“Không đi.”
Lúc nói câu này, Tân Kiều đang ở nhà ăn vùi đầu ăn cơm.
Món ăn thường ngày đơn giản, ớt xanh xào thịt sợi, cà chua xào trứng, kèm một chén canh dưa leo trứng. Tân Kiều một tay đỡ khay inox, tay kia cầm đũa, đang lùa cơm vào miệng.
Tiếng “Tách” một tiếng vang lên từ cửa phòng bếp của nhà ăn.
“Hiểu Nhạc, cháu làm gì đấy?” Dì Đường lau tay, phát hiện cử động lạ của cô: “Cháu chụp Tân Kiều làm gì?”
“Dì Đường không thấy à, chị ấy ngồi đó ăn cơm trông hệt như áp phích phim điện ảnh Nhật vậy, kiểu rất nghệ thuật ấy, dì xem cháu thêm cái bộ lọc vào này.”
Dì Đường liếc mắt: “Cháu lại định đăng lên mạng à? Cháu làm thế là xâm phạm quyền riêng tư đấy.”
“Sao có thể thế được ạ.” Triệu Hiểu Nhạc nhìn lại tấm ảnh, thở dài, rồi xóa đi: “Không được chị ấy cho phép, ảnh này chính cháu cũng không giữ, chỉ ngắm một chút rồi xóa thôi.”
Lúc này, người ngồi đối diện Tân Kiều là đội trưởng Trần Hành Viễn người vừa rồi không lọt vào khung hình của Triệu Hiểu Nhạc.
“Người ta mời em đến nhà ăn cơm là muốn cảm ơn em, sao em có thể không đi chứ.” Đội trưởng Trần nói: “Em có biết lần trước em cứu là ai không?”
“Biết, là bác sĩ.”
“Đâu chỉ là bác sĩ đơn giản như vậy, cô ấy là con gái nhà họ Chu của tập đoàn Từ Mục đấy.”
Tân Kiều dừng đũa, ngước mắt: “Anh nói, Từ Mục là do nhà cô ấy mở?”
“Chứ còn gì nữa.”
“Vậy vụ ở câu lạc bộ lần trước là một vụ bắt cóc nhắm vào nhà họ? Đã bắt được kẻ tình nghi chưa?” Tại sao Chu Côn Ngọc vẫn có thể tùy ý đi lại khắp nơi giữa đêm khuya như vậy?
Đội trưởng Trần xua tay: “Bắt được rồi, không phải nhắm vào nhà họ đâu, là kẻ có nhân cách chống đối xã hội, tấn công không phân biệt.”
“Ồ.” Tân Kiều lại cúi đầu xuống.
“Nhà họ Chu vì để tỏ lòng cảm ơn nên vừa quyên góp cho đội mình một lô thiết bị đấy.” Đội trưởng Trần nói đùa với cô: “Em nói em không đi, thế nào, muốn lãnh đạo cấp cao hơn tới khuyên em à?”
Tân Kiều gắp một miếng cà chua đặt lên cơm, cụp mắt nhìn thứ nước sền sệt màu hồng nhạt chảy xuống, thấm ướt một mảng cơm.
Cô bỗng nhớ tới nụ cười của Chu Côn Ngọc bị cửa sổ chiếc Porsche từ từ kéo lên chia cắt mấy ngày trước.
Chu Côn Ngọc cười nói: “Lần này tôi sẽ không nói tạm biệt.”
“Tôi chắc chắn, chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi.”
Ngón trỏ Tân Kiều miết nhẹ vào cạnh khay cơm, cô ngẩng lên hỏi đội trưởng Trần: “Khi nào đi?”
Vào ngày đã hẹn, Tân Kiều đi đến ga tàu điện ngầm sau khi tan làm.
Cô vốn tưởng rằng nhà của người giàu đều là kiểu biệt thự cao cấp ở ngoại thành, chiếm diện tích rất lớn.
Không ngờ địa chỉ mà đội trưởng Trần đưa lại ở gần một khu danh lam thắng cảnh nổi tiếng trong khu phố cũ, sát cạnh một hồ nhân tạo khổng lồ tên là “Trừng Hải”. Đó là một hồ nước trong vắt do hoàng gia xưa cho đào, xung quanh có lầu son gác tía, liễu rủ ven bờ.
Tân Kiều xuống tàu điện ngầm rồi đi theo con hẻm cũ vào trong được rồi, là cô nông cạn.
Ai nói trung tâm thành phố thì không thể có nhà lớn? Phủ đệ của vương công quý tộc ngày trước chẳng phải đều tập trung ở khu này sao?
