Chương 29

Song Hỷ là đứa trẻ bị bỏ rơi, vào một đêm mưa lạnh lẽo, hắn bị người ta đặt vào giỏ, lén để trước cửa nhà Vũ Đại Đông. Lúc đó, Vũ Đại Đông vừa rút điếu Hồng Song Hỷ cuối cùng trong bao thuốc, đang định đội mưa ra ngoài mua thuốc thì phát hiện đứa bé trước cửa, thế là nhặt về nuôi, đặt tên là Vũ Song Hỷ, coi như con ruột mà dưỡng dục.

Đương nhiên, đó là lời kể của Vũ Đại Đông.

Song Hỷ trước nay luôn khinh thường câu chuyện đó, bởi vì năm hắn bị bán tới Tây Hà đã là sáu tuổi - sáu tuổi thì đã biết nhớ mọi chuyện rồi.

Theo lời Song Hỷ kể, hồi nhỏ hắn sống trong một ngôi làng trên núi, mỗi sáng chưa kịp nghe gà gáy đã phải xuống ruộng cấy mạ. Mẹ hắn thường cõng trong chiếc gùi tre ra bờ ruộng, để hắn cởi giày xuống ruộng bắt cá trê. Nhiều năm trôi qua, hắn chẳng còn nhớ nhà mình ở đâu, cha mẹ trông như thế nào, chỉ nhớ tên thật của mình là Phúc Xương, mỗi khi đến bữa tối cha mẹ lại gọi Tiểu Phúc Xương, Tiểu Phúc Xương, còn hắn thì đi đôi giày thêu hình đầu hổ, lon ton chạy từ ngoài về ăn cơm.

Song Hỷ nói rằng hồi nhỏ cuộc sống của hắn cũng tạm ổn, ở đầu làng có quán tạp hóa bán kem đá 5 hào một cây, ngày nào hắn cũng được ăn, còn bọn trẻ khác chỉ biết đứng nhìn. Đôi khi tâm trạng hắn tốt, sẽ hào phóng cho bọn nó liếʍ một cái. Ngày hắn bị bọn buôn người bắt cóc, hắn đang mặc chiếc áo bông đỏ, ngồi ăn kem dưới gốc cây đa già ở đầu làng. Hôm đó bọn trẻ con không ai chơi cùng, chỉ có mình hắn nghịch đất. Đột nhiên cảm giác người nhẹ bẫng, rồi bị nhét lên chiếc xe tải nhỏ, khi xuống xe thì đã tới Tây Hà. Đứng trước mặt là Vũ Đại Đông, hắn đang mặc cả với bọn buôn người.

"Ông bán cho tôi đứa trẻ này để đi ăn xin, chứ không phải nuôi con. Ông đưa thằng nhóc trắng trẻo bụ bẫm này làm gì? Tôi cần thằng nào gầy trơ xương, càng gầy càng tốt."

Tên buôn người nói: "Đói vài bữa là gầy thôi, giá không thể thấp hơn nữa."

Từ đó trở đi, Tiểu Phúc Xương chưa từng được ăn no. Mỗi bữa chỉ được nửa cái bánh bao hoặc một cái bánh bột ngô, một ngày chỉ ăn một bữa, có hôm còn chẳng có gì vì Vũ Đại Đông say rượu quên luôn.

Tiểu Phúc Xương từng nhiều lần tìm cách bỏ trốn, nhưng hồi đó trẻ con trên núi chẳng biết gì về chuyện bị bắt cóc, cũng không biết phải đi báo cảnh sát. Hắn ngồi vệ đường khóc bằng thứ tiếng địa phương khó hiểu, chưa tới nửa ngày đã bị Vũ Đại Đông tóm về, đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Trốn vài lần rồi cũng bị đánh đến sợ, từ đó không dám nghĩ tới chuyện bỏ trốn nữa.

Cái tên Song Hỷ là do Vũ Đại Đông đặt, vì hắn thích hút thuốc, Song Hỷ là loại thuốc lá rẻ nhất tên càng rẻ mạt thì càng dễ nuôi sống.

