Chương 24

Năm 2014

Cuối mùa hè

Ở góc bàn học là đĩa trái cây đã được Đường Nguyệt Hoa cắt sẵn, những tờ đề thi trên bàn trắng tinh chưa viết lấy một chữ.

Buổi chiều mùa hè oi bức, cơn gió khô nóng thổi qua khe cửa lưới, từ bốn giờ rưỡi đến giờ, bút còn chưa rút nắp.

Triệu Vân Kim uể oải cuộn người trên chiếc ghế mây đung đưa, chân gác hờ lên bàn, tay cầm chiếc lược tròn chải tóc bên tai một cách hờ hững.

Bầu trời dần tối, trong sân vang lên tiếng cạch của cánh cổng đóng lại. Triệu Vân Kim ném chiếc lược, nhảy bật dậy, chạy tới bên cửa sổ nhìn xuống Lâm Thanh Chấp vừa bước vào sân, anh ngẩng đầu thấy cô, vẫy tay chào.

Cô lập tức thay đồ, cởi bộ đồ mặc nhà ra, khoác lên người chiếc váy caro xanh vừa mua hôm qua, rồi đứng trước gương xoay vài vòng, tự ngắm bản thân mình.

Lúc Triệu Vân Kim xuống lầu, Đường Nguyệt Hoa đang bày biện thức ăn. Mấy món đó bà đã nấu sẵn từ sớm, để trong nồi giữ ấm, chỉ đợi Lâm Thanh Chấp tan làm về ăn bữa cơm đoàn viên.

“Anh ơi, anh về rồi.”

Triệu Vân Kim chạy lon ton xuống, còn chưa kịp lại gần thì Lâm Thanh Chấp đã giơ ngón trỏ ra chọc vào trán cô ngăn lại: “Lớn tướng rồi còn đòi ôm, không biết ngại à?”

“Em còn nhỏ mà.” Triệu Vân Kim phủi tay anh ra, đi vòng quanh anh một vòng: “Để em xem nào, anh lại gầy đi rồi.”

Cô theo anh tới bàn ăn ngồi xuống, chống cằm, đôi mắt long lanh chớp cũng không chớp nhìn anh chăm chú: “Đi phá án có mệt không? Cằm anh nhọn hẳn ra.”

Lâm Nhạc giúp dọn bát đũa, cười nói: “Vân Kim à, để anh trai em ăn cơm trước đã.”

Triệu Vân Kim có cả một bụng chuyện muốn kể, ngồi gõ đũa đếm từng hạt cơm trong chén, mắt thì cứ tha thiết nhìn sang bên kia bàn.

Lâm Thanh Chấp vừa ăn vừa trò chuyện với Lâm Nhạc về công việc, bỗng quay đầu nhìn cô cười: “Váy mới à?”

Mặt Triệu Vân Kim hơi đỏ lên: “Hôm qua mới mua đó, đẹp không?”

“Con gái lớn rồi, mặc gì cũng đẹp cả.” Lâm Thanh Chấp hỏi tiếp: “Dạo này học hành thế nào? Trường có thằng nhóc nào theo đuổi không?”

“Có chứ, phiền chết đi được! Ngày nào cũng chặn đường em đi học về, mặt dày dã man, em từ chối rồi mà vẫn không bỏ.” Cô cười hì hì: “Anh nè, anh đi công tác về rồi, tuần sau đón em tan học nha.”

Lâm Thanh Chấp gật đầu: “Chỉ cần không tăng ca, anh chắc chắn sẽ tới đón.”

Triệu Vân Kim xụ mặt thất vọng: “Lúc nào anh chả tăng ca? Tối nào cũng bận đến khuya. Em thấy xã hội Tây Hà cũng yên ổn, có thấy vụ án mạng nào đâu, vậy mà đội cảnh sát các anh chuyện gì cũng rùm beng. Nói thật đi, có phải Hà Phong Bảo lại bắt anh viết báo cáo tổng kết không? Nếu phải thì mai em đến đánh hắn.”

Đường Nguyệt Hoa liền chen lời: “Con gái phải dịu dàng một chút, đừng suốt ngày đánh đánh đập đập, thô lỗ vậy coi chừng sau này ế ráng chịu.”

Triệu Vân Kim liếc nhìn Lâm Thanh Chấp, bĩu môi uể oải: “Ế thì ế.”

Sau khi ăn xong, Lâm Thanh Chấp ngồi phòng khách uống trà với Lâm Nhạc.

Triệu Vân Kim trong phòng thì thấp thỏm không yên, lúc thì nằm trên giường, lúc lại giả vờ ngồi bàn học làm bài. Cô lướt điện thoại xem mấy bộ phim mới ra rạp, nghe bạn nói có một bộ hài tình cảm đang hot, rất đáng xem. Cô vắt óc nghĩ cách làm nũng thế nào để rủ được Lâm Thanh Chấp đi xem phim cùng mình, thì ngoài cửa có tiếng gõ.

