Chương 12

Ở bệnh viện, Chu Côn Ngọc luôn đeo khẩu trang, chỉ để lộ ra đôi mắt trong trẻo dịu dàng.

Thế giới này thật ồn ào.

Tân Kiều không thường thở dài, nhưng cô thường xuyên cảm thấy, thế giới này thật ồn ào. Trong nhà là tiếng ù ù của đủ loại đồ điện cũ kỹ như sắp hỏng, đi trên đường là tiếng cười đùa của những gia đình viên mãn khác, và ngay cả khi đội chiếc mũ bảo hộ gỡ bom lên, vẫn còn đó tiếng thở nặng nề của chính mình.

Nhưng đôi mắt của Chu Côn Ngọc lại rất tĩnh lặng.

Khi chị nhìn về phía bạn, bạn liền rơi vào một bờ sông mọc đầy cỏ lau, nơi đó không có gì cả, có lẽ có gió, bạn nấp mình trong một lùm cây, có thể tạm thời quên đi những khốn khó, những bất cam, và có lẽ trong một khoảnh khắc nào đó, có thể quên đi chính mình.

Suy cho cùng, chỉ cần bản thân còn tồn tại, suy nghĩ còn tồn tại, thì nỗi thống khổ cũng sẽ còn đó.

Thật ra Chu Côn Ngọc cũng chỉ nhìn sang như vậy trong một giây.

Bởi vì Tân Mộc lại cúi đầu xuống, thu ánh mắt lại. Chu Côn Ngọc cũng theo đó mà thu ánh mắt lại, khẽ nói với cô bé vài câu.

Từ góc nhìn của Tân Kiều, cô có thể thấy hai bàn tay họ nắm vào nhau, Chu Côn Ngọc xoa xoa lòng bàn tay Tân Mộc, rất nhẹ véo một cái.

Tân Mộc liền cười.

Chu Côn Ngọc đứng dậy, hơi cúi người có lẽ là để nói lời tạm biệt với Tân Mộc, rồi đi về phía cửa phòng bệnh. Tân Kiều theo bản năng đứng thẳng người, ngón tay cầm hộp cơm siết chặt.

Ở bệnh viện, Chu Côn Ngọc đối với Tân Kiều tựa như người xa lạ.

Nói người xa lạ cũng không đúng, tóm lại cũng giống như bao bác sĩ và người nhà bệnh nhân bình thường khác, Chu Côn Ngọc đối với cô không có gì đặc biệt.

Ví như lúc này Chu Côn Ngọc đi về phía cô, vẫn giống như lần tình cờ gặp trong hành lang trước đó, rất nhẹ gật đầu với cô.

Và ngay khi Tân Kiều nghĩ rằng họ sẽ cứ thế lướt qua nhau, Chu Côn Ngọc dùng một giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe được: “Hôm nay chị rất bận.”

“Mười một giờ đêm mới tan làm.”

Ánh nắng chói chang va vào nhau, vỡ tan thành những vầng sáng như kính vạn hoa, gần như làm người ta phải nheo mắt, bên tai tựa như có thể nghe được tiếng vỡ vụn ấy.

Câu nói kia của Chu Côn Ngọc, nhẹ đến mức như là ảo giác.

Chị rời đi, còn Tân Kiều thì cầm hộp cơm bước vào phòng bệnh, không quay đầu lại nhìn, không xác thực lại.

Cô giúp Tân Mộc trải chiếc bàn nhỏ trên giường ra, mở hộp cơm, thức ăn được chia làm hai ngăn, đũa cũng đã xếp ngay ngắn.

Tân Mộc khẽ nói: “Bây giờ em vẫn chưa phẫu thuật, chị không cần… cứ đối xử với em như một bệnh nhân vậy đâu.”

Tân Kiều nhìn bàn tay đang cuộn hờ trên chăn của Tân Mộc.

Không có ai nắm lấy, trông có vẻ hơi cô đơn.

Có một khoảnh khắc, cô muốn nắm lấy tay Tân Mộc, giống như Chu Côn Ngọc vừa rồi.

Nhưng cô thật sự không phải là một người dịu dàng như vậy.

Thỏi son chỉ là một biểu tượng, cuộc sống đã sớm mài cô trở nên thô ráp. Cô không thể dịu dàng, không thể lưu luyến, không thể đa sầu đa cảm, cô chỉ có thể im lặng mím chặt môi, khi từng con sóng của cuộc đời ập đến, cô chỉ có thể cố gắng gồng thẳng vai mình.

Cô nói: “Ừ.”