Hắn không có hộ khẩu nên không được đi học, lại nói không rành tiếng phổ thông, suốt ngày bị nhốt trong nhà để cho đói đến da bọc xương. Khi gầy đến mức không nhận ra hình người, Vũ Đại Đông mới dắt ra khỏi cửa. Thằng bé ngây thơ còn tưởng cuối cùng mình cũng được về nhà, nào ngờ lại bị dẫn đến trước mặt Cửu Gia, Vũ Đại Đông chỉ vào hắn nói: "Đứa này tôi nuôi cũng lâu rồi, có chút tình cảm, không nỡ ra tay. Cửu Gia tìm người làm giúp đi, một chân hai tay."

Vũ Đại Đông rít một hơi thuốc: "Nếu không đủ thì khoét thêm một con mắt, giờ buôn bán khó khăn, không thảm chút thì ai cho tiền."

Cửu Gia liếc Song Hỷ: "Thằng nhóc này còn nhỏ, tích đức chút đi. Người ngoài giàu lòng thương lắm, cứ ăn mặc phong phanh, quẳng ra đường xem có ai để ý không."

Nhờ vậy mà Song Hỷ thoát được một kiếp, bắt đầu cuộc sống ăn xin không kể nắng mưa. Vũ Đại Đông cho hắn ăn mặc mỏng manh, ăn thì ít, có lần đói đến mức suýt chết rét ngoài đường vào một đêm tuyết rơi. May mà có gã say rượu đi ngang qua, vừa cười nhạo vừa cởϊ qυầи tè vào mặt cậu, nhờ vậy cậu mới ấm lên được chút, run rẩy bò về chỗ ở với gương mặt đầy băng giá vàng khè.

Một năm sau, Vũ Đại Đông lại đưa hắn tới gặp Cửu Gia, vừa khóc vừa kể lể: "Thật sự không trụ nổi nữa rồi, ngoài kia thằng ăn mày nào mà chẳng cụt tay cụt chân? Một con phố đi hết, chỉ mình nó là lành lặn, ai thèm cho tiền? Tôi bỏ ra bốn ngàn tệ mua nó về, đến giờ còn chưa kiếm đủ vốn, Cửu Gia, ngài thương tình giúp tôi đi."

Cửu Gia cười lạnh: "Muốn làm thì tự ra tay đi, vừa muốn kiếm tiền vừa không có gan, chuyện thất đức thì để tôi gánh, còn lợi lộc thì cậu hưởng hết chắc?"

Nói vậy thôi, chứ Vũ Đại Đông đi theo ông ta bao năm, mở miệng nhờ việc nhỏ thế này, Cửu Gia cũng không nỡ từ chối.

Song Hỷ bị mấy gã đàn ông giữ chặt trên bàn, bên cạnh Vũ Đại Đông đang mài dao. Hắn đã từng thấy không ít đứa trẻ tàn tật khi đi ăn xin, nên biết lần này mình khó mà toàn vẹn. Trong cơn hoảng loạn, hắn chợt nhớ tới cảnh gϊếŧ lợn ăn Tết ở quê con lợn cũng bị giữ chặt thế này, dao hạ xuống là đầu lìa khỏi cổ, chẳng mấy chốc đã tắt thở.

Song Hỷ khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, trong lúc tuyệt vọng liếc thấy trong phòng còn một cậu bé khác, cao hơn hắn một chút, gương mặt bình tĩnh, đang cầm giẻ lau chiếc tủ chạm khắc của Cửu Gia.

Song Hỷ liều mạng cầu cứu, dùng thứ tiếng phổ thông chưa sõi của mình mà gọi: "Anh ơi, anh ơi cứu em."

Đó là lần duy nhất trong đời Song Hỷ gọi Giang Dịch là anh, cũng là lần duy nhất Giang Dịch mềm lòng vì thương hại.

