Chu Côn Ngọc kiên quyết: “Áo sơ mi của cô… Cứ thế này đi về để người ta thấy không hay đâu.”
Hà Chiếu đành nhận lấy: “Cảm ơn chị.”
Chu Côn Ngọc gật đầu với cô lần cuối rồi lái xe đi.
Hà Chiếu về đến nhà, gội đầu tắm rửa, sau đó cẩn thận cất chiếc áo khoác của Chu Côn Ngọc, định bụng giặt sạch rồi trả lại cho chị. Cô thấy chiếc áo này khá đẹp, liền liếc nhìn nhãn hiệu, mở app mua sắm ra tra giá.
Đùa nhau à, cô thầm chửi trong lòng, đúng là lũ nhà giàu.
Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố.
Tân Kiều cầm ô đi vào khu chung cư. Có lẽ vì chiếc áo thun và quần jean cũ trên người cô quá lạc lõng so với khu chung cư cao cấp có giá trung bình cả trăm triệu một mét vuông này, nên bảo vệ ở cổng đã nhìn cô mấy lần rồi chất vấn: “Xin hỏi cô tìm ai?”
Tân Kiều giơ thẻ ra vào.
Anh bảo vệ lại nhìn cô thêm một cái: “Mời vào.”
Nếu người bảo vệ này không phải mới đến làm, có lẽ anh ta sẽ biết cô không phải lần đầu tiên tới đây.
Vào đến sảnh tòa nhà, cô gập ô lại. Trong lúc chờ thang máy, cô nhìn những giọt mưa đọng trên tấm thảm mềm mại, và mùi hương sang trọng, tươi mát lan tỏa khắp đại sảnh.
Cô nghĩ đến căn nhà tập thể cũ kỹ mình đang ở, mùi ở đó giống cái gì nhỉ? Là hỗn hợp của mùi bụi bặm lâu năm, mùi gỉ sét của chiếc xe lăn không biết nhà nào bỏ đi, và cả mùi phân bón trong chậu hoa. Tất cả quyện thành một sợi dây thừng, kéo người ta vào một cuộc sống xám xịt, hoàn toàn trái ngược với nơi cô đang đứng.
Mặt cô vô cảm, nhìn hình ảnh mờ ảo của mình phản chiếu trên cánh cửa thang máy kim loại đang đi lên.
Tại sao mình lại ở đây? Thật nực cười.
Thang máy “ting” một tiếng mở ra, cô cảm thấy mình như món ăn đã được hâm nóng trong lò vi sóng chỉ chờ người đến thưởng thức, chấp nhận số phận bước về phía căn hộ bên tay phải.
Căn hộ không lớn, nhưng với tông màu đen - trắng - xám tối giản, cách bài trí lại rất có gu. Tân Kiều không nghi ngờ gì việc chi phí trang trí mỗi mét vuông ở đây cũng đủ để mua mấy mét vuông nhà ở bên ngoài.
Cô ngồi ngây người một lúc, thấy hơi lạnh nhưng cũng không muốn đi đun nước. Cô không muốn động vào bất cứ thứ gì trong căn phòng này.
Lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, vừa định châm lửa thì khóa cửa điện tử vang lên tiếng mở.
Chu Côn Ngọc bước vào, gương mặt vẫn đoan trang, dịu dàng như vậy, phối cùng áo sơ mi trắng và quần tây trên người, chị mỉm cười tao nhã với cô.
Tân Kiều không biết nên gọi cảm xúc dâng lên trong lòng là căng thẳng hay gì khác, ngón tay cô bất giác siết chặt, vò nhàu điếu thuốc.
Chu Côn Ngọc lại cười nói: “Nhìn chị làm gì? Muốn hút thì cứ hút đi.”
Tân Kiều đặt điếu thuốc lên bàn trà: “Bỏ rồi.”
Chu Côn Ngọc hơi nghiêng đầu: “Vậy em đi tắm trước đi?”
Tân Kiều ngồi yên không nhúc nhích.
“Không tắm cũng được.” Chu Côn Ngọc vòng ra sau ghế sofa, hơi cúi người, dang tay ôm lấy vai Tân Kiều.
Chóp mũi thanh tú của chị lướt dọc theo vành tai cô, xuống đến tận cổ: “Người em lúc nào cũng có mùi như một quả chanh, quyện thêm chút vị của mưa, thơm lắm…”
Chị hạ giọng, khác hẳn với cảm giác trang nhã thường ngày, trong thanh âm mang theo một luồng điện khàn khàn, quyến rũ đến lạ.
Tân Kiều quay đầu đi, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của chị: “Chị gọi tôi đến đây, chắc không phải để nói nhảm.”
Chu Côn Ngọc lại cười, đầy hứng thú: “Nói một câu cũng không cho sao…”