Lâm Thanh Chấp đứng ngoài cửa, áo quần chỉnh tề: “Anh phải về đơn vị tăng ca, lên xem em một chút rồi đi.”

Triệu Vân Kim nói: “Em đi với anh nha.”

Lâm Thanh Chấp xoa đầu cô: “Tối nay phải ra hiện trường, em cứ ngủ sớm đi. Mai anh về sẽ mua bữa sáng cho em. Em muốn ăn gì?”

Cô hỏi: “Tối nay ra hiện trường, lại đi truy quét mại da^ʍ hả? Anh nè, cho em đi theo đi, em có thể.”

“Em có thể làm gì?” Lâm Thanh Chấp dịu dàng nhìn cô, tay ấn đầu cô lại khi thấy cô hăm hở như sắp xông ra ngoài: “Quên chuyện lần trước rồi hả?”

Lần trước Lâm Thanh Chấp ra quân truy quét mại da^ʍ, Triệu Vân Kim lén bám theo tới tiệm mát xa xem náo nhiệt. Hôm đó cô cố tình ăn mặc người lớn hơn, diện váy quây dây mảnh đi vào tiệm, tính sau khi anh làm việc xong sẽ rủ anh đi xem phim kinh dị suất nửa đêm. Ai ngờ bộ váy quá nổi bật, vừa bước ra khỏi phòng đã bị một cậu cảnh sát mới ra trường tưởng nhầm là gái mại da^ʍ, lôi thẳng về đồn.

Lúc bị thẩm vấn, cô chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn tươi cười nói với người hỏi cung: “Tôi thân với đội trưởng Lâm của các anh lắm, gọi anh ấy ra hỏi tôi đi!”

Triệu Vân Kim giống như một nhành hồng đen mọc lên trong đêm tối, được dây leo quấn quanh. Cô chẳng mang chút hương vị ngây thơ của thiếu nữ mùa mưa, ngược lại, chỉ cần khẽ cong môi là đã đủ quyến rũ khiến lòng người điên đảo.

Hà Phong Bảo không sợ chuyện lớn, hóng hớt vui vẻ, còn buông lời nhận xét: “Đừng trách Tiểu Trương, với nhan sắc của em gái cậu, cho dù có đặt ở mấy chỗ như Thiên Thượng Nhân Gian cũng có thể làm đầu bảng, nếu là tôi, tôi cũng nhầm.”

Tối hôm đó, sau khi Lâm Thanh Chấp nghiêm mặt bắt cô thay lại đồng phục học sinh, còn lệnh cho cô ngồi viết bản kiểm điểm ở đội cảnh sát. Mặc cho Triệu Vân Kim nũng nịu thế nào cũng vô ích.

Hà Phong Bảo thường nói anh là kiểu đàn ông gió trăng nhã nhặn, nhưng chính những người như vậy, một khi đã nổi giận thật sự, càng khiến người khác không dám thở mạnh.

Triệu Vân Kim ngoan ngoãn viết xong bản kiểm điểm, rồi dùng đầu ngón tay chọc nhẹ Lâm Thanh Chấp: “Lần đầu tiên anh hung dữ với em đó.”

Trong đôi mắt cô đầy quan tâm và vô tội: “Chuyện đó sao có thể trách em chứ? Em cũng chỉ là muốn tốt cho anh thôi mà. Chỗ đó đầy mấy con hồ ly tinh, anh lại mặc cảnh phục đẹp trai như vậy, eo thon mông cong, nhỡ đâu có đứa mê anh rồi cứ quấn lấy thì sao? Em không bảo vệ anh thì ai bảo vệ?”

Lâm Thanh Chấp liếc cô nhạt nhẽo: “Lặp lại lần nữa xem.”

Triệu Vân Kim lập tức im bặt.

Tâm tư thiếu nữ rối rắm, quanh co mãi vẫn không biết phải mở miệng thế nào để xin anh dẫn đi xem phim. Nghĩ tới nghĩ lui cả buổi, cuối cùng cô ngập ngừng nói: “Em không phá đâu. Hay là em tìm một quán cà phê ngồi chờ anh nhé?”

Nhưng Lâm Thanh Chấp chỉ lạnh nhạt một câu đã chặn đứng mọi suy nghĩ của cô: “Nửa đêm uống cà phê? Bài tập em làm xong chưa?”

Triệu Vân Kim: “...”

Lâm Thanh Chấp đi rồi, cô đứng bên cửa sổ, khẽ mở một khe hẹp: “Anh ơi, ít ra cũng cho em biết anh đi đâu chứ?”

Lâm Thanh Chấp không quay đầu lại: “Đường Tứ Bắc.”

Đường Tứ Bắc nằm bên bờ Hương Khê, khu đó gần như chẳng có hàng quán gì đáng kể, nơi giải trí duy nhất là hộp đêm vừa mới mở tháng trước. Triệu Vân Kim nằm trên giường lướt tin tức Tây Hà, thấy Trung tâm giải trí KK đó mới khai trương chưa lâu mà đã dính không ít chuyện, mấy hôm trước còn bị cảnh sát đột kích vì tụ tập đánh nhau. Tuy chuyện xảy ra liên tục, nhưng nó vẫn đông khách nườm nượp.