Cửu Gia xưa nay nói một là một, chưa từng nuốt lời. Nhưng lần đó Giang Dịch lại lên tiếng xin ông ta tha cho Song Hỷ. Một thằng con trai luôn kiêu ngạo, chưa từng cúi đầu cầu xin ai, vậy mà hôm đó lại dám đối đầu với Cửu Gia trước mặt bao người. Hai kẻ cứng đầu va vào nhau, Cửu Gia vừa ghét tính bướng bỉnh ấy, lại càng tức vì bị ép phải thay đổi quyết định trước mặt thuộc hạ, ông ta lôi thắt lưng ra quất Giang Dịch đến tóe máu đầu.

Đến khi tay không còn sức, Cửu Gia mới ném dây lưng xuống, sập cửa bỏ đi. Trước khi đi còn quẳng cho Vũ Đại Đông bốn ngàn tệ: "Thằng nhóc này do A Dịch bảo lãnh, mày không được động vào nó nữa. Tiền này tao mua nó, từ giờ cho nó theo A Dịch."

Ngày hôm đó, tay chân Song Hỷ lại một lần nữa được giữ trọn vẹn. Tuy lời là từ miệng Cửu Gia nói ra, nhưng hắn biết rõ, chính cậu bé đầu đầy máu kia mới là ân nhân cứu mạng mình.

Từ nhỏ đến lớn, ai cũng nói Vũ Song Hỷ như con chó con bám theo Giang Dịch, sống chẳng có chút tự tôn nào. Nhưng chỉ Song Hỷ hiểu, hắn nợ Giang Dịch cả mạng sống.

Làm chó săn cũng chẳng sao, quan trọng là hắn còn sống, tay chân lành lặn, chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để hắn cam tâm tình nguyện đi theo Giang Dịch cả đời.

Sau này, hắn từng hỏi Giang Dịch: "Hồi đó chúng ta chẳng quen biết gì, mới gặp lần đầu, sao cậu lại thà bị Cửu Gia đánh đến thừa sống thiếu chết cũng muốn cứu tôi?"

Giang Dịch im lặng một lúc, rồi thản nhiên đáp: "Hôm đó cậu gọi tôi là anh, ngoài cậu ra, trước giờ chỉ có một người từng gọi tôi như vậy."

Vài năm trước, Song Hỷ đã tách khỏi Vũ Đại Đông, thuê một căn nhà nhỏ ở phố Đèn Dầu, làm đủ thứ việc lặt vặt kiếm sống.

Không tách ra không được, hắn sợ Vũ Đại Đông, sống chung một mái nhà chẳng khác nào ngạt thở. Vũ Đại Đông cũng luôn đề phòng, sợ có ngày nửa đêm hắn lôi dao chém mình.

Bao năm qua, Song Hỷ từng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát tìm lại gia đình. Nhưng buôn bán trẻ em là phạm pháp, dù sao cũng chủ yếu xử bọn bán người, còn người mua thì hiếm khi bị trừng phạt. Dù hắn có tố giác, Vũ Đại Đông cũng khó mà chịu tội, đã thế còn là người của Cửu Gia, quay lại trả thù hắn thì chỉ có chết. Tìm chưa ra thân nhân, e rằng bản thân đã mất mạng trước.

Đèn đường lờ mờ, Song Hỷ lôi một sợi dây thép từ trong túi ra.

Giang Dịch hỏi: "Không có chìa khóa?"

"Cậu đùa chắc?" Song Hỷ bực mình: "Vũ Đại Đông sao có thể đưa chìa khóa cho tôi!"

Vũ Đại Đông mở tiệm đánh bài kiếm sống, tầng dưới kinh doanh, tầng trên sinh hoạt. Trước cửa có sân nhỏ, lại nằm ngay mặt đường xe cộ tấp nập, xung quanh đầy camera. Song Hỷ mà đường hoàng cạy khóa thế này khác nào ngu ngốc. Giang Dịch biết Song Hỷ ngu từ lâu, giờ cũng lười chẳng thèm mắng nữa.