Nhà họ Chu không khoa trương đến thế, nhưng chỉ cần nhìn bức tường gạch màu xám sẫm trầm mặc bao quanh cũng biết tòa tứ hợp viện này chiếm diện tích không nhỏ.
Cô nhấn chuông cửa, đứng đợi một lát.
Tân Kiều nghĩ: Một tòa nhà lớn thế này, chắc ra mở cửa cũng phiền phức lắm?
Ánh hoàng hôn từ sau lưng cô chiếu rọi tới, cánh cửa sơn son sẫm màu trước mặt bỗng nhiên mở ra.
Lại là chính Chu Côn Ngọc ra mở cửa.
Đúng lúc gió nổi lên, bên khung cửa có dây leo gì đó bám vào, gió thổi qua khiến chiếc áo sơ mi trắng mềm mại của cô cũng nhuốm màu xanh biếc, rơi vào mắt cô, lại kéo người ta vào bờ sông ẩm ướt mượt mà với cỏ thơm tươi tốt.
Giọng nói của cô cũng y như vậy: “Cô Tân, chúng ta lại gặp mặt.”
Đôi mắt cười cong cong rất dịu dàng, nhưng ngữ điệu lại có sự vững vàng như đã tính toán trước. Có lẽ còn có một tia quyến rũ ẩn giấu rất sâu, nhưng lại giống như ảo giác do người ta nghĩ nhiều mà thôi.
Tân Kiều đi theo cô vào trong.
Hai cây cổ thụ che trời trong sân không biết đã được nuôi dưỡng bởi khí chất hoàng thành bao nhiêu năm, kết hợp với mái cong sơn son sẫm màu hiện ra vẻ trang nghiêm.
Lúc này hoàng hôn sắp tắt, chân trời còn sót lại nửa vầng mặt trời mờ ảo, nhuộm cả bầu trời thành một màu cam nhạt có độ bão hòa không cao.
Chu Côn Ngọc đi phía trước, mùi hương tươi mát của cỏ cây xung quanh hòa làm một với hương xương bồ trên người cô. Hoàng hôn thật tĩnh lặng, có thể nghe thấy cả âm thanh cọ xát nhẹ nhàng của chất liệu vải trên người cô.
Cô dường như có một khả năng.
Có thể làm mềm đi tất cả, nơi cô đi qua đều trở nên tĩnh lặng và êm dịu.
Đi tiếp về phía trước là cảnh non bộ trùng điệp tựa như vườn cảnh kiểu Tô Châu, rồi rẽ vào sân trong thứ hai. Một trận tiếng vỗ cánh phành phạch truyền đến, lúc đó Tân Kiều đang đi sau Chu Côn Ngọc một đoạn, cô đã thấy một cảnh tượng gần như không rõ ràng.
Giống cái gì nhỉ? Giống như trong phim điện ảnh.
Hoặc là, giống một bức tranh công bút với nét vẽ tinh tế.
Người phụ nữ mềm mại tựa cánh hoa ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bên cạnh, đường cong nơi cổ cũng thật dịu dàng. Cổ thụ che trời và mái hiên ngói xám trở thành phông nền thanh tao cho cô, đàn bồ câu chiều muộn về tổ đang vỗ cánh bay về phía cô.
Trong cảnh tượng ấy, cô quay mắt lại, đôi mắt cười nhàn nhạt khiến tim người ta lỡ một nhịp.
Tân Kiều đã bị cuộc sống vùi dập, sớm đã không còn là người văn nghệ gì.
Thế nhưng.
Hoàng hôn. Cỏ cây. Sân viện cổ. Người phụ nữ. Đàn bồ câu.
Thực ra, cổ chân thanh mảnh lộ ra bên dưới ống quần tây, chiếc áo sơ mi trắng cùng vóc dáng mảnh khảnh khiến cô cũng giống như một con bồ câu tao nhã. Cô quay đầu lại cười với Tân Kiều: “Là bồ câu ông nội tôi nuôi, ông thích thứ này.”
Con em Bát Kỳ ngày trước rất thích nuôi bồ câu quý, xem ra từ xưa đến nay người giàu cũng không khác nhau là mấy.
Chỉ là ánh mắt của Chu Côn Ngọc khiến cô thoáng hoảng hốt. Cặp con ngươi nhạt màu kia, dưới ánh sáng hoàng hôn ánh lên một màu xám nhàn nhạt. Có một khoảnh khắc, khóe miệng người phụ nữ nhếch lên, nhưng ánh mắt lại không hề có ý cười.
Tân Kiều bỗng dưng nghĩ: Chu Côn Ngọc có một đôi mắt bồ câu.
