Chương 14

Tân Kiều im lặng không nói, Chu Côn Ngọc cũng không nói chuyện nữa.

Bóng tối lan ra vô tận, mãi đến khi tiếng bút sột soạt trong điện thoại lại vang lên.

Chu Côn Ngọc rất kiên nhẫn, Chu Côn Ngọc đang đợi cô mở lời.

Lòng bàn tay Tân Kiều miết lên xương mày mình. Vết thương từ lần khống chế gã côn đồ ở ga tàu điện ngầm đã lành từ lâu, nhưng cô vẫn nhớ cảm giác khi miếng bông của Chu Côn Ngọc chạm vào, lạnh buốt, một đường đến tận tim.

“Vậy, bây giờ chị có tiện không?”

Một khoảng lặng kéo dài vài giây.

Sau này khi đã thân với Chu Côn Ngọc hơn, Tân Kiều sẽ phát hiện, Chu Côn Ngọc giỏi dùng mọi thứ để nắm bắt lòng người, từ nhịp điệu nói chuyện, tần suất hít thở, đến độ cong của khóe môi.

Tân Kiều thật ra cảm thấy Chu Côn Ngọc sẽ không từ chối, nếu nguyên nhân đúng như cô phỏng đoán, thì trò chơi này, Chu Côn Ngọc chắc chắn sẽ chơi tiếp với cô.

Nhưng Chu Côn Ngọc đã dừng lại, làm cho đầu ngón tay cô cuộn tròn trên đầu gối.

Mãi đến khi Chu Côn Ngọc lại mở miệng: “Đến tìm tôi, được không?”

Giọng nói vẫn trong trẻo như vậy, dường như đang nhẹ nhàng thương lượng với cô.

Khóe miệng Tân Kiều gần như nhếch lên trong thoáng chốc.

Cô lẽ nào có quyền lựa chọn sao?

“Bây giờ,” ngón tay cô dùng sức bấu vào chiếc quần jean, chiếc quần jean rõ ràng nên rất dày, tại sao đùi cô lại bị véo đến đau điếng: “đến nhà chị sao?”

“Không.” Chu Côn Ngọc nhẹ nhàng nói: “Tôi gửi địa chỉ cho cô.”

Cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ.

Chuyến xe buýt đêm cuối cùng cũng đã ngừng hoạt động, Tân Kiều đành bắt taxi đi.

Cảnh đêm ngoài cửa sổ xe như một cuộn phim. Điều kỳ lạ của thành phố Bội Thành là, sự cũ kỹ rách nát và sự xa hoa lộng lẫy luôn có thể nối liền một cách hoàn hảo. Vừa lái qua khu phố phồn hoa, ngay sau đó là một con hẻm cũ với mái nhà mọc đầy cỏ dại.

Rõ ràng trông rất không tương xứng.

Lại luôn có thể tìm được một điểm giao thoa kỳ lạ.

Xuống xe, trên vai cô còn đeo một chiếc túi hành lý, bên trong là đồ tắm rửa, một bộ sách bài tập và con gấu đồ chơi của Tân Mộc. Cô đứng trong bóng tối nhìn khu chung cư trước mắt.

Sự cao cấp được thể hiện ra như thế nào.

Có lẽ là mái hiên bằng đá cẩm thạch màu xám trang nhã. Những bức phù điêu tinh xảo trên tường màu gạo nhạt. Cây xanh được bố trí xen kẽ tạo nên những đường cong vừa ý.

Tân Kiều đi về phía cổng, người bảo vệ ngước mắt lên.

Ánh mắt đó không thể nói là không thân thiện, chỉ là một sự đánh giá, đánh giá chiếc áo thun cũ đã gião và chiếc quần jean của cô, trông qua là biết không hề hợp với khung cảnh này.

“Khách đến thăm cần đăng ký.”

“Được.” Cô nghe thấy giọng mình có chút khàn, sau khi nói ra hai chữ này, lại hắng giọng.

Người bảo vệ đưa cho cô một tờ đơn đăng ký.

“Được rồi, mời vào.”

Ngược lại là Tân Kiều thấy bất ngờ: “Không cần gọi điện thoại xác nhận sao?”

“Không cần, chủ nhà đã thông báo trước cho ban quản lý rồi.”

Tân Kiều cúi đầu, khóe môi nhếch lên.

Chu đáo thật.

Cô đi vào trong, sảnh chính thoang thoảng mùi thơm, là mùi hương mà đôi khi họ ngửi thấy ở quầy mỹ phẩm và nước hoa trong các trung tâm thương mại khi đi kiểm tra bom, một mùi hương đắt tiền tạo cảm giác xa cách.