Cánh cổng không cao nhưng chắc chắn, Giang Dịch thoắt cái đã leo qua. Song Hỷ thấp bé hơn, loay hoay mãi mới trèo lên được, làm cánh cổng rung lắc kêu lạch cạch.

Một chiếc taxi dừng lại ven đường, cửa kính hạ xuống, Triệu Vân Kim thò đầu ra nhìn. Cô quay sang nói gì đó với tài xế rồi trả tiền bước xuống xe.

Song Hỷ đang loay hoay leo qua cổng thì nghe tiếng đóng cửa xe phía sau, giật mình hoảng hốt. Quay đầu lại, vừa khéo thấy gương mặt xinh đẹp của Triệu Vân Kim qua khe cổng sắt. Cả người cậu ta chấn động, chân tay luống cuống ngã lộn nhào từ trên cổng xuống, rơi bịch xuống nền xi măng bên trong sân.

Triệu Vân Kim bĩu môi: "Ăn trộm mà cũng vụng về thế này, có cần tôi dạy cho không?"

Song Hỷ lập tức bò dậy, tay chân lấm lem, cảnh giác nhìn cô: "Nói bậy gì đấy? Tôi không phải ăn trộm, đây là nhà tôi!"

Triệu Vân Kim nhìn chằm chằm vào tòa nhà trước mặt, lại liếc qua bộ dạng của Song Hỷ, khẽ cười: "Đã là nhà cậu, vậy mời tôi vào uống chén trà đi nào."

Song Hỷ còn đang định hỏi cô là ai, thì nhận ra Triệu Vân Kim đang nói với Giang Dịch: "A Dịch, cậu quen cô ta à?"

"Không thân." Giang Dịch đáp nhạt: "Hôm nay không tiện, để hôm khác."

Triệu Vân Kim lấy điện thoại ra, giơ lên như thể đang đe dọa: "Nếu tôi nhớ không lầm, nhà cậu ở phố Đèn Dầu đúng không? Giữa đêm khuya mà leo tường vào nhà người ta, hành vi này đáng nghi lắm đấy. Nếu đây không phải nhà cậu, tôi sẽ gọi cảnh sát ngay."

Giang Dịch cau mày: "Triệu Vân Kim, cô có biết thế nào là biết ơn không?"

Triệu Vân Kim mỉm cười: "Tôi chỉ biết tuân thủ pháp luật."

Song Hỷ vội vàng giải thích: "Báo cảnh sát gì chứ! Tôi là Vũ Song Hỷ, chủ tiệm này là Vũ Đại Đông, ông ấy là bố tôi. Tối nay ông ấy ra ngoài nhậu nhẹt, tôi tới lấy ít đồ mà quên mang chìa khóa, nên mới phải leo vào."

Triệu Vân Kim hỏi lại: "Cậu lấy gì chứng minh?"

Song Hỷ đáp: "Trên tường tầng một có treo giấy phép kinh doanh ghi tên Vũ Đại Đông, tầng hai là phòng của ông ấy, trong tủ đối diện cửa có một chai rượu Mao Đài, không tin cô cứ vào xem."

Vừa dứt lời, Triệu Vân Kim đã ném balo vào sân, hai tay bám lấy cổng, nhấc chân nhẹ nhàng trèo qua, động tác dứt khoát đầy uyển chuyển: "Xem thì xem, nếu cậu nói dối, tôi gọi cảnh sát thật đấy."

Song Hỷ: "..."

Giang Dịch liếc cô: "Không ngờ cô cũng là người nhiệt tình vậy."

Triệu Vân Kim khoát tay: "Nhiệt tình thì không dám nhận, cùng lắm chỉ là công dân gương mẫu tuân thủ pháp luật thôi. Cậu cũng biết anh trai tôi vất vả, mấy chuyện vặt như này anh ấy đâu quản nổi, tôi gặp thì phải giúp một tay chứ. Vũ Song Hỷ, còn đứng ngây ra đó làm gì? Mở cửa đi."