Triệu Vân Kim trằn trọc không ngủ được, liền bật dậy thay một bộ đồ thể thao đơn giản.

Trước khi đi, Lâm Thanh Chấp đã khóa cổng, cô liền tắt điện hệ thống tường rào, lôi ghế ra, hai tay vịn lên tường, ba bước là trèo ra ngoài được.

Trung tâm giải trí KK

Âm nhạc ầm ĩ phát ra từ loa trung tâm sân khấu, trống và bass ở góc sân khấu vang lên điên cuồng, đám nam nữ quấn lấy nhau, lắc lư điên cuồng trong làn ánh sáng nhấp nháy.

Triệu Vân Kim nhai chewing gum, giơ tay từ chối ly rượu do nhân viên phục vụ đưa tới.

Cô đưa mắt đảo khắp xung quanh toàn là người. Người lớn, người trẻ, ăn mặc đủ kiểu. Nhưng Lâm Thanh Chấp thì chẳng thấy bóng dáng đâu.

Sảnh chính rộng rãi, nhưng phần lớn người đều tụ ở khu vực sàn nhảy. Chỉ một số ít tản mát ở các góc.

Trong một góc khuất sau ánh đèn, tại chiếc bàn ngồi gần tường, có một chàng trai mặc áo thun đen đang ngồi. Người đó quay lưng lại, Triệu Vân Kim không nhìn rõ mặt, chỉ lờ mờ thấy tay cậu ta đang cầm bộ bài, lật qua lật lại liên tục.

Cậu ta yên tĩnh, khép kín, hoàn toàn lạc lõng giữa không khí sôi động náo nhiệt của nơi này. Triệu Vân Kim nhìn một lúc, chỉ cảm thấy ngón tay chơi bài của cậu ta dài và đẹp lạ thường. Chàng trai đặt bài xuống, gọi phục vụ mang đến một ly sữa.

Lúc cậu ta cầm ly sữa quay mặt lại, Triệu Vân Kim mới phát hiện đó không phải là đàn ông, mà là một thiếu niên.

Lông mày sắc nét, gương mặt nghiêng lạnh lùng, ánh mắt xa cách. Triệu Vân Kim nhìn chăm chú vào khuôn mặt ấy, tim cô đập nhanh vài nhịp, nhưng chỉ vài giây sau đã bình ổn trở lại. Cô không thể nói rõ cảm giác kỳ lạ này là gì, chỉ cảm thấy dường như mình đã từng gặp cậu ta ở đâu đó nhưng lại không thể nhớ ra.

Thiếu niên đó đi về phía cánh cửa nhỏ nơi góc khuất có dán bảng không phận sự miễn vào. Triệu Vân Kim nhìn thấy cậu ta bước vào, bốn mươi phút trôi qua vẫn chưa thấy trở ra, rồi lại có một người đàn ông trung niên bê ly sữa đi vào. Cô khẽ cười, biết ngay bên trong chắc chắn có gì đó bất thường. Cô học theo hai người kia, gọi phục vụ mang đến một ly sữa.

Triệu Vân Kim đẩy cửa bước vào phòng làm việc. Bên trong không gian chật hẹp, thiếu niên và người đàn ông trung niên đều đã biến mất, chỉ còn hai gã trai trẻ đang ngồi trước bàn đánh bài.

Cô tháo mũ lưỡi trai trên đầu xuống, gõ lên bàn: “Hai anh đẹp trai, có thấy bạn trai em vào đây không?”

Gã xăm mình đang xem tivi treo tường, quay đầu lại thì thấy khuôn mặt xinh đẹp mê hồn của cô, liền nở nụ cười đầy ẩn ý: “Nhìn chúng tôi ai giống bạn trai cô nào?”

Triệu Vân Kim tươi cười: “Anh ơi, em tận mắt thấy ảnh vào đây, đừng nói là không có à nha.”

Gã kia đeo dây chuyền vàng giả, mặt mày dữ tợn. Hắn lật cuốn sổ ghi chép trên bàn: “Bạn trai cô tên gì?”

Triệu Vân Kim mỉm cười đáp: “Vào trước em không lâu, mặc áo đen, đẹp trai cực kỳ.”

Dây chuyền vàng lập tức nheo mắt, ánh nhìn lạnh băng: “Đưa căn cước công dân ra.”

Triệu Vân Kim từ nhỏ đã quen thuộc với ánh mắt như thế trong cô nhi viện, trên những kẻ bị Lâm Thanh Chấp bắt về tra hỏi ánh nhìn chất chứa ác ý, trần trụi, không thèm che giấu.

Chắc chắn bên trong có điều mờ ám. Có thể hai gã đàn ông này quen biết với thiếu niên kia. Triệu Vân Kim cân nhắc một chút, đổi lời giải thích: “Nói đúng thì hiện tại ảnh vẫn chưa phải bạn trai em. Em đang theo đuổi người ta, mà người ta cứ lơ đẹp em. Nhưng ảnh càng làm lơ, em lại càng không cam tâm.”