Sảnh chính có quản gia trực 24 giờ, nhận được phiếu đăng ký khách của cô, liền quẹt thẻ bấm thang máy cho cô.

Từng tầng một đi lên, Tân Kiều nhìn hình ảnh mờ ảo của mình phản chiếu trên cánh cửa kim loại.

Tiếng “ting” mở cửa làm người ta giật mình, gần như cho rằng vận mệnh đôi khi sẽ giáng xuống những âm thanh nhắc nhở.

Chờ cô ấn chuông cửa.

Cửa tự động mở.

Cô đi vào, thấy trên sàn nhà ở huyền quan có đặt một đôi dép lê.

Cô im lặng thay giày, đặt túi hành lý lên bàn ở huyền quan.

Trong phòng khách, Chu Côn Ngọc đang ngồi ngay ngắn trên sofa.

Chị đang pha trà.

Đôi tay cân đối đó rất thích hợp để pha trà. Bộ trà cụ chị dùng không giống của Chu Thừa Hiên, không phải là ấm tử sa màu sẫm, mà là đồ sứ trắng trong trẻo. Được những ngón tay thon mà không thấy khớp xương của chị cầm, những ngọn núi xanh xa xăm trên bề mặt sứ như sống lại trên đầu ngón tay chị.

Chị giơ tay lên, liền mang theo một làn khói tím mờ ảo.

Mái tóc dài ban ngày ở bệnh viện buộc sau gáy đã được thả ra, mềm mại buông trên vai. Vì chị không ngẩng đầu, Tân Kiều đứng yên tại chỗ, nhìn chị thêm vài giây.

Đôi mày cúi xuống đó, vẫn sẽ làm người ta nhớ đến câu thơ “Tiếng hươu kêu vang, gặm cỏ ngoài đồng”.

Sau đó chị ngước mắt cười nhạt, mời Tân Kiều một câu: “Ngồi đi.”

Tân Kiều im lặng bước tới, ngồi vào một đầu khác của sofa.

Chu Côn Ngọc lấy một chiếc kẹp trà bằng tre ngọc, cầm một chiếc chén nhỏ đặt trước mặt Tân Kiều: “Thử đi.” Giọng nói rất dịu dàng: “Trà của tôi, không đậm như của ông nội.”

Nhưng chị nhắc đến việc này, lại làm Tân Kiều nhớ đến đêm trằn trọc đó, những giấc mơ hoang đường đó.

Đôi môi đã hôn trong mơ, cổ tay đã vuốt ve, lúc này lại gần ngay trước mắt cô, đoan trang đến mức như nhìn thêm một cái cũng là khinh nhờn.

“Không uống sao?” Chu Côn Ngọc nhắc nhở cô: “Sắp nguội rồi.”

Tân Kiều bưng lên nhấp một ngụm.

Không biết là trà gì, lành lạnh, nhưng vào miệng lại rất dịu, giống như mùi hương cỏ xương bồ và gỗ mục thoang thoảng trên người Chu Côn Ngọc.

“Có chuyện muốn nói, nhưng nhà tôi đông người, ra ngoài lại không tiện lắm.” Chu Côn Ngọc giải thích: “Đây là căn hộ tôi tự mua, gần bệnh viện, những lúc bận quá, tôi sẽ qua đây nghỉ ngơi.”

Tân Kiều gật gật đầu.

“Vậy thì,” giọng nói tao nhã của Chu Côn Ngọc hỏi: “là chuyện gì vậy?”

Tân Kiều thầm nghĩ, chị rõ ràng biết.

Nhưng chị muốn nghe chính cô nói.

Tân Kiều thử mím môi, trà vừa rồi đã làm dịu đi, có lẽ có thể nói được.

“Bác sĩ chính phẫu thuật cho em gái tôi, tôi nghe nói, sẽ là thầy Vương Mẫn Từ.”

Chu Côn Ngọc không nói gì, đợi cô nói tiếp.

“Tôi đã tra rất nhiều trên mạng, đều nói, giáo sư Du Hoài Viễn là người giỏi nhất.”

Chu Côn Ngọc cười một tiếng: “Chúng tôi cùng một nhóm, nếu trong khoa đã xác định để thầy nào lên bàn mổ, đều sẽ là người có năng lực.”

“Vâng, tôi hiểu.” Bàn tay đặt trên đùi của Tân Kiều nắm chặt lại, rồi lại buông ra, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi: “Nhưng mà, trên mạng nói…”

Chu Côn Ngọc nghiêng đầu nhìn cô.

