Sau khi về nhà, Tân Kiều tắm rửa rồi lên giường ngủ sớm.
Khi cô lăn từ bên trái sang bên phải không biết đã là lần thứ bao nhiêu, cô biết chắc là mình mất ngủ rồi.
Loại trà gì mà lợi hại đến thế?
Cô từ bỏ ý định đi vào giấc ngủ, hai tay đan lại gối sau gáy, ngửa mặt lên nhìn trần nhà.
Thật ra chẳng nhìn rõ gì cả, chỉ là một mảng tối sâu thẳm.
Giống như khoảnh khắc bước từ nơi có ánh sáng vào phòng ngủ của Chu Côn Ngọc, mắt không thích ứng kịp với bóng tối đột ngột, đó chính là cảm giác thị giác không còn nhạy bén.
Các giác quan khác lại được khuếch đại lên vô hạn, mùi hương cỏ xương bồ và gỗ mục trên người Chu Côn Ngọc thoảng qua, Tân Kiều thật ra biết rất rõ, tim cô đã bắt đầu đập nhanh từ khoảnh khắc đó.
Cô chưa từng thích ai, ngay cả yêu thầm cũng không có. Cuộc sống dường như luôn có những chuyện quan trọng hơn cần phải đối mặt.
Tân Mộc vừa sinh ra đã phát hiện có vấn đề về tim. Sau đó là mẹ cô qua đời. Tiếp nữa là bố cô gặp tai nạn mất.
Từng con sóng lớn ập đến, đổ ập xuống người cô, dường như chưa từng cho người ta cơ hội để thở.
Cô thậm chí còn chưa từng xác định xu hướng tính dục của mình, chỉ cảm thấy bản thân thích người cùng giới.
Chuyện này không có gì là có lý hay vô lý, ví như hồi trung học, quần áo của người bạn cùng bàn luôn có mùi nắng rất dễ chịu, khi bạn ấy đến quá gần, cô sẽ hơi không tự nhiên. Còn khi nhìn những cậu con trai ồn ào trong trường, cô luôn giữ một vẻ mặt lạnh lùng, lần tiếp xúc gần nhất có lẽ là khi ai đó bắt nạt một bạn nữ, cô đã đánh nhau với kẻ đó.
Cô đương nhiên không thể nào thích Chu Côn Ngọc.
Tân Kiều lại trở mình, nằm nghiêng sang trái, gối lên khuỷu tay mình.
Từ lần đầu gặp Chu Côn Ngọc, Tân Kiều đã không có thiện cảm. Không vì lý do gì khác, chỉ vì Chu Côn Ngọc là một đại diện quá điển hình cho tầng lớp của chị, và tất cả những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, đều khiến Tân Kiều có ác cảm bẩm sinh với những người thuộc tầng lớp đó.
Nhịp tim tối nay chỉ là một loại bản năng, Tân Kiều nghĩ.
Giống như trước kia, khi cô bạn cùng bàn có mùi thơm dễ chịu trên áo đến quá gần, cô cũng sẽ cảm thấy hơi không tự nhiên vậy.
Nhưng tại sao Chu Côn Ngọc lại làm vậy? Tân Kiều cảm thấy, từ thái độ của Chu Côn Ngọc xem ra, thay vì nói chị đang lại gần cô, thì chi bằng nói chị đang “khıêυ khí©h” cô.
Phải, “khıêυ khí©h”, dù từ này rất không hợp với gương mặt đoan trang của Chu Côn Ngọc, nhưng cảm giác mà chị mang lại cho Tân Kiều chính là như vậy.
Đây là cái gì? Trò tiêu khiển của tiểu thư nhà giàu sao?
Cho nên khi nhìn thấy Chu Côn Ngọc với chiếc áo sơ mi cởi nửa cúc, sau cơn kinh ngạc ban đầu, cảm xúc dâng lên trong lòng Tân Kiều là sự phẫn nộ.
Nhưng nét thẹn thùng thoáng qua trong mắt Chu Côn Ngọc lại là sao? Điều đó gần như đã phá vỡ suy đoán của Tân Kiều rằng chị rất “thuần thục”.
Là ảo giác? Hay là, chị cố ý để lộ ra một mặt như vậy cho mình xem?
Chuyện hoang đường trên đời có rất nhiều.
Việc nảy sinh tò mò với một người mà mình bẩm sinh đã có ác cảm, có lẽ cũng được tính là một trong số đó.
Sáng hôm sau, Tân Kiều dậy sớm làm bữa sáng cho Tân Mộc.
May mà ngoài những lúc phải trực ban đột xuất, cô vẫn có thể chăm sóc cho cuộc sống hằng ngày của Tân Mộc.