Cô giơ căn cước ra: “Em tới để trả tiền cho ảnh, anh ơi, cho em một cơ hội đi.”

Gã xăm mình liếc nhìn địa chỉ trên căn cước là khu biệt thự cao cấp ở Tây Hà liền cười: “Hay đấy. Cô nói cô đến tận đây chỉ vì theo đuổi Giang Dịch? Anh đây khuyên cô nên bỏ sớm đi. Thằng ranh đó vô tâm lắm, đến cả Dư Thủy Sinh bao nhiêu năm còn chưa dạy dỗ được. Cô thích nó.”

Hắn cười khẩy một tiếng: “Là tự chuốc khổ thôi.”

“Muốn vào thì được thôi, để lại điện thoại và căn cước ở đây. Dĩ nhiên, sợ thì giờ quay ra vẫn kịp.”

Triệu Vân Kim thản nhiên đặt điện thoại lên bàn. Gã đàn ông ghi chép thông tin, mở chiếc tủ cạnh bàn, đẩy ra cánh cửa nhỏ bí mật cho cô vào.

Sau khi Triệu Vân Kim đi khỏi, gã đeo dây chuyền vàng cau mày: “Cứ thế để nó vào thật à?”

Gã xăm mình chỉ vào căn cước của cô: “Người của công an nếu muốn điều tra, còn nói nhân đạo lắm, làm gì có chuyện cử con bé nhà giàu đi thăm dò. Với lại, tao ngửi là biết đứa này chẳng phải loại tốt lành gì, giống hệt thằng Giang Dịch kia, đều là hạng cùng một ruộc.”

“Tiểu thư nhà giàu chủ động tới trả tiền, ai mà đi từ chối tiền cơ chứ?”

Triệu Vân Kim bước vào tầng hầm của trung tâm giải trí KK, ánh đèn sáng rực, không gian rộng rãi. Trước mắt cô là một sảnh lớn rộng hàng trăm mét vuông, bày đầy đủ loại máy đánh bạc.

Cô cầm phiếu thông hành do gã xăm trổ đưa, vượt qua trạm kiểm tra rồi đi dạo quanh khu sòng bạc, đầy hứng thú ngắm nhìn những tay cờ bạc đủ kiểu dáng vẻ.

Có người đẩy tới một khay chip, hình thức chơi trước, trả sau. Triệu Vân Kim tùy tiện lấy mấy con chip, chọn một bàn gần đó ngồi xuống.

Dealer đang lắc cốc xúc xắc để chơi trò tài xỉu. Triệu Vân Kim đặt cửa Tài. Dealer vừa mở nắp, ba con xúc xắc lộ ra toàn điểm nhỏ. Toàn bộ số chip vài trăm tệ của cô bay sạch.

Triệu Vân Kim ngọt ngào nói: “Chị ơi, em mới tới lần đầu, chị không được bắt nạt người mới đâu nha.”

Dealer ăn mặc gợi cảm, cười quyến rũ: “Cô em à, thắng thua ở sòng bạc là chuyện bình thường, chơi thêm ván nữa biết đâu vận may lại đến.”

Nhân viên phục vụ bưng một khay chip đi ngang, Triệu Vân Kim lại tiện tay lấy vài con chip nữa, tiếp tục đặt vào cửa Tài.

Dealer mở nắp lần nữa lại là Xỉu.

Triệu Vân Kim nhả viên kẹo cao su trong miệng ra, lột gói kẹo khác bỏ vào nhai.

Cô không buồn nhìn mặt xúc xắc nữa, túm lấy một nắm chip đặt thẳng lên Tài.

Dealer mở cốc ba con một điểm: “Cô em à, hôm nay vận xui rồi, qua bên kia chơi bài thử xem?”

Triệu Vân Kim nhếch mép cười lạnh. Không xa bàn cô là một góc bàn poker đang náo nhiệt.

“Lại thắng nữa rồi!”

“Cậu ta thắng liên tục bao nhiêu ván rồi ấy nhỉ? Nhìn đống chip trên bàn chắc cũng phải hai trăm ngàn tệ rồi đấy!”

“Bàn đó là do ông chủ KK làm nhà cái, hôm nay Cậu Khương thua thảm thật!”

Triệu Vân Kim nhìn về phía đó thiếu niên mà gã xăm mình nhắc đến, tên Giang Dịch, đang ngồi ung dung ở đầu bên kia bàn.

Ánh mắt cậu ta chăm chú nhìn chằm chằm vào lá bài trên tay, giọng nói lạnh lùng: “Tôi cược mười vạn, dám theo không?”

Gã đàn ông đối diện lập tức trắng bệch mặt mày, đập bài xuống: “Bố mày không chơi nữa! Cả đêm không sao, chỉ cần cậu tới là tôi thua, ai mà dám chơi tiếp chứ? Ai biết cậu có giở trò không!”

