Chương 25

Cứt thối là câu chửi mất dạy bậc nhất ở phố Đèn Dầu, cũng là biệt ngữ mà mấy cô gái đứng đường ngầm hiểu với nhau.

Lúc còn nhỏ, Giang Dịch thường kéo một chiếc ghế con ngồi làm bài tập trong nhà. Ngoài cửa sổ nhỏ bụi bặm, hoàng hôn phủ ánh sáng mờ nhòe khắp con phố, khói dầu từ gánh hàng ăn ở đầu hẻm bốc lên lượn lờ. Giang Diễm Liễu cầm tô bún mua về, ngồi ở ghế mây ngoài cửa mà húp sột soạt, tô tráng men đặt trên đầu gối, một tay cầm đũa, một tay phe phẩy quạt mo.

Giang Dịch làm xong bài, mang tới cho bà kiểm tra, làm đúng mới được ăn cơm. Giang Diễm Liễu lôi từ túi áo ngoài bằng lụa đỏ một tờ tiền hai tệ đưa cho cậu, rồi móc ra một chiếc gương nhựa phía sau còn dán quảng cáo sặc sỡ, vừa nhìn gương vừa tô lên môi thỏi son đỏ rẻ tiền.

Bà dùng móng tay dài có thể đâm chết người gõ lên trán Giang Dịch: “Ăn xong thì ra phố chơi đi, đừng cản đường mẹ mày làm ăn.”

Hai tệ chỉ đủ mua một phần bún một lạng, Giang Dịch nắm chặt tiền, không chịu đi, kiên quyết chìa bàn tay lem nhem ra.

Giang Diễm Liễu mất kiên nhẫn: “Mẹ mày tiếp một lượt mới được mười tệ, không có nhiều đâu, cút!”

Giang Dịch ôm tô bún chạy ra đầu hẻm. Khi ấy quầy bún chưa có cửa hàng hẳn hoi, chỉ là một cái bếp, một cái nồi, vài cái bàn nhựa dựng thành một hàng ăn ven đường.

Bàn ăn đầy người ngồi, Giang Dịch mua một phần bún nhỏ, ngồi xổm bên tường mà ăn lấy ăn để. Ăn xong, cậu uống sạch cả nước lèo, bụng vẫn chưa no, đôi mắt cứ dán chặt vào nồi nước sôi lục bục. Ông chủ thấy thế, giơ muôi dọa nạt: “Nhìn cái gì mà nhìn! Lại dám thò tay trộm thì tao móc mắt mày ra đó!”

Trong ký ức tuổi thơ không mấy tươi đẹp của Giang Dịch, cậu chưa từng được ăn no một bữa nào.

Giang Diễm Liễu làm ăn bết bát, thu nhập chẳng là bao, lại tiêu xài hoang phí. Vừa có tiền là bà đem đi làm móng, xăm mày, nhuộm tóc. Người khác đi chợ mua vài đồng rau thịt, về nấu thêm mấy cái bánh hấp là ăn được cả mấy bữa, còn bà thì không biết nấu ăn, bữa nào cũng phải mua bên ngoài. Số tiền tiếp khách chỉ đủ xoay sở qua ngày.

Hồi ấy, Giang Dịch xanh xao vàng vọt, thiếu dinh dưỡng, phần lớn thời gian đều sống trong cảnh đói khát. Nhưng con nít thì chịu khổ giỏi, đói thì đói thật đấy, nhưng hễ chơi là quên hết. Nhảy ùm xuống sông Hương mấy cú, nghịch vài viên đất sét, rồi chui vào tiệm game đứng nhìn mấy anh học sinh mặc đồng phục chỉnh tề chơi Contra bằng đồng xu sáng choang thế là cơn đói bị ném ra sau đầu.

Giang Dịch luôn đợi đến thật khuya mới dám về nhà. Về sớm là bị Giang Diễm Liễu đánh, thi thoảng còn bị mấy gã đàn ông lạ trong nhà liếc mắt đầy ghê tởm.

Nếu gặp khách sộp tử tế trả tiền, Giang Diễm Liễu sẽ vui vẻ, thưởng cho cậu một đồng đi mua xiên nướng ở đầu hẻm.

Còn nếu gặp khách khốn nạn, cứ khăng khăng đòi bớt mấy đồng vì bảo thằng nhỏ về nhà làm mất hứng, Giang Diễm Liễu cũng chẳng cãi được, đợi khách đi rồi thì người chịu đòn là cậu.

Vì vậy Giang Dịch chưa bao giờ về nhà sớm, càng trễ càng tốt. Dù có bị bọn buôn người bắt cóc thì chắc Giang Diễm Liễu còn mở tiệc ăn mừng nhà bớt một cái miệng ăn, thế là có tiền đi làm tóc tiếp rồi.

Tối hôm đó, gần mười hai giờ đêm Giang Dịch mới về, vừa rẽ vào đầu ngõ đã nghe thấy tiếng ồn ào quen thuộc từ trên lầu vọng xuống: tiếng chửi rủa, tiếng thét chói tai, và cả tiếng bạt tai vang dội bốp bốp giòn giã.