Tân Mộc liếc cô một cái: “Tối qua không ngủ ngon à?”
Tân Kiều đặt một ly sữa nóng hổi trước mặt cô bé: “Ngủ cực kỳ cực kỳ ngon.”
Tân Mộc lầm bầm một tiếng: “Ngon đến mức nào chứ? Mơ thấy gì đẹp à?”
Tân Kiều vốn đã định xoay người đi, bỗng nhiên dừng lại trước mặt cô bé, một cái bóng đổ xuống người nó: “Không có mơ, không mơ thấy bất cứ thứ gì cả.”
Tân Mộc giật mình: “Không có thì thôi, chị làm cái vẻ mặt gì vậy?”
Tân Kiều mím môi, lắc đầu, đi vào bếp bưng phần bữa sáng còn lại ra.
Hai chị em ngồi quanh một chiếc bàn ăn nhỏ. Vì nhà quá nhỏ, đây là một chiếc bàn tròn có thể gấp lại, ngày thường không dùng thì dựng ở góc tường.
Tân Mộc cắn miếng bánh mì: “Chị, em hỏi chị chuyện này.”
“Ừ.”
“Nụ hôn đầu của chị là khi nào?”
“Khụ khụ khụ…” Tân Kiều rút một tờ giấy ăn trên bàn chùi sữa bò bị sặc bên môi: “Tân Mộc, em không phải là yêu sớm đấy chứ?”
Tân Mộc xua tay: “Chị đừng có đánh trống lảng.” Cô bé buông miếng bánh mì, hai tay ôm mặt, cao giọng than thở một cách đầy kịch tính: “Trời ơi, tuổi này của chị không lẽ nụ hôn đầu vẫn còn đó chứ?”
“Chị bao nhiêu tuổi? Nói cứ như chị sắp xuống lỗ rồi vậy.”
Tân Mộc cầm lại miếng bánh mì cười: “Hai mươi bảy, còn nhỏ sao?”
Cô bé phàn nàn xong lại im lặng hai giây, đôi chân đung đưa dưới chiếc ghế đã dùng nhiều năm, hơi ọp ẹp: “Chị, đợi em phẫu thuật xong, bệnh của em sẽ khỏi. Chị, chị có thể đi sống cuộc sống của riêng mình rồi.”
Tân Kiều im lặng một thoáng: “Bây giờ chị cũng đang sống cuộc sống của mình mà.”
“Vậy nụ hôn đầu của chị rốt cuộc còn không?”
“Tân Mộc, em không thấy là mình sắp trễ học rồi sao?”
…
Sau khi Tân Mộc đeo cặp sách ra khỏi cửa.
Tân Kiều nhanh chóng dọn dẹp bát đĩa chuẩn bị đi làm, khi khóa vòi nước bồn rửa, cô vẩy nước trên tay, đưa tay ấn lên môi mình.
Nếu đã hôn một cách rất thật trong mơ, thì có được tính là nụ hôn đầu… vẫn còn không?
Tại sao lại mơ một giấc mơ như vậy về một người mình hoàn toàn không có thiện cảm chứ?
Sau khi có kết quả các hạng mục kiểm tra của Tân Mộc, Tân Kiều đưa cô bé đến bệnh viện Từ Mục.
Chu Côn Ngọc ngồi trong phòng khám, trang phục giống hệt lần khám trước, mái tóc dài mềm mại buộc gọn sau gáy, trên chiếc khẩu trang chỉ để lộ đôi mắt trong trẻo dịu dàng, cả người trong chiếc áo blouse trắng gần như thánh thiện.
Chị lật xem các báo cáo xét nghiệm: “Mấy chỉ số quan trọng nhất không có vấn đề, có thể chuẩn bị nhập viện.”
Tân Mộc hỏi: “Thứ bảy nhập viện được không ạ? Thứ năm, thứ sáu em có kỳ thi rất quan trọng.”
Chu Côn Ngọc cong mắt cười: “Quan trọng đến mức nào?”
“Thi tháng mà chị!” Tân Mộc lại cố ý dùng một giọng điệu đầy kịch tính: “Rất quan trọng rất quan trọng.”
Tay Tân Kiều đặt trên vai Tân Mộc.
Vì sáng nay Tân Mộc có tiết toán, cô bé nói thế nào cũng không thể nghỉ, nên khi cô đưa em đến đã tương đối muộn. Lúc Tân Mộc khám xong đi vào nhà vệ sinh, Tân Kiều đứng bên ngoài đợi, vừa hay gặp Chu Côn Ngọc tan làm.