Vài ván vừa rồi đã khiến anh ta gần như sạch túi, giờ lại bị hù thêm, chẳng ai còn can đảm ngồi đối diện Giang Dịch nữa.

Chỗ đối diện bỏ trống, Giang Dịch khẽ nhếch mép cười lạnh, gom chip lại rồi đi tới quầy thu ngân tính tiền.

Thân hình thiếu niên gầy gò, nhưng tư thế đứng lại vô cùng thẳng tắp. Ánh mắt sắc bén, sáng rõ, hoàn toàn khác biệt với vẻ mặt u ám, đầy du͙© vọиɠ của đám người trong sòng.

Nhân viên liếc nhìn cậu một cái rồi đi vào khu vực hậu trường.

Giang Dịch cúi đầu, móc từ túi quần ra một bao thuốc nhàu nhĩ, rút ra một điếu. Cậu cầm lấy hộp diêm trên quầy, bật lửa đốt thuốc động tác lưu loát, nhìn là biết dân nghiện thuốc lâu năm. Bàn tay ấy, chơi bài thì thật phí, nhưng khi kẹp điếu thuốc lại mang phong vị anh hùng phong trần trong phim Hồng Kông, Triệu Vân Kim nghĩ thầm.

Nhân viên sòng bạc xách đến cho Giang Dịch một túi tiền mặt. Cậu vừa ngậm điếu thuốc, vừa chuẩn bị rời đi thì bị mấy người đàn ông chặn lại: “Chờ chút, Cậu Khương muốn gặp cậu.”

Giang Dịch ngoái đầu lại, một người đàn ông trung niên mặc áo trường bào màu đỏ sậm không biết từ lúc nào đã xuất hiện, ung dung ngồi trên chiếc ghế gỗ đỏ đối diện bàn cược. Gương mặt ông ta trông hiền lành dễ gần: “Tiểu Dịch à, đêm mới bắt đầu mà con đã vội về? Ta với Cửu Gia là bạn cũ lâu năm, hôm nay con đến chỗ ta chơi, sao không chào một tiếng?”

“Chú Khương.” Giang Dịch lễ phép gọi một tiếng, nhưng đáy mắt lại đầy vẻ ngạo nghễ: “Xin lỗi chú, con còn phải về ăn khuya với Cửu Gia.”

Cậu Khương bật cười: “Cửu Gia xưa nay nổi tiếng ăn khỏe, ta biết rõ mà. Nhưng tiền con thắng được hôm nay e là chưa đủ lót dạ ông ấy đâu. Hay thế này đi, chú chơi với con một ván, nếu con thắng, tiền vẫn mang đi, chú tặng thêm hai mươi vạn xem như quà cho Cửu Gia. Nếu con thua, để lại hết tiền đây sòng bạc của chú mới khai trương, không chịu nổi kiểu chơi của con.”

Giang Dịch đáp: “Nghe chú vậy.”

Cậu ném túi tiền xuống dưới chân mình, dây kéo đã hỏng, để lộ ra từng xấp tiền mặt dày cộp. Mấy người xung quanh không kìm được ánh mắt, cứ liếc tới liếc lui, như thể chỉ cần nhìn lâu một chút, tiền đó sẽ thành của họ.

Cậu Khương trầm giọng: “Ba lá, so lớn nhỏ.”

Giang Dịch dụi điếu thuốc, không nói gì tức là đồng ý. Dealer phát bài, cậu đưa tay gẩy bài.

Cậu Khương khẽ nhướn mày, khi tay Giang Dịch chạm vào lá bài thì ông ta chậm rãi cười, nói nửa nghiêm nửa bỡn: “Tiểu Dịch, chú tuy già rồi nhưng mắt vẫn còn tinh đấy.”

“Cờ bạc là cờ bạc, nói đến là nói vận khí, đặt cược tiền, cũng là đặt cược nhân phẩm.”

“Hôm nay ta ngồi đây chơi với con là chơi vận may, không phải chơi trò bịp bợm. Làm vậy không hay đâu.”

Ông ta vừa dứt lời, lập tức có mấy tên to con xông lên, mỗi người giữ chặt một tay chân Giang Dịch, ép cậu nằm sấp trên bàn bài. Có người thò tay vào túi quần cậu lôi ra một xấp bài rời. Giang Dịch định gượng dậy, nhưng bị một bàn tay ấn mạnh đầu xuống bàn, má bị ép chặt bên mặt bàn lạnh toát, huyệt thái dương khẽ giật giật vì tức giận.

Cậu Khương đứng lên, lạnh lùng nói: “Dám làm loạn trên địa bàn của ta, Dư Thủy Sinh chưa dạy mày quy củ à?”

“Ra chiêu trong sòng bạc là tối kỵ. Giang Dịch, mày từng trông sòng cho Cửu Gia, vậy nói đi, nếu có kẻ dám chơi trò bẩn trên địa bàn của Cửu Gia, theo luật thì phải chặt mấy ngón tay?”

