“Người ta là thanh mai trúc mã, sao lại không có tình cảm được. Huống hồ những gia tộc lớn thế này bàn chuyện cưới hỏi, tình cảm cũng đâu phải là yếu tố hàng đầu.”
“Vậy còn bác sĩ Chu thì sao?”
“Bác sĩ Chu thì chưa nghe nói gì, nhưng chắc cũng sẽ là một người có ích cho sự phát triển của gia tộc thôi. Bọn mình ngày thường hay ngồi lê đôi mách, nghe nói bố mẹ của bác sĩ Chu và bố mẹ của bác sĩ Đại cũng đều là kết hôn gia tộc như vậy.”
Hà Chiếu: “Thì ra là thế.”
Cô từ một huyện lẻ thi đỗ đến Bội Thành, để vào làm y tá ở Từ Mục có thể nói là đã trải qua “muôn vàn trắc trở”. Vừa nghe gia cảnh của Chu Côn Ngọc, cô lập tức có ấn tượng rằng “người này chắc chắn không dễ gần”.
Sau giờ làm, Hà Chiếu đeo ba lô đứng ở trạm xe buýt, ngước nhìn bầu trời xám xịt, thầm nghĩ mong là trời đừng mưa.
Nhưng càng sợ cái gì thì cái đó lại đến. Cô vừa nghĩ vậy chưa đầy hai phút, mưa đã trút xuống như thể có ai dội từng thùng nước.
“Xui thật.” Hà Chiếu lấy túi che đầu, cả người ướt sũng.
Đúng lúc này, một chiếc Porsche dừng lại bên đường, cửa sổ xe hạ xuống, gương mặt trắng ngần của Chu Côn Ngọc lộ ra: “Cô Hà phải không? Mau lên xe đi.”
Hà Chiếu sững sờ, cô mới vào Từ Mục chưa được bao lâu, vậy mà Chu Côn Ngọc đã nhớ tên cô rồi ư?
Tiếng mưa át cả tai, cô khom người nói với vào trong xe: “Không cần đâu ạ bác sĩ Chu, kẻo làm bẩn xe của chị.”
Một chiếc xe đắt tiền như vậy, không phải xe của mình mà cô còn thấy xót.
Nhưng Chu Côn Ngọc lại hoàn toàn không để ý, chị tháo dây an toàn, nhoài người qua mở cửa ghế phụ cho cô: “Cô cứ lên trước đi, không thì tôi cản xe phía sau mất.”
Hà Chiếu đành phải lên xe.
Chu Côn Ngọc cười cười khởi động xe, đưa cho cô một hộp khăn giấy: “Lau tạm đi đã.”
Hà Chiếu nhìn nước mưa từ người mình nhỏ giọt xuống ghế da màu đỏ sậm, chưa kịp mở lời thì Chu Côn Ngọc đã nhẹ nhàng nói trước: “Không sao đâu, tôi cũng đang định đi rửa xe.”
Chị hỏi Hà Chiếu: “Nhà cô ở đâu?”
Hà Chiếu: “Bác sĩ Chu, thật sự không cần đâu.”
Cô chỉ là một y tá nhỏ mới vào viện, mà Chu Côn Ngọc lại đối xử với cô lịch sự như vậy, cô không nhịn được hỏi: “Chị đối với ai cũng tốt như vậy sao?”
Chu Côn Ngọc cười cười: “Tôi cũng không đưa tất cả mọi người về nhà, chỉ là…”
Chị đạp nhẹ phanh khi gặp đèn đỏ, liếc nhìn Hà Chiếu rồi khẽ nói: “Áo sơ mi hôm nay của cô mỏng quá, dính mưa là… Con gái đứng ở ven đường như vậy, dù sao cũng không hay cho lắm.”
Mặt Hà Chiếu nóng bừng lên.
Không thể không nói, Chu Côn Ngọc thật sự rất tinh tế.
Sau khi đọc địa chỉ, cô không biết phải trò chuyện với Chu Côn Ngọc thế nào nên đành quay đầu lặng lẽ nhìn mưa ngoài cửa sổ.
Chu Côn Ngọc cũng yên tĩnh lái xe, không có ý định bắt chuyện, trong xe chỉ có tiếng mưa rơi trên cửa kính, giống như một thứ tiếng ồn trắng khiến người ta tĩnh tâm.
Cho đến khi xe chạy đến đầu ngõ, Hà Chiếu nói: “Chị cho em xuống ở đây là được rồi ạ, đi vào trong nữa thì hẹp lắm, xe khó quay đầu.”
Chu Côn Ngọc cũng không quá nhiệt tình, chị lại tháo dây an toàn, cười cười lấy một chiếc ô và một chiếc áo khoác từ ghế sau đưa cho Hà Chiếu: “Mai gặp lại.”
Hà Chiếu từ chối: “Thật sự không cần đâu.”
Trông chúng cũng giống như xe của Chu Côn Ngọc, đắt kinh khủng.