Ở bệnh viện, Chu Côn Ngọc luôn đi giày đế bằng, hôm nay là một đôi giày da cừu non màu vàng nhạt rất mềm mại, khi chị bước đi, tạo ra những nếp nhăn nhẹ, ngay cả những nếp nhăn đó cũng thật dịu dàng.
Khi đi ngang qua Tân Kiều, chị rất nhẹ gật đầu với cô rồi đi thẳng.
Tân Kiều thả lỏng những ngón tay vừa bất giác cuộn chặt lại.
Chu Côn Ngọc ở bệnh viện, không hề quen biết cô.
Chu Côn Ngọc ở bệnh viện, và người phụ nữ đã cởi nửa cúc áo, để lộ lớp ren đen phức tạp với cô trong buổi chiều hôm đó, dường như là hai người khác nhau.
Thứ sáu, sau khi Tân Mộc thi tháng xong, Tân Kiều tan làm về nhà, hai chị em cùng nhau ăn tối, thu dọn hành lý để ngày mai đi nhập viện. Tân Mộc quay lại bàn học làm bài, gọi Tân Kiều: “Chị, trong cặp em có cuốn sách tham khảo toán, chị lấy giúp em với.”
“Ừ.”
Tân Kiều đi tới, kéo khóa cặp sách của Tân Mộc.
Ngón tay cô khựng lại.
Một thỏi son.
Cô lôi nó ra hỏi Tân Mộc: “Ở đâu ra vậy?”
Bờ vai Tân Mộc cứng lại, cô bé gục mặt xuống bàn không nhúc nhích: “Em mua, tặng chị.”
“Em lấy tiền ở đâu ra?”
Tân Mộc lúc này mới buông bút, xoay người lại, mím khóe miệng: “Em cá với bạn, có một bài toán không ai giải được, các bạn ấy cược một trăm nghìn…”
“Em lấy việc học ra để cá cược với bạn học?” Giọng Tân Kiều lập tức trầm xuống: “Tân Mộc, em làm cái gì vậy?”
Tân Mộc hít sâu một hơi: “Tân Kiều.”
“Chị là chị tôi hay là mẹ tôi vậy?”
Ngón tay đang cầm thỏi son của Tân Kiều siết chặt, nghe Tân Mộc nói: “Sao chị cứ luôn ra vẻ bề trên trước mặt em vậy? Chị nghĩ mình giỏi giang lắm đúng không? Chị không thấy mệt sao?”
Chị rõ ràng là cùng một thế hệ với em.
Chị có biết là em sẽ đau lòng cho chị không?
“Em chỉ là muốn tặng chị một thỏi son, không được sao? Có vi phạm nguyên tắc của chị lắm không? Có làm chị mất mặt lắm không?”
Em không phải là không phân biệt đúng sai, nhưng ít nhất là trước khi em đi nhập viện.
Trước khi chúng ta đều không biết kết quả ca phẫu thuật.
Em muốn, tặng cho chị, người đã bị cuộc sống giày vò, một thỏi son.
Tân Mộc đứng dậy, cúi đầu lao ra cửa, đóng sầm cửa lại một tiếng.
Tân Kiều đứng tại chỗ thêm vài giây, ngực phập phồng dữ dội mấy cái, cô đặt thỏi son xuống rồi đuổi theo.
“Tân Mộc em đừng chạy! Em không được chạy!”
Có lẽ giọng cô càng vội vàng nghe càng có vẻ hung dữ, Tân Mộc biết bệnh của mình nên không chạy, nhưng cũng không dừng bước.
Khi Tân Kiều đuổi kịp, cô bé đã chạy đến con hẻm nhỏ bên ngoài khu nhà cũ.
Tân Kiều chạy nhanh hai bước vòng ra trước mặt cô bé, chặn đường nó.
Tân Mộc cúi gằm mặt, không thèm nhìn cô. Tân Mộc bước sang trái một bước, Tân Kiều liền theo sang trái một bước; Tân Mộc bước sang phải một bước, Tân Kiều cũng theo sang phải một bước.
Tân Mộc hạ giọng: “Chị rất có nguyên tắc đúng không? Không thể lấy việc học ra cá cược đúng không? Không thể làm cái trò bỏ nhà đi này đúng không?”
Con hẻm dài và hẹp, kéo bóng người cũng trở nên vừa gầy vừa dài, trông thật cô đơn. Ánh đèn đường mờ ảo rọi xuống, trên cột đèn dán đầy các loại quảng cáo nhỏ.
Tân Kiều hai tay đút túi, đứng trước mặt Tân Mộc, cúi đầu nhìn vầng trán trơn láng của cô bé: “Chị chỉ là, không muốn để em đi một mình.”
Tân Mộc im lặng.