Cô thở ra một hơi: “Tôi muốn, có thể hay không, mời giáo sư Du Hoài Viễn phẫu thuật cho Mộc Mộc.”

“Cô Tân đây là,” Chu Côn Ngọc khi nói chuyện dừng lại một chút: “đến tìm tôi nhờ vả, đi cửa sau à?”

Lưng Tân Kiều đổ mồ hôi, cô nhìn chằm chằm vào nắm đấm hơi gồ lên của mình.

Chu Côn Ngọc quay đi, lại rót cho mình một ly trà.

“Thì ra sau khi trải qua những chuyện đó, nguyên tắc của cô Tân, cũng chỉ đến thế mà thôi.”

“Chị, đã điều tra tôi sao.”

“Điều tra rồi.” Chu Côn Ngọc thẳng thắn thừa nhận: “Vì đôi mắt này của cô Tân.”

“Vừa nhìn là biết, rất ghét những người như chúng tôi, phải không?”

Những người như vậy.

Những người ăn mặc tinh xảo. Những người ngay cả tóc cũng không một sợi rối. Những người ở đỉnh kim tự tháp. Những người nắm giữ lượng lớn tài nguyên.

Vì lợi ích và sự tiện lợi của mình, mà coi người khác như con kiến.

“Được, chị đã điều tra tôi.” Tân Kiều chấp nhận gật đầu, môi khô khốc: “Nhưng có thể hay không, xin chị đừng nói.”

Cha của Tân Kiều, Tân Lôi, là chuyên gia gỡ bom xuất sắc nhất trong đội năm đó. Vốn dĩ thân phận của ông đối với Tân Kiều cũng luôn được giấu kín, nhưng Tân Kiều thông minh, đã phát hiện ra manh mối sau một lần ông bị thương nhẹ.

Tân Kiều ban đầu rất lo lắng: “Quá nguy hiểm.”

Tân Lôi để làm cô yên tâm, bắt đầu dần dần dạy cô một số kiến thức về gỡ bom, thỉnh thoảng cũng sẽ dẫn cô đi gặp đồng đội của mình. Ai cũng nói: “Anh Lôi là số một.”

Ông đã hứa với Tân Kiều: “Bố sẽ không xảy ra chuyện gì, sẽ an an toàn toàn cùng con lớn lên, được không?”

Ông đã làm được.

Ông không hy sinh trong những hiện trường gỡ bom hiểm nguy, lại vào năm Tân Kiều 18 tuổi, ngã xuống trong một vụ tai nạn xe hơi trong đêm mưa.

Người lái xe là một công tử nhà giàu, chiếc xe thể thao màu đỏ rực, dính máu, cũng như hòa vào làm một với màu sơn xe. Ngã tư không có camera, may mà có nhân chứng, nói rằng chiếc xe đã vượt tốc độ từ xa, rất có thể là đang đua xe.

Nhưng sau đó, nhân chứng đó đã biến mất.

Ra tòa, đối phương thuê luật sư giỏi nhất. Vụ việc bị định nghĩa là một tai nạn, sau khi ra tòa, ông nội của đối phương đến nắm tay cô: “Chúng tôi vô cùng lấy làm tiếc về chuyện này.” Cũng tỏ ý có thể cho cô một số tiền.

Lấy tiền, thì sẽ không bám riết nữa.

Ngày hôm đó nắng chói chang, cũng không biết sao lại một màu trắng xóa mà không có độ ấm.

Tân Kiều duỗi tay, nắm lấy tay ông lão.

Tay ông lão khô như giấy, lại có độ ấm.

Người như vậy, tay sao lại có độ ấm được? Người như vậy, máu chẳng lẽ không phải lạnh sao?

Những đồng tiền đó, Tân Kiều một xu cũng không lấy.

Sai là sai. Người cha của cô đã chiến thắng vô số hiểm nguy ở hiện trường gỡ bom, lại vì một sai lầm hoang đường của một công tử nhà giàu mà qua đời.

Tại sao lại bị đánh đồng thành một tai nạn? Tại sao người phạm lỗi lại không bị trừng phạt?

Xương sống cô lạnh toát.

Cô sẽ không bỏ qua chuyện này, cũng sẽ không biến thành một người như vậy.

Nhưng hiện tại, cô như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than nghe Chu Côn Ngọc nói: “Nguyên tắc của cô Tân, cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Cô mở miệng, thầm nghĩ có lẽ mình cũng nên uống thêm một chén trà nhỏ, vì giọng cô khàn đến đáng sợ: “Có thể hay không làm ơn chị, giúp tôi việc này?”