Cậu đứng dưới tầng, qua khe hở lan can nhìn lên, thấy chiếc đèn dầu treo trước cửa nhà mình lay lắt tỏa ra ánh sáng cuối cùng. Trong ánh sáng lờ mờ ấy, một đám phụ nữ đang kéo Giang Diễm Liễu tóc tai rũ rượi từ trong phòng ra ngoài hành lang, ấn bà ta xuống đất xé áo, lấy đế giày quất vào mặt. Họ tát bà, đạp vào bụng bà, chửi bà là con đĩ dụ dỗ chồng người khác, là thứ đàn bà trơ trẽn mất liêm sỉ.

Giang Dịch đứng dưới nhìn trọn quá trình, cho đến khi đám phụ nữ kia xô đẩy một gã đàn ông đầu cúi mặt rời đi, cậu mới lên gác.

Giang Diễm Liễu môi bị đánh sưng như bánh bao, khóe miệng đầy máu, bà ta lôi kéo lại chiếc váy ngủ ren sắp tuột không che nổi thân thể, tay run run lấy từ túi áo ra một hộp thuốc cuốn tay tự làm. Bà ngồi trên hành lang rít thuốc, hút xong một điếu người mới hết run.

Người phụ nữ sống phòng bên cạnh ra đổ nước bẩn, liếc bà đầy khinh miệt: “Tôi nói với cô bao nhiêu lần rồi, đàn ông không có tim, toàn mấy thằng chơi chán là phủi đít bỏ đi, cô còn thật sự mong nó cưới cô về nhà chắc?”

Giang Diễm Liễu trừng trừng nhìn theo bóng lưng đám phụ nữ kia, họ đi khuất dần dưới ánh đèn đường, gần như không còn thấy rõ nữa. Bà ta lau máu ở miệng, nghiến răng chửi một câu: “Đồ cứt thối.”

Đó là lần đầu tiên trong đời Giang Dịch nghe thấy từ ấy còn độc hơn con đĩ, còn cay nghiệt hơn đồ tiện nhân. Cậu gần như không cần suy nghĩ cũng nghe ra được sự oán hận chất chứa trong lòng bà.

Chửi xong, Giang Diễm Liễu trút giận sang cậu: “Thằng con hoang, mày đứng đó nhìn mẹ mày bị tát mà thấy vui lắm à?”

Giang Dịch lạnh nhạt đáp: “Con hoang cũng do bà đẻ. Nếu tôi là con hoang, thì bà là mẹ của con hoang.”

Giang Dịch phủi tàn thuốc lẫn tro vương trên mu bàn tay xuống nền gạch ẩm ướt ngập bùn đất, rút thêm điếu nữa châm lên. Đầu thuốc đỏ rực lập lòe, cháy bập bùng.

Dưới tầng, dây phơi treo mấy chiếc váy bó ren sặc sỡ, đong đưa theo gió đêm.

Khoé miệng Giang Dịch nhếch lên một nụ cười tà mị, cậu cầm điếu thuốc còn cháy, từng cái từng cái dí vào mấy cái váy, đốt thủng từng lỗ. Sau khi phá nát đống váy, cậu dập điếu thuốc đang cháy dở vào giữa bông hoa da^ʍ bụt trồng trước hiên nhà người đàn bà kia.

Người phụ nữ đó hét lên, thấy Triệu Vân Kim đang mặc áo phản ứng nhanh của cảnh sát tự nguyện, liền chỉ vào cô quát: “Con ranh này đốt váy tôi, cô có quản không?”

Triệu Vân Kim nhìn lướt qua Giang Dịch, nhàn nhạt đáp: “Tốt nhất là chị ngậm miệng lại, không thì lát nữa người bị đốt có khi là cả căn nhà của chị đấy.”

Bài hát trong loa phát ra vẫn đều đều vang vọng, đầy giọng quê mùa và nhức óc. Người phụ nữ bị chọc tức đến suýt phát điên, lầm bầm vài câu rồi hậm hực quay vào nhà.

Ngày càng nhiều đàn ông từ mấy căn nhà treo đèn dầu bước ra, thấy xe cảnh sát thì ai nấy cúi gằm mặt, bước đi vội vã như chuột cống lén lút, chân như bôi mỡ, lướt một phát là mất hút.

Lâm Thanh Chấp ngồi trong tiệm ăn mì, vừa ăn vừa quan sát đầu ngõ. Người vào không có, người ra thì liên tục. Thỉnh thoảng có vài gã đàn ông đứng lấp ló ở đầu hẻm, nhưng chỉ cần trông thấy ánh đèn nhấp nháy đỏ xanh của xe cảnh sát, lập tức quay đầu bỏ đi không hề do dự.

Lâm Thanh Chấp tỏ ra rất hài lòng, móc điện thoại ra chơi game, miệng lẩm nhẩm hát theo: “Mua vui rồi sinh bệnh quái đản, sớm muộn gì cũng thành hoạn quan, a.”

Hát được một nửa, anh dừng lại, từ túi móc ra một cặp nút tai chống ồn, chậm rãi nhét vào tai: “Khó nghe chết đi được.”

Triệu Vân Kim cuộn mình ngủ gà ngủ gật trên xe, mơ mơ màng màng lại mộng thấy chuyện cũ.

Trong mơ, cô quay về cô nhi viện năm tám tuổi từng sống. Khu nhà có mái vòm ngói đỏ tường trắng, các bà trong viện thường mặc áo bông vải, đến Chủ Nhật sẽ dẫn tụi nhỏ đi lễ ở nhà nguyện mini sát vườn hoa. Nhưng Triệu Vân Kim không tin Chúa, cũng chẳng tin ma quỷ, mỗi lần các bạn xếp hàng ngay ngắn thì cô đều lén chui ra ngoài qua cái lỗ chó sau vườn để đi chơi.