Sụt sịt mũi, cúi đầu, mũi chân rất nhẹ đá vào một hòn sỏi nhỏ bên cạnh, nó lăn đến chạm vào mũi giày của Tân Kiều.
Tân Kiều không nói được những lời dịu dàng hơn.
Cô cứ thế lặng lẽ đứng chắn trước mặt Tân Mộc, để bóng mình bầu bạn cùng bóng của Tân Mộc, một lúc lâu sau, cô khẽ hỏi: “Về nhà, được không?”
Tân Mộc đứng thêm hai giây nữa, rồi quay đầu, đi về phía nhà.
Tân Kiều im lặng theo sau, bóng hai người đổ chồng lên nhau.
Tân Mộc đi phía trước, không quay đầu lại mà gọi cô một tiếng: “Tân Kiều.”
“Với cái tính cách như chị, sau này mà có bạn gái, đảm bảo sẽ bị chị làm cho tức điên lên.”
Tân Kiều hai tay đút túi đi theo sau không nói gì, mãi cho đến khi hai người cùng về đến nhà.
Lúc khóa cửa, Tân Kiều mới phản ứng lại:
Khoan đã, sao nó biết sau này mình sẽ quen bạn gái?
Ngày hôm sau, khi Tân Kiều cùng Tân Mộc đến bệnh viện Từ Mục làm thủ tục nhập viện, không khí giữa hai người có chút kỳ quặc.
Trận cãi vã nhỏ tối qua là một chuyện, có lẽ còn vì, một khi đã vào viện, dường như mới có cảm giác thật về ca phẫu thuật đã chờ đợi và lo sợ suốt bao năm nay.
Tân Mộc tháo quai cặp sách, kê một chiếc bàn nhỏ trên giường, làm bài thi.
Tân Kiều ngồi một bên gọt táo, nhìn xoáy tóc nhỏ trên đỉnh đầu Tân Mộc, có chút muốn nói một câu “Xin lỗi”.
Nhưng, cũng không dễ nói ra miệng như vậy, đúng không.
Tân Mộc nhận ra ánh mắt của cô, nhìn cô một cái.
Lời nói đến bên miệng cô lại biến thành: “Trưa nay muốn ăn gì? Chị đi nhà ăn mua.”
Tân Mộc do dự một chút, khẽ hỏi: “Nhà ăn của Từ Mục, có phải đắt lắm không?”
“Không phải chuyện em nên bận tâm.”
Tân Kiều mãi đến khi ra khỏi phòng bệnh, mới khe khẽ, khe khẽ thở ra một hơi, cử động những ngón tay vừa rồi vì nắm quả táo mà có chút quá dùng sức.
Tân Mộc có sợ lắm không?
Thật ra, cô cũng rất sợ.
Trưa, nhà ăn rất ngăn nắp, giá cả quả thật không rẻ. Tân Kiều chọn hai món mà Tân Mộc ngày thường thích ăn, khi quay lại phòng bệnh, cô lại khe khẽ, khe khẽ hít vào một hơi, bắt mình phải đứng thẳng vai.
Bởi vì cô rất sợ.
Cho nên, cô phải tỏ ra là mình không sợ.
Đi đến cửa phòng bệnh, cô sững người.
Chu Côn Ngọc đang ngồi bên giường bệnh của Tân Mộc, nắm tay cô bé.
Họ đang nói chuyện, giọng rất nhỏ. Tân Kiều đứng ở cửa phòng bệnh, cũng không nghe rõ họ đang nói gì, chỉ thấy Tân Mộc đang cười, có chút thẹn thùng, có chút ngượng ngùng.
Tân Kiều quá hiểu Tân Mộc, tuy sau khi nhập viện cô bé không nói gì, nhưng cô có thể nhìn ra, khóe môi Tân Mộc luôn mím chặt, như một sợi dây bị kéo căng.
Ít nhất là bây giờ, giây phút này, nụ cười của Tân Mộc là thật.
Tân Kiều nhất thời không bước vào, cô dựa vào khung cửa phòng bệnh, đôi vai vừa rồi gồng cứng hơi thả lỏng.
Tia cực tím ở Bội Thành rất mạnh, ánh nắng giữa trưa chiếu vào rất gắt, nhưng khi đậu trên bóng lưng người phụ nữ ấy lại trở nên dịu đi, như thể đã được lọc qua một lần bởi những bờ cỏ thơm bên sông, rọi xuống mặt nước, hóa thành những gợn sóng lăn tăn.
Tân Mộc chú ý tới Tân Kiều, ngước mắt nhìn cô một cái.
Thế là Chu Côn Ngọc cũng quay đầu lại, nhìn về phía Tân Kiều.