Tân Kiều giống như một người máy đã bị thời gian đào thải.
Trong đầu cô được cài đặt một mệnh lệnh từ trước, lệnh cho cô phải cấp thiết tìm kiếm một chút hơi ấm. Và tiếng gọi đó của Chu Côn Ngọc đã làm nhiễu loạn chương trình của cô. Đầu tiên cô gục trên cổ Chu Côn Ngọc, động tác chững lại một lát, rồi như theo quán tính, đôi môi mềm mại hạ xuống, chóp mũi dán lại nhẹ nhàng cọ một cái.
Sau đó mới như chậm rãi tiếp nhận một mệnh lệnh mới.
Cô không lùi lại ngay lập tức, mà là từ từ lùi, từ từ lùi. Điều này làm cho hơi thở của cô phả vào cổ Chu Côn Ngọc giống như thủy triều rút, từng lớp từng lớp mỏng dần.
Quá trình này bị kéo dài vô hạn, ngược lại càng làm người ta chú ý đến sự tồn tại của con triều, dường như quấn lấy mắt cá chân, những ngón chân nhạy cảm nhất đều ngâm mình trong sự ẩm ướt ấm áp đó. Chu Côn Ngọc vẫn chưa đổi giày, nhưng cảm thấy mắt cá chân ngứa đến lợi hại, vì thế lặng lẽ nhấc gót chân ra khỏi giày, nhẹ nhàng xoay xoay cổ chân thanh mảnh của mình.
Người bật đèn là Tân Kiều.
Chu Côn Ngọc ý thức được Tân Kiều có sức quan sát tuyệt vời, không biết đây có phải là thói quen nghề nghiệp của một chuyên gia gỡ bom không, không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nhỏ nào. Ví dụ như căn hộ này Tân Kiều rõ ràng chỉ mới đến một lần, nhưng cô thậm chí còn chú ý đến công tắc ở huyền quan ở đâu, lúc này trong bóng tối duỗi tay, mò mẫm qua, rất nhanh đã bật sáng đèn huyền quan.
Chu Côn Ngọc phát hiện cô rất quật cường.
Điều này thể hiện ở chỗ khi ánh sáng mạnh đột ngột lóe lên, phần lớn mọi người đều sẽ nhắm mắt một chút, đó là phản ứng sinh lý bình thường, thu nhỏ đồng tử để giảm bớt sự kí©h thí©ɧ của ánh sáng lên đáy mắt.
Mà Tân Kiều thì không, cô cứ thế mở to mắt, nhìn Chu Côn Ngọc trước mặt.
Có lẽ ánh sáng đột ngột đã tái định nghĩa lại võng mạc, khoảnh khắc này cô nhìn thấy Chu Côn Ngọc là có màu sắc.
Lớp ren đen phức tạp là những dây leo quyến rũ.
Làn da trắng nõn là cánh đồng tuyết óng ánh dưới ánh trăng.
Và da chị quá mỏng, chạm vào là đỏ, thậm chí những nơi hơi thở của Tân Kiều phả qua cũng nổi lên những mảng đỏ không đều, tựa như những đóa bỉ ngạn gần như diễm lệ.
Và đôi mắt kia, còn có đôi mắt chết tiệt kia nữa.
Vẫn trong trẻo đến không một hạt bụi, nơi đó hươu nai thành đàn, diều bay cỏ mọc, tùy tiện vẽ nên cả một mùa xuân biếc xanh.
Chu Côn Ngọc thanh lệ đến mức như màu trắng tinh, nhưng màu trắng lại là một màu sắc phức tạp nhất.
Phải ở trong một thời khắc đặc biệt như thế này, khi Tân Kiều còn thở dốc, trán rịn mồ hôi, trong một thoáng nhờ sự trợ giúp của ánh sáng, mới có thể nhìn thấy được màu nền của sự sống trong chị.
Điều đó làm chị vừa quyến rũ, lại vừa thuần khiết. Vừa cực hạn, lại vừa kìm nén.
Tầm mắt Tân Kiều trĩu xuống, dừng lại ở đôi giày bệt chị vừa mới đi lại, ở cổ chân tựa cổ hạc.
Điều này có ý gì?
Chu Côn Ngọc là muốn, hay là… không muốn?
Tiếng gọi “Đội trưởng Tân” này, lần đầu tiên Chu Côn Ngọc tự mình mở cúc áo sơ mi cũng đã gọi, lúc đó lòng cô hoảng loạn, nhưng cũng không quên sửa lại, cô không phải đội trưởng gì cả.
Chu Côn Ngọc tiếp theo trêu chọc sự chính trực của cô, vì thế cách xưng hô “Đội trưởng Tân” biến thành một trò đùa mờ ám chỉ thuộc về Chu Côn Ngọc.