Song Hỷ nhún vai: "Tôi đã bảo là không mang chìa khóa mà."

"Muốn tôi mở cũng được." Hắn ta giơ sợi dây thép lên: "Nhưng cô không được nói tôi ăn trộm."

Triệu Vân Kim khoanh tay đứng tựa vào cánh cửa, thản nhiên chờ đợi.

Trên trời, vầng trăng non mỏng manh rắc ánh sáng dịu dàng như nước xuống khoảng sân yên tĩnh.

Ánh mắt của Triệu Vân Kim vô thức hướng về phía Giang Dịch, đúng lúc anh cũng đang nhìn cô. Đôi mắt từng chất đầy u ám giờ đây lại trong trẻo, sâu thẳm không đáy.

Anh cứ thế lặng lẽ nhìn cô, ánh nhìn đầy ẩn ý khó đoán. Nếu không phải lần đầu gặp nhau để lại ấn tượng quá tệ, Triệu Vân Kim thực sự cảm thấy cậu thiếu niên này trông rất ưa nhìn.

Gương mặt lạnh lùng, dáng vẻ ngạo nghễ, khách quan mà nói, nếu không phải vì khí chất quá nguy hiểm khiến người khác dè chừng, thì chắc chắn anh đã có vô số cô gái vây quanh.

"Cậu cũng đẹp trai đấy." Triệu Vân Kim khẽ cười với anh: "Không hiểu sao, lần đầu gặp cậu ở sòng bạc tôi lại cảm thấy có chút quen mắt."

Giang Dịch ngước lên: "Cô thấy trai đẹp ai cũng quen mắt à?"

Triệu Vân Kim chăm chú quan sát từng đường nét trên khuôn mặt: "Đừng tự luyến. Mũi cậu có nét giống Lương Triều Vỹ, mắt thì hao hao Kim Thành Vũ, đúng là xứng đáng với hai chữ đẹp trai, nhưng chưa đến mức tôi phải kiếm cớ bắt chuyện đâu."

Giang Dịch không đáp, chỉ khẽ cong khóe môi, nụ cười mờ nhạt thoáng qua.

Bên cạnh, sợi dây thép trong tay Song Hỷ bỗng tách một tiếng gãy đôi, Triệu Vân Kim liếc nhìn, hỏi: "Cậu làm được không đấy?"

"Đừng lắm chuyện! Tôi đang bận đây! Tôi không làm được thì cô làm à?" Song Hỷ bực bội, bị kẹt lại phải đi phá khóa giữa đêm đã đủ bực mình, giờ dụng cụ còn gãy nữa khiến hắn ta càng khó chịu hơn. Hắn ta cuộn tạm đoạn dây gãy rồi tiếp tục chọc vào ổ khóa.

Triệu Vân Kim đẩy hắn ta ra, tháo chiếc kẹp tóc mảnh trên đầu xuống, thành thạo kéo dài và ép phẳng sợi kim loại, rồi cắm vào ổ khóa: "Loại khóa cũ kỹ này mà cậu loay hoay mãi, đúng là người như tên."

Song Hỷ: "?"

"Song Hỷ, nghe đã thấy vui tươi, giống mấy đứa bé phúc hậu trong tranh Tết, trông dễ thương nhưng tròn tròn ngốc nghếch, không được thông minh cho lắm."

Song Hỷ chưa hiểu gì, Giang Dịch giải thích gọn lỏn: "Cô ấy bảo cậu ngu đấy."

Triệu Vân Kim rút kẹp tóc ra, cắn nhẹ chỉnh lại hình dạng rồi kẹp lại lên đầu: "Mở rồi."

Giang Dịch liếc cô một cái: "Cô rành ghê."

Triệu Vân Kim mỉm cười: "Cảm ơn lời khen."

Song Hỷ ngẩn người: "Còn nói bọn tôi, cô mới là trộm đấy! Bình thường ai lại phá khóa thành thạo như vậy?"