Thế giới trong mơ sống động đến đáng sợ. Cô vừa chui qua lỗ chó, vạt váy xòe bị vướng vào dây leo dại dưới chân, loay hoay gỡ mãi mới được. Vừa ngẩng đầu đã thấy trước mặt là một bức tường đầy vết nứt, phủ kín hoa hồng tươi đỏ rực. Hoa mọc thành từng chùm, từng cụm rủ xuống như chuỗi ngọc rũ từ tay tiên nữ, rực rỡ đổ xuống trần gian, nền trời xanh nhạt phía trên và bức tường trắng sạch phía sau làm cho khung cảnh trở nên đẹp đến ngỡ ngàng, như một bức tranh cổ xưa tĩnh lặng đã qua bao năm tháng.

Lúc ấy, một cậu bé cao gầy từ phía sau bức tường nhảy ra. Đầu hạ nóng hầm hập, cậu mặc quần cộc vải kaki, giày vải trắng, trên người là áo thun đen đã bạc màu. Cậu khom lưng, người căng ra như con báo săn mồi, ánh mắt găm thẳng vào lùm hoa hồng. Hai giây sau, cậu nhào tới, bàn tay đen nhẻm cào vào gốc hoa, túm được một con ếch xanh.

Cậu bé thờ ơ nắm chân sau của con ếch, tay bị gai hoa đâm rỉ máu từng giọt. Cậu dùng dao nhỏ chặt đầu ếch, lột da, xỏ vào cành cây rồi nhặt đá và cành củi dưới đất, dựng thành một chiếc giá nướng đơn sơ. Cậu thuần thục làm sạch thịt ếch, lấy bật lửa châm củi đốt.

Triệu Vân Kim ôm chú ngựa bông trong lòng, yên lặng nhìn cậu.

“Ấu trùng giun song rãnh.” Cô nói.

Ếch nướng chín chưa được nửa, cậu bé ngẩng đầu, đôi mắt lạnh lẽo đối diện với cô.

“Ếch hoang thường mang ký sinh trùng song rãnh rất khó bị tiêu diệt kể cả ở nhiệt độ cao,” Triệu Vân Kim kéo mi mắt dưới xuống làm mặt quỷ: “Nếu ăn phải, giun sẽ ký sinh trong người, bò vào mắt để đẻ trứng. Mắt cậu sẽ mưng mủ, thối rữa, rồi cậu sẽ bị mù, á.”

Cô cố tình hù dọa, khoa trương mô tả mọi thứ, cảm thấy mình đang làm điều tốt cứu người, trong lòng đầy tự hào. Nhưng cậu bé không hề dao động.

Mái tóc lòa xòa che nửa khuôn mặt cậu, bụi bẩn và bóng dầu, gió nhẹ thổi qua mới lộ ra gương mặt đầy vết bầm tím chồng chất.

Trong giấc mơ, Triệu Vân Kim cảm nhận được sự hiện diện của gương mặt đó cả ngũ quan, biểu cảm và những vết thương nhưng cô không thể nhìn rõ được mặt cậu bé, cứ như có một làn sương mù dày đặc chắn trước mắt. Dù cô có cố gắng mở to mắt thế nào cũng chẳng thấy rõ nổi.

Cậu bé nhìn chằm chằm cô, rút con ếch chưa nướng chín khỏi cành cây, cầm chặt trong tay như bảo vệ thức ăn.

Dù tay bị bỏng run rẩy, cậu vẫn không buông, từng miếng từng miếng nuốt chửng con ếch nướng chưa chín.

Triệu Vân Kim choàng tỉnh dậy, xung quanh không có ai, chỉ còn sót lại mùi khói thuốc nhàn nhạt.

Phía chân trời xa xa bắt đầu hửng sáng, Giang Dịch dựa vào cột đèn đường hút thuốc, dưới chân là một đống tàn thuốc.

Rất lâu rồi cô không mơ thấy chuyện thời nhỏ, mỗi lần tỉnh lại đều đau đầu dữ dội. Triệu Vân Kim xoa trán, xoa bóp thái dương đang ê ẩm, cúi người tắt cái loa.

Bài hát kia đúng là loại nhạc tra tấn lỗ tai, vậy mà cô vẫn ngủ được. Khả năng ngủ xuyên tra tấn thế này cũng thật khiến người ta ghen tị.

Thiếu đi âm nhạc truyền cảm hứng, con phố Đèn Dầu vào buổi sáng sớm trở nên tĩnh lặng lạ thường. Màn sương nhẹ phủ lướt, không còn những ngọn đèn dầu cháy suốt đêm, không còn tiếng cười cợt ám muội trong những toà nhà dang dở, không còn mùi gió lùa từ váy đàn bà thấm đẫm mùi bụi trần. Chỉ còn lại hơi sương, mùi cỏ, tiếng xe ba bánh lộc cộc trên nền đá, và làn khói nóng phả ra từ tiệm ăn sáng vừa vắt xong nước đậu. Thời khắc này, con phố bỗng lộ ra một vẻ thanh đạm khác lạ.

“Giang Dịch.” Triệu Vân Kim vừa tỉnh cơn ngủ gật, thờ ơ nghịch móng tay, gọi hắn bằng giọng điệu ngả ngớn như gọi chó.