Cô cũng không biết mình có thể nói gì hơn nữa. Dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng tất cả đều như một cục bông thấm đẫm nước, chặn cứng ở l*иg ngực.

Ngược lại là Tân Mộc mở lời: “Ăn cơm đi chị.”

Tân Kiều: “Em ăn đi.”

“Còn chị?”

“Chị ăn rồi.”

Tân Mộc nhướng mày: “Chị ăn gì?”

“Nhà ăn, mì.”

Những ngón tay cuộn tròn trên chăn của Tân Mộc mềm ra, rồi lại buông lơi.

Tân Kiều kéo ghế, ngồi xuống bên giường bệnh.

Thật ra Tân Kiều biết cô bé vừa định hỏi gì. Nó muốn hỏi: “Mì là món rẻ nhất phải không?” Nhưng cô bé mười bốn tuổi đã nuốt những lời đến bên miệng đó vào trong.

Bởi vì nó biết hỏi ra cũng chẳng thay đổi được gì.

Hiện tại phí phẫu thuật đã dành dụm đủ. Nhưng ca phẫu thuật vẫn chưa làm, ai biết tương lai còn cần dùng tiền vào việc gì, Tân Kiều lại vừa xin nghỉ phép dài hạn ở đội, đương nhiên có thể tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.

Tân Mộc chỉ cúi đầu, cầm đũa lên, gắp miếng thịt trong món nấm hương xào thịt lên một cách ngập ngừng, rồi đưa vào miệng.

Tân Kiều đột nhiên cảm thấy rất buồn.

Cảm xúc buồn bã này đã bị cô che đậy từ rất lâu. Cô không cho phép mình nhạy cảm như vậy, thường thì trong lòng chua một chút, chát một chút, rồi cũng qua.

Nếu Tân Mộc hỏi câu “Mì là món rẻ nhất phải không?” ra, cô cũng không đến mức buồn như vậy.

Nhưng dù Tân Mộc có vẻ ngoài lạc quan đến đâu, cô bé vẫn là kiểu người sẽ nuốt những lời đến bên miệng đó vào trong.

Nhiều năm như vậy, một mình Tân Kiều, có thật sự được coi là đã chăm sóc Tân Mộc rất tốt không?

Tân Kiều bất chợt cảm thấy, không khí trong phòng bệnh thật loãng.

Cô hơi khó thở, nhưng không thể hít sâu, sợ bị Tân Mộc nhìn ra manh mối. Cô chỉ có thể từ từ điều chỉnh nhịp thở của mình, đầu ngón tay đặt trên gối siết chặt rồi lại buông ra, cô mở lời: “Đối với chuyện của em, chị không có nguyên tắc gì cả.”

Câu nói này của cô được ép xuống rất thấp, nhưng không giống như đang chịu thua, cũng không hề gượng ép.

Tân Mộc nhất thời không phản ứng lại: “Hả?”

“Lần đầu đưa em đến Từ Mục đăng ký, mấy ngày không lấy được số, chị đã định đi tìm cò mồi rồi.”

Không có nguyên tắc đúng sai phải trái nào cả. Vì em, chị sẽ làm.

Tân Mộc sững người.

Cô bé cúi đầu, mím môi, Tân Kiều liếc nhìn, cũng không nhìn ra em mình đang cười, hay là có một chút, muốn khóc.

Tân Kiều lại không biết, liệu mình có nói sai điều gì không.

Buổi chiều, Tân Mộc tiếp tục làm bài, Tân Kiều lại cầm một quả táo.

Nhưng cô không gọt, vì hai người buổi sáng mới ăn một quả, đều không muốn ăn nữa. Cô chỉ cảm thấy tay mình trống rỗng, nên cầm lấy.

Lúc này Tân Mộc ngẩng đầu lên, ngọt ngào gọi một tiếng: “Chú Ninh.”

Tân Kiều ngoảnh đầu lại, đứng dậy kéo ghế: “Chú Ninh.”

Ninh Vạn Quân bước vào, sau lưng còn có một người đàn ông mặt chữ điền khác: “A Kiều, còn nhớ chú không?”

Tân Kiều ngẩn người: “Chú Hàn?”

Người đàn ông có vẻ rất vui: “Cháu vẫn còn nhớ chú à.”

Ninh Vạn Quân và Hàn Thịnh đều là đồng đội cũ của Tân Lôi, ba người trước kia cùng một đội gỡ bom. Khi Hàn Thịnh chuyển công tác đến nơi khác, Tân Kiều mới khoảng mười tuổi. Sau này không lâu sau khi Tân Lôi xảy ra chuyện, Ninh Vạn Quân cũng chuyển ngành. Tân Kiều và Tân Mộc không có người thân nào, nhiều năm như vậy, Ninh Vạn Quân thỉnh thoảng sẽ đến thăm hai chị em.