Triệu Vân Kim phớt lờ hắn ta. Song Hỷ vào nhà bật đèn, chỉ vào giấy phép kinh doanh trên tường cho Triệu Vân Kim xem. Cô chỉ lười biếng liếc mắt, khẽ hừ một tiếng tỏ ý đã thấy.

Song Hỷ nhanh chóng lên tầng hai, mở tủ lấy ra chai Mao Đài: "A Dịch, cậu xem, đúng cái này chứ?"

Triệu Vân Kim theo sau hai người mà không phát hiện điều gì khả nghi, còn giả vờ nghiêm túc quệt tay lên mặt bàn rồi đưa lên mũi ngửi, trông chẳng khác gì đang nhập vai cảnh sát.

Song Hỷ lục lọi ngăn kéo, lôi ra một tấm ảnh cũ ném cho cô: "Tự xem đi, thằng nhóc trong ảnh là tôi, đây đúng là nhà tôi."

Triệu Vân Kim cầm lên so sánh, đúng là có vài nét giống thật. Cô trả lại tấm ảnh: "Lúc nhỏ nhìn có vẻ dễ thương hơn."

Song Hỷ ôm chai Mao Đài chuẩn bị chuồn, thì đột nhiên nghe tiếng cánh cổng sắt phía dưới rung lên. Cả người cậu ta dựng hết tóc gáy, lao tới cửa sổ nhìn xuống thì thấy Vũ Đại Đông đang lảo đảo bước vào sân sau khi nhậu xong trở về.

Vũ Đại Đông không say, thấy đèn trong nhà sáng trưng, cửa cũng mở toang liền biết có trộm đột nhập. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, lập tức chạm mặt với Song Hỷ đang thò đầu ra từ cửa sổ.

Song Hỷ: "..."

Vũ Đại Đông: "..."

"Thằng nhãi ranh!" Hắn vớ lấy cây gậy ở góc sân, xông thẳng vào nhà: "Dám phá cửa nhà ông à!"

Song Hỷ sợ đến mức suýt làm rơi chai rượu, vội vàng định nhảy qua cửa sổ bỏ trốn, nhưng lại bị Triệu Vân Kim giữ tay: "Cậu làm gì vậy?"

Ám ảnh từ nhỏ bị Vũ Đại Đông đánh đập khiến Song Hỷ vừa thấy hắn đã hoảng loạn, nhét vội chai rượu vào tay Triệu Vân Kim, thần kinh căng thẳng nói: "Chạy mau! Không chạy là mất mạng đấy!"

"Đây là cái gì?" Triệu Vân Kim còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã bị nhét cho một món đồ, cô chẳng thèm nhìn, tiện tay ném luôn ra sau lưng. Chỉ nghe choang một tiếng, chai Mao Đài hơn ba ngàn tệ vỡ tan trên nền xi măng, mùi rượu nồng nặc lập tức lan tỏa khắp nơi.

Giang Dịch hỏi: "Nhảy được không?"

Triệu Vân Kim bực bội: "Tôi không nhảy! Đây là nhà của Vũ Song Hỷ, tôi việc gì phải chạy? Hai người có phải đang lừa tôi không đấy?"

Tiếng bước chân nặng nề của Vũ Đại Đông vang lên trên cầu thang, hắn ngửi thấy mùi rượu, liếc mắt một cái đã thấy mảnh vỡ của chai rượu dưới sàn.

Giang Dịch nhíu mày: "Chuyện này để lát nữa giải thích."

Triệu Vân Kim nhìn qua vai anh, thấy ánh mắt đỏ ngầu của Vũ Đại Đông, cảm giác ngay đây không phải người tốt lành gì, cô cũng không cố chấp nữa, nghe theo lời Giang Dịch. Cô bám vào ống thoát nước, chân đạp vào tường, nhẹ nhàng đáp xuống đất. Giang Dịch theo sát phía sau nhảy xuống. Vũ Đại Đông thò đầu giận dữ ra khỏi cửa sổ, nhưng cả ba người đã ép sát tường, né khỏi tầm nhìn của hắn, chỉ nghe trên đầu hắn chửi bới om sòm.