Người phụ nữ kia mắng hắn một câu đồ phân thối, hắn đốt liền mười mấy bộ quần áo của bà ta thế là đủ thấy con người này vừa đơn giản, vừa phức tạp.

Đơn giản là bởi hắn bề ngoài thế nào, bên trong cũng như vậy, khí chất u tối, nội tâm cũng lạnh lùng. Phức tạp là ở chỗ thù dai nhớ kỹ, tính toán chi li, nếu bị ai làm tổn thương hay hãm hại, hắn sẽ trả lại gấp trăm nghìn lần không sai một li.

Triệu Vân Kim thì không lo sợ gì cho bản thân mình, cô nhoẻn miệng cười: “Anh tôi làm việc luôn theo đúng pháp luật, cậu gây chuyện bị xử phạt cũng không đổ lỗi được cho anh ấy. Nếu cậu dám trả thù anh tôi, thì đừng trách tôi không khách sáo với cậu.”

Giọng cô gái mềm mại như tơ, nhưng trong mềm có thép, mọi gai góc đều giấu dưới nụ cười dịu dàng.

Giang Dịch không đáp lời, hắn hút hết một bao thuốc, bóp nát vỏ hộp, ném vào thùng rác phía sau lưng.

Triệu Vân Kim lái chiếc xe nhỏ lững thững rời khỏi phố Đèn Dầu, Lâm Thanh Chấp đã ngồi suốt đêm trong quán ăn nhỏ, đích thân nghe bài ca tuyên truyền chạy hết đầu đông phố sang đầu tây, hết vòng này đến vòng khác điều đó cho thấy hai người kia thật sự nghiêm túc làm việc, ít nhất là cũng hoàn thành tròn bổn phận tuyên truyền của cảnh sát tình nguyện.

Anh gọi một bàn đồ ăn sáng: quẩy, sữa đậu nành, bánh xếp chiên, đậu hũ non.

“Lại đây ăn sáng.”

Triệu Vân Kim chạy lại, ngồi xuống bên cạnh anh làm nũng: “Anh à, mất mặt muốn chết, người qua kẻ lại đều nhìn em, còn có người dội cả nước rửa chân vào em nữa.”

“Thế mới tốt, mất mặt đủ rồi thì lần sau mới biết sợ mà không dám tái phạm.” Lâm Thanh Chấp không ngủ cả đêm nhưng tinh thần vẫn rất tốt, anh hỏi khi đang chuẩn bị nêm gia vị cho bát đậu hũ non của cô: “Ăn mặn hay ăn ngọt?”

Triệu Vân Kim đáp: “Ngọt.”

Anh quay sang hỏi Giang Dịch: “Cậu thì sao?”

Giang Dịch đưa tay: “Đồ.”

Lâm Thanh Chấp đưa lại chìa khóa và căn cước công dân cho hắn: “Ăn xong rồi hẵng đi.”

Giang Dịch nhận lại đồ của mình, xoay người định rời đi, Lâm Thanh Chấp gọi lại: “Giang Dịch.”

Anh mỉm cười: “Chuyện cũ thế nào không quan trọng. Quan trọng là cậu còn trẻ, còn trong sạch. Vẫn còn cơ hội để đi một con đường đúng.”

Bước chân của Giang Dịch chỉ khựng lại một chút, rồi lập tức không chút do dự rời khỏi tiệm ăn sáng.

Mặt trời lên, màn sương lờ mờ nơi phố Đèn Dầu tan biến, chút vẻ đẹp hiếm hoi khi nãy cũng theo đó mà biến mất, trả lại bộ dạng nhếch nhác bẩn thỉu như thường lệ.

Dưới bậc thềm trước cửa tiệm, có một chiếc ví rơi xuống. Giang Dịch cúi người nhặt lên, bên trong là một xấp tiền hồng dày cộm, ít nhất cũng phải hơn một nghìn tệ, còn có một ít tiền lẻ. Lớp ngăn ngoài của ví kẹp theo một chiếc căn cước công dân.

Lâm Thanh Chấp, nam, dân tộc Hán.

Sinh vào mùa xuân năm 1990, địa chỉ hộ khẩu tại khu dân cư Oánh Hoa Lộ nơi tụ cư của tầng lớp trung lưu nổi tiếng ở Tây Hà. Những người sống ở đó đa phần có cuộc sống sung túc, thoải mái.

Lâm Thanh Chấp dịu dàng, sạch sẽ, thoạt nhìn tưởng là người dễ gần, nhưng lúc nghiêm túc lại có một thứ khí thế khiến người khác không thể cãi lời. Người như vậy, tính cách như vậy, chỉ có thể được nuôi dưỡng từ một gia đình ấm áp và đầy đủ.

Bên cạnh căn cước, trong ngăn nhựa trong suốt, kẹp một tấm ảnh đã úa vàng, màu sắc ảm đạm, rõ ràng là đã qua nhiều năm.

Đó là một bức ảnh chụp chung. Một thiếu niên tuấn tú, mang dép lê trắng, kẹp ván trượt dưới nách, đứng trước chiếc xích đu trong sân nhà. Trên xích đu là một cô bé đang ôm một con ngựa nhồi bông, cô bé ấy môi đỏ răng trắng, xinh như búp bê. Gương mặt trắng nõn như thạch sữa tươi mới làm, váy công chúa trắng tinh, chân đi đôi giày da Mary Jane đen bóng, toát lên khí chất đắt đỏ.