Cô đã nói ra.

Cô cũng không quan tâm Chu Côn Ngọc có đang nhìn mình hay không, tay nắm chặt thành quyền, móng tay cắm sâu vào da thịt lòng bàn tay, lại không cảm thấy đau chút nào.

Chuyện này đối với cô khó khăn đến mức nào.

Giống như cô đã dành rất nhiều năm, xây một bức tường, không đủ để che mưa chắn gió, nhưng cô trốn dưới góc tường, ít nhất cũng không đến mức bị mưa to gió lớn thổi đến không đứng vững.

Một viên gạch nền của bức tường đó, chính là nguyên tắc liên quan đến “đúng sai”.

Bây giờ cô đã rút viên gạch đó ra.

Những viên gạch mà cô tự tay xây lên liền ầm ầm sụp đổ, từng viên một đè lên sống lưng luôn ngẩng cao kiêu hãnh của cô, đè đến mức cô không tự chủ được phải cúi người xuống —— dù là ở trước mặt Chu Côn Ngọc.

Chu Côn Ngọc ngồi xuống bên cạnh cô, nắm lấy bàn tay gần như bị cô véo ra vết máu, từ từ vuốt phẳng.

Cô cúi người, giọng khàn khàn hỏi: “Chị muốn gì?”

Có thứ gì là chị không có, mà tôi có thể cho chị.

Chu Côn Ngọc rất nhẹ miết vào lòng bàn tay cô: “Muốn em.”

Tối nay là lần đầu tiên Tân Kiều ngẩng đầu lên, nhìn Chu Côn Ngọc.

Chu Côn Ngọc nhìn lại cô, phát hiện màu nền trong mắt cô không phải là phẫn nộ.

Mà là mê mang.

Đối mặt với hai chữ nhẹ nhàng thoát ra từ đôi môi của Chu Côn Ngọc, cô không chấp nhận, cũng không phủ quyết.

Cô lẩm bẩm một câu: “Chị là bác sĩ.”

Bác sĩ là gì.

Là phòng tuyến cuối cùng che chắn giữa sinh mệnh và Thần Chết.

Là cứu người chữa bệnh, là lương tri, là điểm sáng của nhân tính có thể lộ ra ngay cả ở nơi tăm tối nhất.

Chu Côn Ngọc phát hiện, ở một ý nghĩa nào đó, Tân Kiều đang hy vọng mình từ chối cô.

Dù Tân Kiều bề ngoài trông bình thản, hay suy sụp, Chu Côn Ngọc phát hiện trong xương cốt cô vẫn tin vào những điều đó.

Cô và người cha đã khuất của mình giống nhau.

Tin vào lương tâm, tin vào tôn nghiêm, tin vào điểm mấu chốt cuối cùng không nên thay đổi dù thế nào đi nữa.

Chu Côn Ngọc cụp mi xuống: “Vốn dĩ chính là giáo sư Du.”

Tối nay Tân Kiều đã chịu một cú sốc cảm xúc quá lớn, ánh mắt nhìn chị vẫn mê mang.

“Tôi không định dùng chuyện phẫu thuật này để nói điều kiện gì với em, em cũng không cần nhờ tôi giúp gì cả, người phẫu thuật cho em gái em, sẽ là giáo sư Du.”

“Tình hình của em gái em tương đối đặc thù, trong khoa đã họp vài lần, cảm thấy vẫn là giáo sư Du phù hợp hơn. Lúc em ký giấy đồng ý phẫu thuật sẽ có thể xác nhận, người nói chuyện với em trước ca mổ cũng sẽ là giáo sư Du.”

Tân Kiều ngơ ngác.

Cô cúi người, sau khi nghe hiểu ý của những lời Chu Côn Ngọc nói, vai cũng lập tức mềm xuống, tay lại theo bản năng muốn nắm chặt thành quyền.

Chu Côn Ngọc lại một lần nữa nhẹ nhàng vuốt phẳng cho cô, tay ôm qua vai cô, giọng nói và hơi thở ghé sát vào tai cô: “Nếu tôi muốn nói điều kiện gì với em, đó sẽ là với tư cách Chu Côn Ngọc, chứ không phải với tư cách bác sĩ Chu.”

“Điều tôi muốn nói với em là.”

“Một ‘người tốt’ như cô Tân, liệu có một ngày, sẽ thích một ‘người xấu’ như tôi không?”