Tiếng gọi gần như than thở đó của Chu Côn Ngọc, là muốn cổ vũ cô tiếp tục, hay là kí©h thí©ɧ cô dừng lại?
Dù ý đồ là gì, Tân Kiều cũng không muốn tiếp tục nữa.
Cô tự hỏi trong lòng: Mày đang làm gì vậy, Tân Kiều?
Hơi ấm của Chu Côn Ngọc đã rửa trôi đi cơn cảm xúc mãnh liệt nhất, tuyệt vọng nhất của cô, cho cô dư sức để suy nghĩ: Cô tiếp cận Chu Côn Ngọc như vậy, là cái gì?
Cô lùi lại một bước, lại lùi lại một bước, có chút muốn nói: “Xin lỗi.”
Nhưng người mở miệng trước lại là Chu Côn Ngọc, đuôi mắt nhếch lên, môi nhẹ nhàng mím lại, rồi mở ra: “Sao Đội trưởng Tân không tiếp tục nữa?”
“Nào có ai… chỉ lo đốt lửa chứ?” Âm cuối kéo dài, hơi thở ra một chút.
Tân Kiều hít sâu một hơi, trực tiếp mở cửa. Chu Côn Ngọc ở sau lưng gọi cô: “Tân Kiều.”
Cách xưng hô lại biến trở về Tân Kiều.
“Về bệnh viện sao?”
Gật đầu.
“Tôi đưa cô đi.”
Tân Kiều lại lắc đầu, lập tức đi ra ngoài.
Tiếng đóng cửa vang lên, Chu Côn Ngọc lùi lại một bước, tắt đèn trên tường, lưng dựa vào mặt tường.
Xung quanh trở lại một khoảng tối đen, gót chân chị lại một lần nữa nhấc ra khỏi giày, lần này cả mũi chân cũng cùng ra, đạp lên mu bàn chân mảnh khảnh còn lại của mình, rồi dọc theo mu bàn chân trượt lên trên, ở chỗ mắt cá chân tiếp giáp nhẹ nhàng một cái, trong miệng từ từ thở ra một ít khí, điều hòa lại hơi thở.
Chu Côn Ngọc trong lòng có một cuốn sổ, ghi lại: Đây là lần đầu tiên trong 29 năm cuộc đời, chị có một sự mất kiểm soát nho nhỏ.
Cảm giác du͙© vọиɠ chị không xa lạ, là một bác sĩ, chị biết việc giải tỏa du͙© vọиɠ đúng lúc không có hại cho cơ thể. Chị thậm chí còn chọn ra một số công cụ mình yêu thích, ví dụ như trong tủ đầu giường của căn hộ này có giấu một cái, màu trắng tinh.
Màu trắng là màu Chu Côn Ngọc tự chọn. Bởi vì những lúc đó chị cũng rất lý trí, mức một, mức hai, mức ba, chị tuần tự tiến lên, rất rõ ràng khi nào chân dài căng thẳng, cằm hơi nhướng lên một lúc, rồi tiếp theo mới thả lỏng vai, hơi thở ngắt quãng trở nên đều đặn.
Mà Tân Kiều thì khác.
Tân Kiều không phải máy móc, Chu Côn Ngọc không thể kiểm soát cô mức một, mức hai, mức ba. Sự va chạm của Tân Kiều là một sự hỗn loạn nóng bỏng không quy luật, hơi thở cũng vậy.
Cô chỉ hôn cổ Chu Côn Ngọc, Chu Côn Ngọc không lường trước được mình sẽ có phản ứng mãnh liệt như vậy, tim đập cũng loạn một nhịp.
Chỉ có chính chị biết, chị đã gọi tiếng “Đội trưởng Tân” đó trong lúc cấp bách.
Chị hiểu Tân Kiều, chị biết một tiếng gọi như vậy sẽ làm Tân Kiều dừng lại.
Chị cần dừng lại để sắp xếp lại cảm xúc của mình.
Và khi con triều cuốn lấy mắt cá chân chị lại rút đi một chút, chị đặt chân lại vào giày một cách vững chắc, chị phát hiện ra một chuyện khác:
Chị có tham vọng của mình.
Không chỉ với tư cách là bác sĩ Chu, chị có nguyên tắc của mình, không chấp nhận bất kỳ sự chuyển di tình cảm nào từ Tân Kiều.
Với tư cách là Chu Côn Ngọc, chị cũng có tham vọng của mình, không muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.
Chu Côn Ngọc bản tính là một người kiêu ngạo. Không có lý do gì chị lại ý loạn tình mê, trong khi đối phương chỉ là một Tân Kiều đang hoảng loạn cầu cứu.
Dù cho sự ý loạn tình mê này, hiện tại đối với chị chỉ là về mặt sinh lý.
Chu Côn Ngọc chải chuốt lại hơi thở, xuống lầu, ngồi vào chiếc Porsche của mình.