Ánh mắt Giang Dịch dừng lại trên sợi dây ngũ sắc cột ở cổ tay cô bé món đồ này vừa rẻ tiền vừa không hợp với toàn bộ trang phục lộng lẫy kia.

Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt non nớt ấy, rồi quay đầu lại, nhận ra người con gái trong ảnh trông đến bảy tám phần giống Triệu Vân Kim đang tươi cười bưng bát đậu hũ.

Là cùng một người, chỉ là đã lớn lên, gương mặt mất đi nét trẻ con, thêm vào vài phần mê hoặc yêu mị. Cảnh vật phía sau hai người trong ảnh là một bức tường phủ kín hồng tươi, rực rỡ như tranh vẽ.

Lâm Thanh Chấp đang ăn sáng thì Giang Dịch quay lại.

Thiếu niên đứng trong bóng ngược ở cửa tiệm, đầu ngón tay kẹp chiếc ví mà không biết đã rơi từ lúc nào. Cậu vẫn lạnh lùng như mọi khi, đưa ví lên khẽ lắc, sau đó chẳng nói lấy một lời, ném thẳng ví lên bàn trước mặt Lâm Thanh Chấp.

“Tối qua anh đi cùng Vũ Đại Đông mừng thọ cho Cửu gia.” Song Hỷ vừa nói vừa khoa tay múa chân với đôi đũa trong tay trên bàn tiệc Vũ Đại Đông không thấy bóng anh nên tiện miệng hỏi một câu. Cửu gia thì ậm ừ không rõ ràng, mãi đến khi ông chủ KK gọi điện tới, tôi mới biết là ông ta sai anh đi đập phá sòng bài.”

“Ai mà chẳng biết Cửu gia ngứa mắt KK lâu rồi? Ông ta sai anh đi gây chuyện chỉ để hả dạ, căn bản chẳng hề nghĩ đến hậu quả với anh. Hôm qua lão khốn kia định chặt ngón tay anh, Cửu gia thậm chí chẳng chớp mắt. Anh đoán xem ông ta nói gì với Vũ Đại Đông? Nói đám người KK chắc chắn sẽ lấy anh ra mặc cả với ông ta, và cho dù giá cao bao nhiêu đi nữa, ông ta cũng chẳng cho ông ta nói anh không đáng giá đến thế.”

Giang Dịch mở túi đồ ăn, một hộp cơm trắng, một hộp rau xào chay gồm cải thảo và đậu hũ nấu nấm.

Song Hỷ nói tiếp: “Cuối tháng rồi, không đủ tiền mua thịt, ăn tạm đi.”

Giang Dịch im lặng ăn cơm, không đáp lời.

Song Hỷ gào lên: “Anh cho tôi chút phản ứng được không! Anh thật sự không giận sao? Cửu gia căn bản không coi anh là người thân. Người ngoài đều tưởng anh là con nuôi của ông ta, nhưng ông ta xem anh là gì? Là một con chó! Canh cửa, cắn người, đến miếng thịt cũng không cho. Giờ có người muốn thịt chó, ông ta còn cười toe toét tháo dây xích giúp người ta!”

Giang Dịch đáp hờ hững: “Tôi giận hay không không quan trọng. Nếu cậu thấy tức giận, thì đi mà nói mấy câu đó với Dư Thủy Sinh.”

Song Hỷ vốn chỉ dám nói sau lưng, dọa gan cá mà đòi sủa cọp, bây giờ khí thế cũng xẹp lép, cúi đầu không dám hó hé thêm lời nào.

Giang Dịch ăn rất nhanh, chỉ vài phút đã vét sạch cơm canh không chừa một hạt. Ăn xong lại cầm bộ bài lên chơi, một bộ bài trong tay hắn có thể biến hóa vô vàn chiêu thức.

Song Hỷ nhìn mà than: “Dạo này anh cứ dồn hết tâm trí vào mấy lá bài đó, nó thật sự thú vị vậy sao?”

Giang Dịch đưa bộ bài cho cậu ta: “Rút một lá đi.”

Song Hỷ tiện tay rút một lá, lén liếc nhìn là con 5 rô. Giang Dịch ra hiệu cậu ta đút lại vào bài.

Anh xào bài lại, rồi úp tất cả xuống bàn thành một hàng. Trong ánh mắt sửng sốt của Song Hỷ, anh không nhìn cũng không do dự, rút chính xác lá 5 rô đó ra.

Song Hỷ cầm lấy kiểm tra, không có ký hiệu cũng chẳng có nếp gấp gì: “..Anh làm kiểu gì vậy?”

Giang Dịch rút ra hai lá bài trước và sau lá 5 rô, ném trước mặt Song Hỷ, rồi giải thích: “Khi nãy lúc tôi thu dọn hộp cơm, ngón giữa của tay phải tôi bị dính dầu. Cậu nhét lá bài vào thì tôi dùng ngón đó bôi dầu lên hai lá trước sau. Dầu không có màu, nhưng khi sờ vào thì trơn hơn bài khác. Việc của tôi là lúc xào bài không làm rối ba lá đó.”

Song Hỷ sờ thử, quả nhiên trơn bóng khác thường.