Chu Côn Ngọc dẫn Tân Kiều vào phòng khách.
Một ông lão ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bành kiểu quan mạo, đang nói chuyện với người thư ký riêng bên cạnh: “Nếu nó không nghe lời, cắt bớt lông đuôi rồi huấn luyện một thời gian…”
Ông đang nói về con bồ câu nào đó ban nãy.
“Ông nội, cô Tân tới rồi.”
Chu Thừa Hiên phất phất tay, người thư ký bên cạnh khẽ cúi đầu rồi lui ra trước. Chu Thừa Hiên cười, đón Tân Kiều, bắt tay cô: “Cô Tân, cảm ơn cô đã bớt chút thời gian công việc đến đây.”
Ông đã lớn tuổi, tóc bạc trắng nhưng sắc mặt hồng hào, vẫn giữ được khí chất thong dong của người thầy thuốc.
Nhưng thực ra thứ dễ để lộ tuổi tác của một người nhất không phải là khuôn mặt, mà là bàn tay.
Bàn tay của ông lão nắm trong lòng bàn tay cô, giống như một tờ giấy đã bị thời gian rút cạn hơi ẩm, thậm chí có cảm giác mỏng mà khô giòn.
Mà lần trước khi Tân Kiều nắm một đôi tay như vậy là lúc…
Cuộc hàn huyên của Chu Thừa Hiên nhất thời kéo cô ra khỏi chuyện cũ, nghe Chu Thừa Hiên bày tỏ lòng cảm ơn về sự việc ở câu lạc bộ lần trước, cô đáp: “Không có gì, đó là công việc của tôi.”
“Người trẻ tuổi trầm ổn như cô Tân không nhiều lắm.” Lời nói của Chu Thừa Hiên rất khách khí với cô.
Trong lòng Tân Kiều có một chút chua chát.
Nếu có thể, ai mà không muốn mãi mãi ngây thơ rạng rỡ. Kiên cường trầm ổn có lẽ là lời khen ngợi mà người ta ít muốn nghe nhất, bởi muốn có được nó, bạn nhất định phải gánh lấy những câu chuyện nặng trĩu đằng sau.
Thức ăn đã chuẩn bị xong, bữa ăn nhanh chóng bắt đầu.
Hôm nay hiếm khi tụ tập đông đủ, bố mẹ Chu Côn Ngọc là Chu Tấn Bằng và Thẩm Vận Chi, anh hai Chu Tế Nghiêu, ngoài ra còn có Đại Mân Huyên mà Tân Kiều đã gặp đêm xảy ra chuyện ở câu lạc bộ, cùng vây quanh bàn ăn bằng gỗ sưa.
Chu Côn Ngọc lần lượt giới thiệu, Tân Kiều nhìn Đại Mân Huyên thêm một chút.
Đêm đó nghe Chu Côn Ngọc gọi cô ấy là “chị”, hóa ra không phải chị em ruột, mà là con gái của gia đình có quan hệ thân thiết.
Cách gọi “chị” này có lẽ là cách xưng hô với chị cả ở miền Nam. Gia đình họ Chu đã di cư ra miền Bắc từ lâu, nhưng một số thói quen sinh hoạt vẫn giữ lại truyền thống miền Nam, ví dụ như cách xưng hô, hay một số từ ngữ khi nói chuyện.
Chu Côn Ngọc cất giọng nói êm ái gọi “chị”, nghe hay đến mức như muốn bắt cóc tai người nghe.
Phần lớn các món ăn trên bàn cũng đều giữ lại khẩu vị miền Nam, cá giấm, tôm xào Long Tĩnh. Chu Thừa Hiên mời Tân Kiều: “Món nên nếm thử nhất là món cải trắng nước sôi này, vẫn còn tươi ngọt lắm.”
Chu Tế Nghiêu mỉm cười nói một câu: “Lấy nước cốt hầm cả ngày trời bằng gà mái già, vịt mái già, sò khô, sao có thể không ngọt chứ?”
Thật ra Tân Kiều rất muốn hỏi một câu, vậy gà mái già, vịt mái già, sò khô sau khi hầm nước cốt xong thì sao?
Vứt đi luôn đúng không?
Trong bữa tiệc, Chu Côn Ngọc vô cùng đoan trang, dịu dàng, không tìm ra một chút sai sót nào. Khi bưng chén nhỏ lên, ngay cả thìa sứ cũng không va vào vành chén tạo ra tiếng động.
Trên thực tế không chỉ Chu Côn Ngọc, Tân Kiều phát hiện tất cả những người này đều như vậy.