Gia giáo của nhà họ Chu rất nghiêm, thời gian chị ở lại chung cư cũng không nhiều. Trên đường lái xe về nhà cũ, chị gửi cho Tân Kiều một tin nhắn: “Đến bệnh viện chưa?”
Lúc Tân Kiều nhận được tin nhắn, cô đang đi bộ về bệnh viện.
Chung cư của Chu Côn Ngọc cách bệnh viện không xa, lái xe thì rất nhanh, nhưng nếu đi bộ, lại phải đi một đoạn khá dài.
Cô đầu óc toàn là ca phẫu thuật của Tân Mộc, nên về Chu Côn Ngọc, cô vẫn chưa nghĩ đến quá nhiều.
Cô chỉ nghĩ, tại sao lại là Chu Côn Ngọc.
Tại sao lại là một Chu Côn Ngọc mà cô tự nhiên đã có ác cảm.
Cô phải thừa nhận,
Thứ đè bẹp một người, có thể là bất kỳ chi tiết nào. Cứu vớt một người, cũng có thể là bất kỳ chi tiết nào.
Khi cô hôn lên chiếc cổ mềm mại của Chu Côn Ngọc, cô nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của mình, thình thịch, thình thịch.
“Giống như một mùa xuân”.
Khi đó trong đầu cô không hiểu sao lại hiện lên một câu như vậy.
Cô cũng không biết là đang miêu tả Chu Côn Ngọc, hay là miêu tả cảm giác của mình khi ở bên Chu Côn Ngọc. Mùa xuân là mạnh mẽ, dạt dào, tràn đầy sức sống. Điều đó làm cô cũng muốn tin rằng, sức sống không mong manh như vậy, Tân Mộc sẽ không xảy ra chuyện gì.
Cô đã khá hơn một chút.
Bóng đêm giống như biển cả chôn vùi cô, nhưng trái tim cô không còn co rúm lại, bắt đầu bơm máu đến tứ chi. Cô một mạch đi bộ về bệnh viện, dường như muốn chứng minh mình có thể tiếp tục bơi trong vùng biển tối tăm đó.
Cô nắm chặt điện thoại, lại nhìn tin nhắn Chu Côn Ngọc gửi thêm một lần nữa.
Đầu ngón tay còn vương mùi hương trên người Chu Côn Ngọc, cô có chút không biết nên trả lời thế nào.
Từ góc độ của chính mình, cô nên xin lỗi Chu Côn Ngọc, vì điều này có thể xem như là lợi dụng Chu Côn Ngọc.
Từ góc độ của Chu Côn Ngọc, cô nên không nói gì cả, vì chuyến đi tối nay, dường như đã cắn câu mồi mà Chu Côn Ngọc đã thả từ lâu.
Thôi, không nghĩ thông được, ngay lúc này, cô cũng không có dư sức để suy nghĩ kỹ những điều đó.
Cô không trả lời gì cả, cất điện thoại vào túi, một mạch đi về bệnh viện, trước tiên nhìn Tân Mộc trên giường bệnh, đang ôm gấu đồ chơi ngủ say.
Cô nhẹ nhàng quay về chiếc giường gấp của mình.
Sẽ ổn thôi, cô tự nhủ như vậy.
Ngày hôm sau, Chu Côn Ngọc đến kiểm tra phòng, Tân Kiều quay lưng lại dọn dẹp tủ đầu giường.
Tân Mộc nhìn Tân Kiều, rồi lại nhìn Chu Côn Ngọc, bỗng nhiên nói: “Chị hai, chị ngại ngùng cái gì?”
Vai Tân Kiều cứng lại.
Cô chậm rãi quay người lại, chân tựa vào tủ đầu giường, một nửa chống đỡ trọng lượng của mình, mi mắt cụp xuống, rồi ngước lên nhìn Tân Mộc: “Tôi có đâu?”
Tân Mộc nhìn cô thêm một cái, rồi ra vẻ người lớn giải thích với Chu Côn Ngọc: “Chị hai của em đặc biệt nội tâm, ít nói, còn toàn không thèm nhìn chị.”
“Phải không?” Chu Côn Ngọc ngậm cười nhạt đáp lại một câu như vậy.
Tân Kiều khó chịu, liếc nhìn về phía Chu Côn Ngọc.
Ngón tay thon trắng của Chu Côn Ngọc, đang vén một lọn tóc mai ra sau tai.
Tầm mắt Tân Kiều ngưng lại một chút, theo đầu ngón tay chị rũ xuống, đi ngang qua chiếc cổ thon trắng nõn, Chu Côn Ngọc hít thở nhẹ nhàng, cổ họng hơi nuốt một cái.
Thế thì Chu Côn Ngọc, cũng không thèm nhìn cô còn gì.