Tên to con đè tay Giang Dịch xuống mặt bàn, từng ngón tay bên phải bị ép duỗi thẳng ra.

Cậu Khương lấy điện thoại gọi cho Dư Thủy Sinh, sau đó quăng máy lên bàn trước mặt Giang Dịch: “Cho mày một cơ hội, gọi Dư Thủy Sinh đến chuộc mày. Năm mươi vạn. Thiếu một xu cũng không tha.”

Điện thoại đổ chuông hai hồi thì bị cúp. Chốc sau, tin nhắn trả về.

[Một người làm thì một người chịu. Giang Dịch gây chuyện thì cậu ta phải tự gánh, không cần nể mặt tôi.]

Giang Dịch bật cười, nụ cười đầy sát khí. Cậu Khương ghé sát mặt: “Cười gì?”

Đôi mắt thiếu niên sâu thẳm, khí chất lạnh lẽo như sắt thép, dù đang bị trói chặt, không lối thoát, vẫn không hề mất đi khí thế. Cậu trừng lại, từng chữ một rít qua kẽ răng: “Lão súc sinh.”

Gã to con rút ra một con dao găm, lưỡi dao sắc loáng. Hắn nâng tay chuẩn bị chém xuống, thì phía sau có tiếng gã xăm mình hét: “Khoan đã!”

Gã chỉ về phía cô gái đang đứng bên ngoài hóng chuyện: “Cậu Khương, đừng vội. Cửu Gia không chịu bỏ tiền, nhưng thằng nhóc này còn có bạn gái cơ mà.”

Triệu Vân Kim lúc ấy đang cầm nửa quả táo đỏ miễn phí của sòng bạc, vừa nhai vừa ngẩng đầu lên.

Gã xăm mình móc từ túi quần ra căn cước công dân của cô, đọc to: “Triệu Vân Kim không phải cô nói vào đây để thanh toán sao? Người ta sắp bị chặt tay tới nơi rồi, mà cô vẫn còn nhởn nhơ ăn táo à? Mau bỏ tiền ra chuộc bạn trai cô đi!”

Triệu Vân Kim đầu óc linh hoạt, trong những tình huống hỗn loạn thế này cô có thể đứng xem náo nhiệt, chứ tuyệt đối sẽ không để bản thân bị cuốn vào.

Thấy ánh mắt của mọi người đều dồn về phía mình, cô nhẹ nhàng đặt quả táo trong tay xuống, mỉm cười duyên dáng: “Xin lỗi nha, trước đây tôi có thích cậu ta thật, nhưng một người dám chơi gian ngay giữa chốn đông người thế này thì nhân phẩm tệ quá rồi. Trên đời thiếu gì hoa thơm cỏ lạ, tôi đổi người khác để theo đuổi thôi. Các anh cứ chặt tay thoải mái, đừng khách sáo với tôi.”

Ánh mắt Giang Dịch lạnh như băng: “Tôi không quen cô ta.”

Một câu nói của cậu chẳng khác nào đem nồi trách nhiệm mà Triệu Vân Kim vừa phủi sạch, lại úp ngược trở lại lên đầu cô, không chỉ thế, còn thêm cả gia vị, hầm thành một nồi lẩu hỗn tạp kỳ dị rồi thẳng tay hất vào mặt cô, khiến cô trở tay không kịp.

Triệu Vân Kim lấy cớ thanh toán giúp để vào đây, mà giờ Giang Dịch không chịu nhận quen, thì cô là ai? Vào đây để làm gì?

Kẻ lăn lộn lâu năm trong giới sòng bạc đều cực kỳ nhạy bén, gã xăm mình nghe đến đây thì sắc mặt lập tức thay đổi.

Triệu Vân Kim làm như không biết, vẫn tươi cười ngọt ngào: “A Dịch à, hồi đó em mua bữa sáng cho anh bao nhiêu lần, anh còn từng khen em xinh mà. Giờ anh gặp chuyện khó khăn, sao lại vì muốn bảo vệ em mà giả vờ không quen chứ?”

Đầu ngón tay Giang Dịch hơi co lại, người cầm dao thấy động tĩnh liền hạ thấp mũi dao, cắm thẳng xuống khe giữa hai ngón tay cậu.

Triệu Vân Kim vẫn cười, không đổi sắc: “Đừng giãy nữa, chém một cái thôi là xong, đau tí là hết.”

Cậu Khương lăn lộn nhiều năm, rõ là cáo già, ông ta nhìn chằm chằm vào cô, hờ hững hỏi: “Cô bé, cô thân với nó đến mức nào? Vậy nói thử xem, Giang Dịch học ban tự nhiên hay ban xã hội? Thầy cô cậu ta dạy dỗ kiểu gì mà để học trò ra ngoài làm mấy chuyện không có lương tâm thế này?”

Rõ ràng là đang gài bẫy. Triệu Vân Kim giờ tiến thoái lưỡng nan, nói cũng không xong, không nói lại càng chết. Cô suy nghĩ một lát rồi nói: “Loại cặn bã như Giang Dịch, thầy cô nào dám quản? Trốn học, đi bar, không làm bài, đánh mắng giáo viên như cơm bữa, học xã hội hay tự nhiên gì cũng tệ y như nhau.”