Hàn Thịnh nói: “Chú về Bội Thành công tác, cùng lão Ninh đến thăm hai đứa.”

Ninh Vạn Quân xách một cái túi trong tay: “Bọn chú mua cho Mộc Mộc ít…”

“Táo ạ.” Tân Mộc nói tiếp, rồi bật cười.

Tại sao đi thăm bệnh lại luôn không thể thiếu táo, thật sự vừa chua xót lại vừa có chút buồn cười.

Hai người trò chuyện với Tân Mộc một lúc, sợ làm phiền cô bé nghỉ ngơi, liền đứng dậy cáo từ.

Tân Kiều tiễn họ ra ngoài.

Mãi đến khi ra khỏi phòng bệnh, Hàn Thịnh mới nói: “A Kiều lớn thế này rồi, nghe lão Ninh nói, cháu cũng làm chuyên gia gỡ bom, tốt, kế thừa y bát của lão Tân.”

Tân Kiều nhếch khóe môi, vẻ mặt đó cũng không thể nói là đang cười.

Hàn Thịnh từ trong túi móc ra một cái phong bì: “Cái này cháu cầm lấy…”

Tân Kiều đưa tay đẩy ra: “Không cần đâu ạ, phí phẫu thuật cháu đều dành dụm đủ rồi.”

Ninh Vạn Quân cũng từ trong túi móc ra một cái phong bì đưa qua: “Đây là tấm lòng của bậc cha chú, cho thì cháu cứ cầm, nằm viện chỗ nào mà không cần dùng tiền.”

Tân Kiều nghĩ một lát: “Vậy cháu lấy cho Ninh Lộ mấy quả lựu, hôm qua cháu mua mang đến, ăn cũng được lắm ạ.”

“Được.”

Tân Kiều quay về phòng bệnh, xách một cái túi giấy ra, Ninh Vạn Quân nhận lấy: “Là Giáo sư Du phẫu thuật cho Mộc Mộc sao?”

“Vẫn chưa biết ạ.”

“Nếu chúng ta có quan hệ…”

Tân Kiều cười cười: “Bệnh viện sẽ sắp xếp, những bác sĩ có thể lên bàn mổ, chắc chắn đều là người có năng lực.”

“Cháu nói đúng.” Ninh Vạn Quân giơ tay với cô: “Mau về đi, bọn chú đi đây.”

Mãi cho đến khi vào thang máy, Ninh Vạn Quân lắc lắc cái túi giấy trong tay với Hàn Thịnh, cười khổ: “Ông xem con bé này, thế nào cũng phải trả lại cho mình thứ gì đó.”

Hàn Thịnh nhìn vào trong túi: “Này, lão Ninh.”

Ninh Vạn Quân lúc này mới phát hiện, Tân Kiều đã giấu hai cái phong bì bên cạnh mấy quả lựu để trả lại cho họ.

Ninh Vạn Quân thở dài: “Sau khi Mộc Mộc sinh ra, cuộc sống không dễ dàng, mẹ nó đi theo người có tiền, lúc lão Tân xảy ra chuyện, A Kiều vừa tròn mười tám, bao nhiêu năm một mình nuôi Mộc Mộc, dành dụm đủ tiền phẫu thuật. Tôi đôi khi cảm thấy, trong lòng nó không phải không có uất ức, nó nén một cục tức để chứng minh cho lão Tân thấy, ba đi rồi, một mình con vẫn có thể chống đỡ được.”

“Khoản tiền bồi thường năm đó, nó một đồng cũng không nhận à?”

“Không nhận, nó không chấp nhận kết quả phán quyết đó. Những kẻ có tiền có quyền đó, nó không tin.”

“Khổ thân con bé, cũng khổ cho Mộc Mộc.” Hàn Thịnh trong lòng rất khó chịu: “Nếu có thể nhờ vả tìm quan hệ, để Giáo sư Du…”

“Đừng nói là tôi không tìm được quan hệ.” Ninh Vạn Quân nhếch khóe miệng vẫn cười ra vị chát: “Kể cả có tìm được thật, tôi nghĩ A Kiều cũng chưa chắc đã chấp nhận.”

Nhiều năm như vậy, có lẽ chỉ có người thân quen như Ninh Vạn Quân mới có thể nhìn ra, dưới vẻ ngoài bình tĩnh của cô, đích thực đang nén một cục tức để tranh cao thấp.