“Làm dấu lên lá bài gốc rất dễ bị phát hiện, mà người trong sòng bài ai cũng cáo già, cho nên dù vậy vẫn không an toàn.” Giang Dịch ném bài sang một bên: “Tối qua tôi đúng là có giở trò ở KK, nhưng lá bài mà lão kia lục ra cuối cùng không phải của tôi. Cả sáng nay tôi nghĩ mãi, vẫn không hiểu vì sao ông ta lại nghi ngờ tôi, và lá bài đó bị nhét vào người tôi từ lúc nào.”

Hắn thật sự nghĩ không ra, đầu óc của Song Hỷ càng chẳng đủ dùng: “A Dịch, Cửu gia không đáng để anh liều mạng. Nếu anh chỉ vì muốn kiếm tiền, thì cờ bạc quá nguy hiểm rồi. Có hàng trăm cách để kiếm tiền, trộm cướp cũng còn đỡ hơn là đánh bạc ít ra nếu bị cảnh sát bắt, mình còn giữ được nguyên vẹn cái thân thể này.”

Giang Dịch không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào bộ bài, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì đó.

Song Hỉ nói: “Tôi nghe nói mấy người chơi ảo thuật hay biến mặt đều có sư phụ truyền dạy, đời này nối tiếp đời kia, kinh nghiệm tích lũy qua năm tháng, lại thêm sáng tạo mới có thành tựu như bây giờ. Cậu cứ tự mày mò thì nhìn ra được cái gì chứ?”

“Hay là thế này đi, tôi nghe Vũ Đại Đông nhắc đến một người, gọi là Lão Gậy, sống ở khu Lăng Tử Dao phía đông thành, chuyên đi nhặt ve chai. Nghe nói tay nghề đánh bạc của ông ta thần sầu, mười năm trước tung hoành khắp sòng bạc lớn nhỏ ở Tây Hà, ai cũng biết tiền ông ta thắng có điều gì đó mờ ám, nhưng chẳng ai nhìn ra ông ta gian lận thế nào, trong giới gọi ông ta là Thần bài Tây Hà. Hay là cậu đến bái sư đi?”

Giang Dịch hỏi: “Thần bài sao lại phải đi nhặt ve chai?”

“Vận mệnh không tốt, cả đời chỉ thua đúng một lần, mà lại bị bắt quả tang. Nói chung cậu đừng quan tâm ông ta giờ làm gì, danh tiếng vang như vậy ắt có lý do. Nghe nói sau khi bị phế rồi vẫn có người mời ông ta ra hải ngoại đánh một ván, mấy ngón tay còn lại chẳng là bao mà vẫn thắng sạch sành sanh. Mình đến gặp ông ấy học vài chiêu, đảm bảo về sau tung hoành một phương.”

“Cậu quen ông ta à?”

Song Hỉ nói như lẽ đương nhiên: “Không quen cũng chẳng sao, chỉ là một ông già nhặt rác, cho vài miếng bìa giấy là ông ta cảm động rớt nước mắt rồi, chẳng lẽ còn dám làm cao với cậu chắc?”

Khu Lăng Tử Dao nổi tiếng ngang ngửa với phố Đèn Dầu ở Tây Hà, đều là những khu dân cư nghèo nàn, đông đúc.

Song Hỉ theo địa chỉ Vũ Đại Đông cho, tìm đến trước một căn viện tồi tàn. Sân không lớn, một nửa chất đầy thùng giấy, chai lọ, đồ nội thất hỏng và ván gỗ, nửa còn lại trồng một mảnh rau xanh tốt mướt. Một ông già tóc bạc nằm trên chiếc ghế tựa gãy mất một chân, đang hút tẩu thuốc, dưới chân phơi mấy lá thuốc là khô vàng cháy.

Song Hỉ toan bước vào, Giang Dịch ngăn lại. Anh đi ra ngoài mua hai cân thịt đầu heo, hai hộp thuốc lá, và mấy cân rượu cao lương trắng.

Mang lễ vật đến, tỏ rõ thành ý.

Song Hỉ nhìn đống đồ mà xót: “Còn bốn ngày nữa là hết tháng, đem hết tiền cho lão già nát rượu này rồi, cậu tính ăn gì?”

Giang Dịch đáp: “Đừng lo cho tôi. Cậu vào nhớ giữ lễ, đừng có nói bậy.”

Anh bước vào sân. Lão Gậy vừa hút xong một tẩu thuốc, đang lục túi vải bên hông tìm thuốc là.

Giang Dịch bước tới, lấy từ túi nilon ra bao thuốc vừa mua. Anh xé niêm phong, rút một điếu đưa cho ông ta.

Lão Gậy nheo đôi mắt đυ.c ngầu dưới cái nắng chói chang: “Làm gì đấy?”

Giang Dịch liếc thấy đôi tay cầm tẩu của ông mỗi bàn tay đều cụt ba ngón: ngón trỏ, giữa và áp út. Anh cúi đầu, giọng hiếm khi mềm mỏng như thế: “Lão gia nổi danh khắp Tây Hà, trong lòng tôi rất khâm phục. Mang chút lễ mọn đến thăm, nếu tiện, tôi muốn được học hỏi đôi chút từ lão.”

Lão Gậy giọng khàn như có đờm mắc trong cổ, cất tiếng: “Tôi chỉ là người thu ve chai, danh gì to thế sao tôi không biết? Cậu theo tôi học chẳng được gì đâu, mấy nhà hàng xóm quanh đây ai chẳng làm nghề này, ai cũng nhặt giỏi hơn tôi.”