Cậu Khương vẫn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắc như dao. Triệu Vân Kim vô thức quay sang Giang Dịch.

Thiếu niên kia đang cười một nụ cười nhạt nhẽo, nửa như mỉa mai, nửa như lạnh nhạt. Không cần lên tiếng, Triệu Vân Kim cũng đã nhận ra mình lỡ miệng.

“Thằng nhóc này nghỉ học lâu rồi, theo Cửu Gia trông sòng bạc nửa năm nay rồi.” Gã xăm mình khoanh tay trước ngực: “Không làm bài? Đánh giáo viên? Cô biết nhiều ghê ha. Rốt cuộc cô là ai? Ở đây không có giới thiệu thì đừng hòng vào, hôm nay mà không nói rõ, đừng mong ra ngoài.”

Có vài tên tiến lên lôi cô lại, kéo đứng cạnh bên Giang Dịch.

Triệu Vân Kim hất tay ra, gằn giọng: “Đừng có đυ.ng vào tôi.”

Cô cau mày, dáng vẻ vừa mềm mại lại mang theo vài phần lạnh lùng kiêu kỳ: “Cửa mở toang thế kia, chẳng phải để buôn bán sao? Tôi tò mò, vào chơi một chút thì không được à?”

Cậu Khương không nói gì, người bên cạnh ông ta lập tức kéo một tay cô đè xuống mặt bàn, ép cô và Giang Dịch đối mặt.

Triệu Vân Kim nhìn thẳng vào khuôn mặt Giang Dịch ở khoảng cách gần đúng là đẹp trai thật, nhưng trong cái đẹp ấy lại ẩn giấu sự đáng ghét, ích kỷ, hiểm độc, không chút nhân tính.

Cô nghiến răng: “Nói đi, cậu quen tôi.”

Cô tưởng mình đã tính sẵn đường lui, tiếc là lại nằm mơ giữa ban ngày. Đừng nói đến cái bản tính lạnh nhạt, chuyện không liên quan không dính dáng của Giang Dịch, chỉ riêng việc lúc nãy cô vừa mở miệng đòi người ta chặt tay cậu, theo kiểu ăn miếng trả miếng như cậu, thì giờ cậu còn chẳng buồn giữ thể diện hộ cô đâu.

Lúc bị đè xuống, Giang Dịch nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô, đồng tử khẽ co lại.

Cậu Khương nhồi thêm thuốc vào tẩu, gõ đáy lên mặt bàn: “Cắt trước một ngón, đứa còn lại từ từ hỏi, đêm còn dài, ta có thời gian chờ.”

Tên đô con giơ dao, nhằm thẳng vào tay Giang Dịch chuẩn bị chém. Triệu Vân Kim nhìn vào mắt cậu không có sợ hãi, không có cầu xin, chỉ toàn là hung tợn và dữ dội, như một loài bò sát ẩn mình trong khe đá tối tăm. Lúc này tuy chưa thể lật mình, nhưng chỉ cần có cơ hội, chắc chắn sẽ trả thù gấp trăm, gấp ngàn lần.

Đúng lúc lưỡi dao sắp chém xuống, cửa ngoài bị người ta rầm một tiếng đạp văng ra, hơn chục cảnh sát ập vào.

Dẫn đầu là Lâm Thanh Chấp, anh quét mắt nhìn quanh, rút thẻ ngành: “Cảnh sát đây! Tất cả bỏ hết mọi thứ xuống, ôm đầu, ngồi xổm vào tường!”

Tên đeo dây chuyền vàng bên ngoài cũng bị khống chế, tiếng người bên ngoài náo động vang lên liên hồi.

Hà Phong Bảo theo sát sau Lâm Thanh Chấp bước vào, một tay hất văng gã đang đè lên người Triệu Vân Kim.

Gã cầm dao lập tức bị cảnh sát tóm gọn. Giang Dịch thẳng lưng ngồi dậy, phủi mấy vết nhăn trên áo T-shirt.

Hà Phong Bảo liếc thấy túi tiền đầy nhóc dưới chân cậu, huýt sáo trêu chọc: “Ồ, tiền cá cược không nhỏ đâu nha.”

Lâm Thanh Chấp đi ngang qua Triệu Vân Kim, không thèm liếc lấy một cái, trực tiếp bập còng số 8 lên tay tên vừa định ra tay.

Tại đồn cảnh sát.

Hà Phong Bảo mở tủ đựng đồ, bên trong xếp đầy những hộp mì gói, trên dưới ít nhất cả chục loại. Anh quay đầu hỏi: “Tiểu tổ tông, cô muốn ăn vị gì?”