Song Hỷ nín thở, không dám phát ra tiếng động. Triệu Vân Kim ban đầu còn tức giận vì bị lừa, giờ nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của hắn ta lại thấy buồn cười. Cô nghịch ngợm đá nhẹ vào chân Song Hỷ trêu chọc, không ngờ hắn ta phản ứng như chuột gặp mèo, chân mềm nhũn, phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất. Mà cú quỳ này lại khiến nửa người hắn ta lộ ra ngoài tầm nhìn.

Tiếng chửi rủa phía trên đột ngột im bặt, Giang Dịch lập tức nhào tới che chắn cho Triệu Vân Kim, vòng tay ôm cô ép xuống.

Vừa kịp lúc, một chai rượu bay thẳng từ trên đầu nện xuống, vỡ nát ngay chỗ Triệu Vân Kim vừa đứng.

Triệu Vân Kim bị Giang Dịch đè chặt, cả người áp sát vào cơ thể rắn chắc của anh. Cằm anh gần như tì vào mũi cô, đôi môi nóng hổi lướt qua mái tóc bên thái dương cô. Lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi với con trai như vậy khiến Triệu Vân Kim không khỏi cau mày khó chịu.

Còn chưa kịp đẩy ra, Giang Dịch đã đứng dậy, kéo tay cô chạy về phía ngoài hẻm khi Vũ Đại Đông liên tục ném chai xuống, mảnh thủy tinh vỡ đầy đất.

Song Hỷ lật đật bò dậy: "A Dịch, đợi tôi với!"

Mãi đến khi chạy thoát khỏi hẻm, Triệu Vân Kim mới hoàn hồn. Cô giật tay ra: "Muốn chạy thì tự chạy, tôi đâu phải ăn trộm, chạy cái gì? Hai người dám lừa tôi à?"

Song Hỷ thở hổn hển: "Không lừa đâu, đây thật sự là nhà tôi mà."

Triệu Vân Kim nhướng mày: "Cậu vào nhà mình mà phải lén lút thế à? Không phải nói Vũ Đại Đông là bố cậu sao? Thế sao ông ta nhìn cậu như kẻ thù, còn ném cả chai rượu đuổi đánh?"

"Thì tại tôi lấy rượu của ông ấy!" Song Hỷ bỗng nhớ ra chuyện quan trọng: "Khoan đã chai rượu. Cô làm vỡ rồi? Chai đó hơn ba nghìn tệ đấy! Chị ơi, cô phải đền tiền cho tôi!"

"Ai cho cậu gọi tôi là chị hả?" Triệu Vân Kim cười lạnh, móc điện thoại ra: "Muốn tôi bồi thường à? Đợi cảnh sát đến rồi nói chuyện với họ nhé."

Song Hỷ hoảng hốt ngăn lại: "Đừng đừng đừng, cô đừng báo cảnh sát mà!"

Triệu Vân Kim nói: "Được thôi, tôi hỏi, cậu trả lời."

"Vũ Đại Đông là bố cậu?"

Song Hỷ ấp úng không nói được lời nào, cô quay sang nhìn Giang Dịch, cậu thản nhiên đáp: "Phải."

"Cậu ta lớn lên ở căn nhà đó?"

"Phải."

"Tối nay hai người đến đây để ăn trộm đúng không?"

Giang Dịch dừng một chút, rồi nói: "Cũng gần như vậy, nhưng cửa nhà là do cô phá."

"..."

Triệu Vân Kim hừ lạnh: "Đó là do các người dụ tôi, tôi chỉ muốn giám sát các người thôi. Nếu các người làm chuyện xấu, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát."

Giang Dịch vạch trần ngay: "Cô đâu phải muốn giám sát gì, rõ ràng cô thấy tôi giống ăn trộm, định bắt tôi rồi đi khoe công với anh trai cô."

