Chương 1.1

Bên ngoài phòng phẫu thuật của bệnh viện, một bóng người mảnh mai đứng thẳng, để y tá sau lưng cởi dây áo phẫu thuật.

Mãi đến khi y tá nói: “Xong rồi ạ, bác sĩ Chu.”

Người phụ nữ quay đầu lại, nở một nụ cười thong dong, dịu dàng: “Vất vả cho cô rồi, y tá Tề.”

Tề Manh vội xua tay: “Bác sĩ mới là người vất vả.”

Người phụ nữ lại mỉm cười, nét mặt ấm áp lịch thiệp, hòa cùng ánh nước trong veo nơi đáy mắt, tựa như có thể làm bung nở cả một mùa hoa xuân.

Chị rửa tay theo đúng quy trình, vào phòng thay đồ, đặt đôi giày chuyên dụng của phòng mổ vào khung thu hồi, cuối cùng trả chìa khóa và nhận lại bảng tên, gật đầu chào mọi người rồi rời đi.

Tề Manh thở dài một tiếng: “Mọi người nói xem, người như bác sĩ Chu có phải là không cho người khác đường sống nữa không?”

Một y tá khác cười: “Chẳng phải có câu nói thế này sao? Với người sàn sàn mình thì mới ghen tị, chứ với người khác biệt quá lớn thì chỉ có ngưỡng mộ thôi. Tớ đối với bác sĩ Chu, chắc chắn chỉ còn ngưỡng mộ.”

Chu Côn Ngọc, nữ, 29 tuổi, tốt nghiệp tiến sĩ và hoàn thành chương trình đào tạo nội trú, được bổ nhiệm làm bác sĩ điều trị tại bệnh viện Bội Thành thuộc tập đoàn y tế Từ Mục hàng đầu cả nước. Chuyên môn của chị vô cùng vững vàng, trong viện đều đồn rằng chẳng bao lâu nữa, chị có hy vọng trở thành phó khoa trẻ tuổi nhất.

Huống hồ, chị còn sở hữu vẻ đẹp đoan trang, tao nhã, nói chuyện với ai cũng luôn ôn tồn, lịch sự nhưng không hề có chút xu nịnh nào. Nhiều người trong bệnh viện bảo chị giống một nữ diễn viên nổi tiếng về khí chất, nhưng lại có phần nội liễm hơn, càng khiến người khác tò mò muốn khám phá.

Cô y tá mới đến Hà Chiếu liếc nhìn bóng lưng Chu Côn Ngọc, không kìm được hỏi thêm một câu: “Nghe nói gia thế của bác sĩ Chu ghê gớm lắm.”

Tề Manh ngạc nhiên: “Cậu không biết sao? Tập đoàn Từ Mục là của nhà bác sĩ Chu đấy.”

Hà Chiếu kinh ngạc: “Cái gì?”

Tề Manh cười nói: “Cậu không biết cũng phải thôi, dù sao thì bác sĩ Chu ngày thường rất kín tiếng mà. Khoa chúng ta còn có một vị ‘tiền bối lớn’ nữa, cậu biết chứ?”

Hà Chiếu gật đầu.

“Tiền bối lớn” ở đây chỉ Đại Mân Huyên, một huyền thoại khác của khoa bên cạnh Chu Côn Ngọc. Chị trạc ba mươi tuổi, vừa được bổ nhiệm làm phó khoa, tài năng xuất chúng, dung mạo cũng đoan trang tú lệ.

Chỉ là khí chất của Đại Mân Huyên có phần chín chắn, điềm đạm hơn, với mái tóc ngắn ngang tai, nhiều người bảo chị giống một nữ phát thanh viên nổi tiếng.

Tề Manh kể cho Hà Chiếu: “Tập đoàn y tế Từ Mục là do ông của bác sĩ Chu và ông của bác sĩ Đại cùng nhau sáng lập đấy. Mới bao nhiêu năm thôi mà đã trở thành tập đoàn y tế hàng đầu trong nước rồi. Con cháu hai nhà này hoặc theo ngành y, hoặc kinh doanh, ai nấy đều xuất chúng. Vị Chu Tế Ngôn mới lên tin tức trả lời phỏng vấn dạo trước ấy.”

Hà Chiếu xen vào: “Chu Tế Ngôn thì em biết, người thừa kế thế hệ tiếp theo của tập đoàn Từ Mục mà.”

Tề Manh: “Đúng vậy, đó là anh cả của bác sĩ Chu.”

Nhà họ Chu là gia tộc từ phương Nam đến, đến đời của Chu Côn Ngọc, con gái lót chữ “Côn”, con trai lót chữ “Tế”. Hơn nữa, họ Chu lại là một họ quá phổ biến, nên Hà Chiếu nhất thời không nghĩ đến mối liên hệ này.

Tề Manh lại cười, hạ giọng: “Nói cho cậu nghe chuyện ngoài lề này nữa. Nghe nói bác sĩ Đại và anh cả của bác sĩ Chu đã có hôn ước từ nhỏ rồi đấy.”

“Hôn ước từ nhỏ? Có tình cảm không?”