đã biết là đắt tiền.

Hai tay chị choàng lên sau gáy Tân Kiều, mang theo chút trách móc vừa đúng lúc: “Đội trưởng Tân, em cũng đừng dịu dàng với chị quá.”