Sau khi ăn xong, Chu Thừa Hiên mời Tân Kiều ra phòng khách ngồi một lát.
Đã đến rồi, Tân Kiều không thể thiếu lễ phép tối thiểu. Đĩa hoa quả được mang lên cũng chỉ lấy phần chính giữa của miếng dưa lưới. Người thư ký riêng của Chu Thừa Hiên lại đi tới, khoanh tay đứng bên cạnh.
Chu Thừa Hiên nói trước với Tân Kiều: “Một con bồ câu của tôi xảy ra chút chuyện, cô Tân, xin lỗi, tôi nhất thiết phải nghe tình hình của nó bây Tăngiờ, để đưa ra quyết định.”
Tân Kiều bày tỏ mình không ngại.
Lúc này người thư ký mới tiến lên: “Bác sĩ Phương đã xem tình hình của con bồ câu, nói nếu muốn làm nó bay lại, phương án trị liệu sẽ hơi mạo hiểm, nếu làm tổn thương nội tạng, e là không sống được.”
Chu Thừa Hiên bưng chén trà hoa lam men trắng, nhẹ nhàng thổi một hơi, làm váng trà dạt ra một chút: “Bồ câu mà không biết bay thì còn gọi là bồ câu sao?”
Người thư ký hơi cúi người: “Tôi hiểu rồi.” Rồi vội vàng rời đi.
Ánh mắt Tân Kiều không biết đặt vào đâu, lướt qua chiếc kỷ gỗ tử đàn, dừng ở đầu gối Chu Côn Ngọc. Lúc này Chu Côn Ngọc rất nhẹ xoay chân, tầm mắt Tân Kiều dời lên trên, phát hiện cô vừa liếc nhìn Đại Mân Huyên.
Đại Mân Huyên đang uống trà, biểu cảm bình tĩnh.
Nhưng Chu Côn Ngọc là một người tương đương nhạy cảm, tầm mắt Tân Kiều vừa lướt qua, cô liền phát hiện ngay. Ánh mắt cô nhìn lại phía Tân Kiều, ẩn chứa ý cười nhàn nhạt, hai ánh mắt chạm nhau vừa vặn.
Chu Côn Ngọc nhẹ nhàng nháy mắt với cô: “Cô Tân.”
“Ngồi cùng nhiều bậc trưởng bối như vậy, có hơi không tự nhiên phải không? Cô cũng đừng câu nệ, tôi đưa cô đi dạo một vòng tham quan một chút, được không?”
Ngữ điệu khi cô nói “được không” lại mềm mại như một vũng nước đọng lại nơi đầu tim người ta.
Tân Kiều quả thực không muốn ngồi ở đây, thứ nhất là bầu không khí quá mức “hoàn hảo không tì vết” khiến người ta không hiểu sao có chút ngột ngạt, thứ hai là mấy lời vừa rồi của Chu Thừa Hiên về con bồ câu làm lòng cô không thoải mái lắm.
Đi theo Chu Côn Ngọc ra khỏi phòng khách, Chu Côn Ngọc dẫn cô đi sâu vào trong sân.
Hành lang uốn lượn, trúc xanh biếc, một nơi yên tĩnh, trang nghiêm mà thanh nhã như vậy, vậy mà chỉ là nhà riêng của người giàu có.
Chu Côn Ngọc nói là đưa cô đi tham quan, nhưng dường như cũng không có ý định giới thiệu gì cho cô, cô ấy đi trước cô rất yên tĩnh. Chỉ đến khi một cơn gió đêm thổi qua vầng trăng hạ huyền vừa treo trên bầu trời, Chu Côn Ngọc mới cất giọng nói trong trẻo vài phần: “Tôi cứu cô ra, cô có cảm ơn tôi không?”
Cô quay đầu lại mỉm cười, trong sân không bật đèn, giữa màn chiều xám nhạt, khuôn mặt cô phủ một làn sương mờ nhạt.
“Lần trước ăn mì, là tôi đi cùng cô Tân. Lần này, cô Tân đi cùng tôi được không?”
Cô đẩy ngang tay, một cánh cửa gỗ sơn son sẫm màu kêu kẽo kẹt mở ra, căn phòng mở rộng ra như thể cô vừa tiện tay biến ra vậy.
“Phòng ngủ của tôi.” Cuối cùng cô cũng giới thiệu một câu như vậy: “Cô Tân, mời vào.”
Phòng, phòng ngủ à.
Trong sân không có đèn, có lẽ thứ dẫn dụ con thiêu thân lao đầu vào lửa chính là mùi hương thoang thoảng trên người Chu Côn Ngọc, quanh quẩn bao lấy người ta, không thể trốn thoát.