"Cô hoàn toàn có thể ngồi yên trong xe gọi cảnh sát, nhưng cô không làm."

Người vừa rồi còn ấm áp che chở cô, giờ lại trở về dáng vẻ lạnh lùng khó ưa quen thuộc.

"Camera giám sát không ghi âm, chỉ quay được cảnh cô leo tường, phá khóa rồi cùng chúng tôi bỏ chạy. À đúng rồi, hình như cô còn mắc bệnh sạch sẽ, lúc cầm khóa từ tay Song Hỷ còn lau sạch dấu vân tay của cậu ta. Trên ổ khóa chỉ có dấu tay của cô, chai Mao Đài cũng là cô làm vỡ. Cô cứ báo cảnh sát đi, xem họ bắt ai."

Khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ của Triệu Vân Kim cứng lại: "Giang Dịch, cậu dám chơi tôi hả?"

Giang Dịch bỗng bật cười, cô hỏi: "Cười cái gì?"

"Cười dạo này tôi dễ tính hơn rồi." Nụ cười của anh mang theo vài phần tà khí, vài phần khıêυ khí©h: "Cô gây sự với tôi ở sòng bạc, uy hϊếp tôi ở phố Đèn Dầu, hôm trước còn lấy nhẫn cào xước xe tôi, hôm nay lại đứng trước mặt tôi chỉ tay mắng chửi. Nếu là trước đây, tôi chơi cô thì sao nào?"

Anh liệt kê từng chuyện một, khiến Triệu Vân Kim phải nhíu mày: "Tôi quá đáng vậy sao?"

"Được thôi." Cô thản nhiên nói: "Tôi xin lỗi cậu, Giang Dịch, những chuyện trước đây là tôi sai. Nghe nói cậu đã trả nhẫn cho Hách Minh Trạch rồi, vậy thế này đi, tiền sửa xe tôi trả, coi như xóa hết nợ cũ. Nhưng chuyện hôm nay thì không thể cho qua dễ dàng, chính cậu nói rồi, khóa là tôi phá, nếu tôi không làm rõ, chẳng phải thành đồng phạm với các cậu sao?"

Song Hỷ vừa định giải thích thì từ xa vang lên tiếng còi cảnh sát, hắn ta lập tức tái mét mặt.

Triệu Vân Kim thấy bộ dạng sợ hãi của cậu ta, phủi bụi trên người, ung dung nói: "Tôi không báo cảnh sát đâu, chắc là ông bố hờ của cậu báo đấy. Thôi khỏi cãi nhau, cứ để cảnh sát giải quyết."

Lời còn chưa dứt, một chiếc xe limousine màu đen dừng lại bên đường, cửa xe bật mở, hai người đàn ông bước xuống kéo Triệu Vân Kim lên xe. Bọn họ hành động nhanh gọn đến mức Giang Dịch chưa kịp phản ứng, ngay cả Triệu Vân Kim cũng mơ hồ, quên cả giãy giụa, chỉ kịp hỏi theo bản năng: "Các người làm gì vậy?"

Chiếc xe lao vυ"t đi, Song Hỷ chậc lưỡi: "Người nhà tới đón rồi à? Biển số H888, số đẹp phết, đúng kiểu tiểu thư nhà giàu."

Giang Dịch sắc mặt tối sầm: "Đó là xe nhà họ Hách, Triệu Vân Kim gặp rắc rối rồi."

Song Hỷ kinh ngạc: "Cô ấy là Triệu Vân Kim? Cô gái đã đùa giỡn Hách Minh Trạch đó sao?"

Biển số như vậy, ngay cả nhà họ Hách cũng không có nhiều người được dùng. Giang Dịch vẫy taxi định đuổi theo, thì phía sau Vũ Đại Đông cùng xe cảnh sát đồng thời xuất hiện.

Viên cảnh sát xuống xe là người quen cũ của Giang Dịch, đã gặp vài lần trong đồn.

Anh ta chặn Giang Dịch lại, thở dài: "Lại là cậu nữa sao?"