“Lão gia khiêm tốn rồi.” Giang Dịch nói: “Lão hiểu tôi đang nói đến chuyện gì mà.”

Lão Gậy không thèm nhìn điếu thuốc, dùng hai ngón tay bẻ vụn thuốc là trong túi vải, tự tay cuốn. Ông ta rít một hơi rồi nói: “Cậu đã nghe về tôi thì cũng phải biết, tôi đã bỏ nghề này mười năm rồi. Mười năm trước tôi thề trước mộ vợ mình, đời này nếu còn đυ.ng đến bài bạc, thì chết không được yên, kiếp kiếp đọa vào súc sinh đạo.”

“Huống hồ?” Ông ngậm tẩu, giơ hai tay ra: “Với đôi tay thế này, còn dạy được gì? Nếu tôi thật sự giỏi như lời đồn, thì sao lại sống thảm đến mức này? Tôi ở đây bao năm, người đến tìm không ít, người mang tiền đến cũng có, cậu mang chút đồ này chẳng đáng gì. Về đi.”

“Ê, ông già chết tiệt này!” Song Hỉ đã quên sạch lời dặn của Giang Dịch, lập tức văng tục: “Cái gì mà chút đồ này không đáng gì? Đống đồ đó là tiền ăn của bọn tôi mấy ngày đó! Vì mua thuốc với rượu cho ông mà mai thằng anh em tôi còn chưa biết lấy gì bỏ bụng, thế mà ông buông một câu đi đi là xong à? Không đáng gì? Nếu muốn tiền thì nói mẹ nó ra luôn cho rồi!”

Lão Gậy nhắm mắt lại, nhả ra một vòng khói thuốc.

Song Hỉ thấy có Giang Dịch bên cạnh nên chẳng ngán gì, đưa tay túm lấy cổ áo lão kéo bật khỏi ghế: “Đồ già khọm, mấy cái trò lừa bài đó còn giấu như của quý sợ người ta học lỏm chắc? Mẹ nó ông dạy hay không dạy? Không dạy thì tôi móc mắt ông ra!”

Lão Gậy bị kéo dậy, bước chân lảo đảo, lúc này Giang Dịch mới để ý thấy ống quần bên trái của ông ta lủng lẳng, chỉ còn nửa bên, mất cả một đoạn chân.

“Song Hỉ.” Giang Dịch lạnh nhạt lên tiếng: “Thả ông ấy ra.”

Lời vừa dứt, lão Gậy đã dùng ngón út tay phải móc lấy cái tẩu, không cho ai kịp phản ứng, vung mạnh một cái đập thẳng vào trán Song Hỉ. Cú đánh khiến đầu óc Song Hỉ ong ong, choáng váng đến mức đứng hình. Lão Gậy khom người chụp lấy hai cây gậy của mình, một cây chống người, một cây quật tới tấp vào hai người họ: “Cút!”

Ông ta đứng vững trên một chân, nhảy nhót linh hoạt như không, cây gậy trong tay múa vù vù như mưa rào. Phần lớn rơi vào Song Hỉ, còn lại đánh sang cả Giang Dịch.

“Ê ê ê, đừng đánh, đừng đánh nữa!” Song Hỉ xưa nay chỉ thích bắt nạt kẻ yếu, gặp phải cứng rắn là xẹp ngay.

Hắn ta cứ tưởng ông già què này dễ bắt nạt, ai ngờ tay múa gậy thần sầu như luyện võ. Muốn phản kháng nhưng bị Giang Dịch giữ lại, chỉ có thể ôm đầu gào thét: “Lão gia, tôi đùa thôi mà, đừng đánh nữa!”

Sân nhà lâu ngày không ai dọn, rãnh nước bốc mùi ẩm mốc, đống phế liệu chất đầy đủ thứ rác rưởi hôi hám.

Song Hỉ bị đuổi chạy từ đầu này sang đầu kia, cuối cùng bị xua ra khỏi sân, đến khi cánh cửa gỗ mục nát sập thẳng vào mặt hắn, hắn mới thở hổn hển nói: “Ông già này hung dữ vãi linh hồn!”

Lời còn chưa dứt, chai rượu cao lương và thịt đầu heo Giang Dịch mua bị lão Gậy ném từ trong sân qua tường ra ngoài, thủy tinh vỡ tan nát đầy đất.

Chỉ có thuốc lá là ông giữ lại. Giang Dịch thò tay vào túi quần, móc ra hết số tiền còn lại trên người, đáng thương thay chỉ có vỏn vẹn hai mươi tệ. Anh nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Tôi đến Nhất Trung một chuyến, cậu ở lại đây.”

“Ở lại làm gì?” Song Hỉ hỏi.

“Gõ cửa. Gõ đến khi nào ông ấy chịu cho cậu vào thì thôi.”

Song Hỉ: “Lỡ ông ấy không cho vào thì sao? Bộ dạng hung dữ của ông ấy nãy cậu cũng thấy rồi đấy.”

“Thì tìm cách mà vào.” Giang Dịch nói: “Vào được rồi thì ông ấy đánh mắng gì cũng ráng chịu, đừng chống trả.”