Cô vẫn luôn chất vấn, rằng những kẻ có tiền có quyền đó, vì lợi ích của bản thân, vì sự tiện lợi của mình, rốt cuộc có thể làm đến mức nào.

Cô không hỏi được đáp án, cho nên cô rất sợ mình cũng biến thành một người như vậy.

“Một bộ xương cứng cỏi.” Hàn Thịnh cười vừa chua xót lại vừa mừng rỡ: “Giống hệt lão Tân, ngạo khí đã ăn vào tận trong xương.”

“Phải không?” Ninh Vạn Quân cũng nhếch môi: “Nhìn thì không thích nói chuyện, nhưng đôi mắt đó, giống hệt lão Tân.”

Tân Kiều trở lại phòng bệnh, Tân Mộc xoay bút hỏi cô: “Chú Hàn đó, cũng là đồng đội cũ của ba ạ?”

“Ừ, cùng nhau đi bắt gà cho người ta đấy.”

Tân Mộc cười.

Cô bé chỉ biết Tân Lôi và Tân Kiều đều là cảnh sát, nhưng không biết hai cha con đều là chuyên gia gỡ bom.

Ở phòng bệnh với Tân Mộc một ngày, khi đêm xuống, Tân Kiều chăm cho Tân Mộc đi ngủ.

Cô kéo chiếc giường gấp ra, nằm một lúc, đợi Tân Mộc ngủ say, rồi lại nhẹ nhàng bò dậy.

Cô không ngủ được.

Một mình đi ra khỏi tòa nhà nội trú, đến vườn hoa, ngồi xuống một chiếc ghế dài.

Đêm đã khuya, nơi này không một bóng người. Tân Kiều hai tay đan vào nhau, cạy móng tay, nhìn cây đèn đường ở phía xa, hơi có chút thất thần.

Những đêm như thế này trước kia, cô thích một mình đi lang thang bên ngoài, không mục đích. Không nói rõ được tại sao, có lẽ màn đêm nặng trịch như vậy, giống như một mặt biển, cô nhấn chìm mình vào đó, là có thể tạm thời không nghe thấy những âm thanh ồn ào của thường ngày.

Giống như cảm giác mà đôi mắt của Chu Côn Ngọc mang lại cho cô.

Cô ngồi một lúc, bên cạnh có tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Bờ vai Tân Kiều khựng lại, cô ấn móng tay cái của mình, không quay đầu lại.

Khi mùi hương cỏ xương bồ và gỗ mục quen thuộc ấy ngồi xuống bên cạnh, cô bắt đầu nghĩ lại, mình ngồi ở đây, có phải vì vườn hoa và bãi đỗ xe trong kia cùng một hướng không.

Trong đầu cô cứ hiện lên hình ảnh hai bàn tay của Chu Côn Ngọc và Tân Mộc nắm lấy nhau.

Chu Côn Ngọc không nói chuyện, hơi thở nhẹ nhàng. Tân Kiều liếc sang bên cạnh, nhìn thấy đôi giày đế bằng da cừu non màu trắng gạo của chị, mắt cá chân thon gầy, và chiếc quần tây của chị.

Áo blouse trắng đã cởi ra.

Tân Kiều rất sợ chị sẽ nhếch đuôi mắt, lộ ra nụ cười mang chút khıêυ khí©h, rồi hỏi một câu: “Chờ tôi à?”

Thực tế, Chu Côn Ngọc không hỏi gì cả. Chị nhẹ nhàng dịch người sang phía Tân Kiều, đưa tay ra, nắm lấy tay cô.

Hơi thở của Tân Kiều ngưng lại một thoáng.

Thật ra Tân Mộc nói không sai, cô rất ngạo. Nhiều năm như vậy dù khó khăn đến đâu, cô cũng đã làm được rồi không phải sao, đã dành dụm đủ toàn bộ chi phí phẫu thuật cho Tân Mộc.

Cho đến bây giờ cô mới phát hiện.

Giữa trưa cô cứ nhìn chằm chằm vào hai bàn tay nắm lấy nhau đó, có lẽ là vì trong tiềm thức, cô cũng muốn.

Muốn có người, đến nắm chặt tay mình như vậy.

Cô cũng mệt, cô cũng sợ. Nhưng cô lại lo người khác phát hiện ra sự mệt mỏi và sợ hãi của mình, cho nên thỏi son Tân Mộc tặng mới đâm vào lòng cô đau đến vậy.

Mâu thuẫn vô cùng.

Cô vừa muốn giằng ra, nhưng giây tiếp theo, Chu Côn Ngọc đã nhấc tay cô lên.

Chị đưa đầu ngón trỏ của cô lên, và nhẹ nhàng ngậm vào miệng mình.