Song Hỷ cắn răng nói: "Không phải đang làm khó tôi sao? Tôi vào đó rồi biết làm gì? Đứng ngơ ra chịu ông ta phang gậy à? Thế thì khác gì tự tìm ngược đãi."

Giang Dịch đáp: "Giúp ông ta quét sân."

Song Hỷ: "..."

Trường Nhất Trung Tây Hà là một trong những trường cấp ba tốt nhất thành phố. Vì tài nguyên giảng dạy vượt trội so với các trường khác nên không chỉ có nhiều học bá, mà còn có không ít con cháu nhà giàu bỏ tiền ra để được vào học.

Cửa hàng tiện lợi A Tài nằm ngay đối diện cổng trường, chuyên bán đồ ăn vặt và dụng cụ học tập cho học sinh. Nhờ vị trí đắc địa nên mỗi giờ tan học đều đông nghịt khách.

Cửa hàng này là tiệm của hai vợ chồng, A Tài là tên ở nhà của con trai họ. Cậu thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, sống cạnh Nhất Trung hơn chục năm mà chẳng hấp thụ được tí văn hóa nào. Sau kỳ thi tốt nghiệp cấp hai thì vào học trường nghề, nhưng lại bị bạo lực học đường, nên cứ vài bữa lại bỏ học về trông cửa hàng, miệng thì than chết cũng không thèm quay lại trường.

Cậu đang chơi game ở quầy thu ngân thì nghe chuông cửa vang lên. Ngẩng đầu thấy Giang Dịch, cậu đẩy gọng kính: "Tháng này cậu tới rồi mà?"

"Thiếu tiền." Giang Dịch đáp gọn lỏn: "Nếu bất tiện thì tôi đổi chỗ khác."

A Tài thản nhiên nói: "Ngồi đi, muốn ăn gì thì lấy."

A Tài thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi đâu đó lướt web, Giang Dịch thì tự nhiên ngồi vào quầy thu ngân. A Tài vừa ra tới cửa lại quay về, dặn: "Đừng đυ.ng vào mấy món nhập khẩu ở kệ phía tây, mắc lắm, mẹ tôi kiểm hàng sẽ phát hiện đấy. Trong tủ đông có mấy chục thùng Sprite và trà đá mới nhập, lấy mấy cái đó đi, hàng nhiều khó bị phát hiện hơn."

Nói xong, cậu đưa cho Giang Dịch một mảnh giấy, trên đó ghi một loạt tên: "Đây là mấy đứa tuần trước đánh tôi."

Giang Dịch nhận lấy, A Tài với làn da trắng trẻo, cúi đầu trông ngoan ngoãn như một cậu trai nhỏ, khẽ nói: "Tôi muốn bọn nó không bao giờ dám động vào tôi nữa."

Giang Dịch ừ một tiếng, nhét tờ giấy vào túi. Anh ngồi trong cửa hàng một lúc thì chuông hết giờ nghỉ trưa vang lên, học sinh lần lượt từ nhà quay lại trường, tiện thể ghé mua đồ ăn vặt.

Giang Dịch bê hai thùng Sprite đặt lên quầy, học sinh đến mua thì không quét mã, chỉ thu tiền mặt rồi tiện tay ném hết vào thùng giấy dưới chân, chẳng buồn bỏ vào ngăn kéo thu ngân.

Một nữ sinh mang đến một gói bánh Hàn Quốc, Giang Dịch nói: "Không bán."

Cô lại chọn món khác là oden, Giang Dịch lại bảo: "Cũng không bán."

Nữ sinh ngơ ngác: "..."

"Cậu bán cái gì vậy?"

Giang Dịch không trả lời, ánh mắt lướt qua đám đông, dừng lại ở giá sách nơi ít người qua lại nhất.

Mặc đồng phục, Triệu Vân Kim trông hoàn toàn khác biệt. Áo gile len xám khoác ngoài sơ mi trắng, chiếc nơ caro đen trắng ở cổ cùng chiếc váy ngắn thu hút mọi ánh nhìn.

Không còn vẻ ngang ngược tối qua, cô lười biếng tựa vào giá sách chọn truyện tranh. Bỏ qua vẻ mệt mỏi vì thức trắng đêm, cô lúc này trông ngoan ngoãn đúng chuẩn thiếu nữ tuổi hoa.

Tóc cô dài qua vai, uốn sóng to, ngọn tóc nhuộm nâu nhạt, giữa nét ngoan hiền lại pha chút quyến rũ.

Ngoan thì ngoan thật, nhưng vẻ đẹp lại mang phong vị rất riêng, dù lạc giữa biển người cũng khiến người ta phải ngoái nhìn.

Triệu Vân Kim chọn vài cuốn truyện tranh rồi mang ra quầy tính tiền, mấy nam sinh chen chúc đều chủ động nhường đường cho cô, ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi người cô.

Cô gái đặt truyện lên quầy trước mặt Giang Dịch, thờ ơ hỏi: "Bao nhiêu tiền?"

Giang Dịch tiện tay lấy một gói trầu không trên quầy, xé bao nhét vào miệng, vừa nhai vừa nhìn cô.

Lúc này Triệu Vân Kim mới chú ý tới anh, dường như quên mất sáng nay mình vừa uy hϊếp tên lưu manh này, cô mỉm cười với anh.

"Cậu ngồi đây làm gì?" Cô hỏi trước, rồi nhanh chóng vạch trần mục đích của Giang Dịch: "Thu tiền bảo kê à?"