Triệu Vân Kim nghiêng đầu nhìn về phía phòng thẩm vấn, Hà Phong Bảo nói: “Anh cô đang làm việc, để anh ấy yên đi, đừng có dán mắt vào hoài nữa. Nói cho cô biết, chuyện này vốn là tôi trực, mà anh cô nằng nặc đòi đổi ca, còn bắt tôi ra tiếp cô. Tại sao không muốn gặp cô ấy hả? Cô tự nghĩ đi.”

Trong phòng thẩm vấn, Lâm Thanh Chấp ngồi thẳng tắp, đồng phục cảnh sát phẳng phiu, bờ vai rộng rãi vững chãi.

Triệu Vân Kim chỉ có thể thấy một bên gương mặt nghiêm túc và điển trai của anh. Đối diện anh là Giang Dịch, thiếu niên im lặng không nói lời nào, trầm mặc suốt buổi.

Hà Phong Bảo lắc đầu: “Giữa đêm giữa hôm không chịu ngủ, lại chạy tới sòng bạc xem người ta chặt tay, suýt thì hại luôn cả bản thân. Nếu tôi là anh cô, tôi đã lột da cô từ lâu rồi.”

Triệu Vân Kim nhắc nhở: “Nếu không nhờ tôi nhắn tin chỉ cách vào trong, các anh giờ còn đang loanh quanh ở khu vũ trường ngoài kia.”

“Đừng coi thường khả năng của cảnh sát.” Hà Phong Bảo xé hai gói mì gà nấm, chế nước sôi: “Trung tâm giải trí KK chúng tôi theo dõi lâu rồi. Không vội ra tay là vì khu trong giấu kỹ quá, vừa khó vào, mà hễ kinh động thì đám người đó lập tức chạy cửa sau, cả người lẫn tiền đều biến mất. Không bắt được tại trận thì không kết tội được, chẳng có tác dụng gì cả.”

Thấy vẻ mặt thảnh thơi của anh ta, Triệu Vân Kim liền hiểu đợt xuất cảnh lần này thu hoạch không ít: “Vậy là phải cảm ơn tôi rồi. Nếu không nhờ tên xăm trổ kia tò mò muốn xem trò vui mà chạy xuống, mấy anh vừa đến cánh cửa tầng trên là đã bị chặn lại rồi.”

Hà Phong Bảo vắt chân chữ ngũ, ngồi trên ghế xoay lắc qua lắc lại: “Không liên quan gì tới cô. Ngược lại phải cảm ơn tên nhóc kia mới đúng, đánh bạc to tận hai trăm ngàn, tang vật chứng cứ đầy đủ, đúng là con cá lớn, tiền thưởng cuối năm nay có hi vọng rồi. Còn cô nữa, Triệu Vân Kim, tôi nói thẳng luôn, có một lần, hai lần chứ không thể có lần thứ ba. Nếu cô lại dám làm mấy chuyện liều lĩnh kiểu này nữa, cho dù Lâm Thanh Chấp không nói gì, tôi cũng sẽ xử lý cô theo quy định.”

Triệu Vân Kim nghe ra ẩn ý đe dọa trong lời anh ta, nhưng cô chẳng thèm để tâm, chỉ cười tươi: “Một là tôi không phạm pháp, hai là không cản trở công việc, tôi đi bảo vệ anh tôi, thế cũng sai à?”

“Cô bảo vệ ai cơ?” Hà Phong Bảo như nghe được chuyện cười khôi hài.

“Năm kia, lúc truy bắt nghi phạm trong vụ án 4-18, anh tôi bị đập vào đầu suýt chết, nằm ICU một tháng suýt nữa thành người thực vật. Năm ngoái trong vụ ẩu đả lớn, anh tôi bị đánh gãy tay bằng ống sắt. Vài tháng trước, khi điều tra vụ buôn lậu, anh lại bị đâm một nhát. Việc gì cũng là anh tôi xông pha trước, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, sẹo mới đè lên sẹo cũ, làn da lành lặn giờ toàn lỗ chỗ, tôi không vui.”

Hà Phong Bảo: “Cô không vui thì sao? Cho dù có mặt ở hiện trường, cô có thể làm được gì?”

Triệu Vân Kim đáp: “Nếu xảy ra chuyện, tôi có thể đỡ dao cho anh ấy. Còn anh, anh làm được không?”

Hà Phong Bảo nghẹn họng, không thể đáp lại quả thực, anh không làm được.

Phòng thẩm vấn.

Lâm Thanh Chấp cầm căn cước công dân của Giang Dịch: “Theo Luật xử phạt vi phạm hành chính, cá cược với số tiền lớn có tình tiết nghiêm trọng thì bị tạm giữ từ 10 đến 15 ngày. Cậu thắng 200.000 ở sòng bạc, đã đạt tới mức đó. Nhưng vì cậu chưa đủ tuổi thành niên, tôi cần gọi điện cho người giám hộ của cậu. Số điện thoại?”

Từ lúc bước vào đồn, Giang Dịch vẫn không mở miệng. Cảnh sát bên cạnh đưa hồ sơ, Lâm Thanh Chấp liếc qua toàn là tiền án tiền sự.

Tụ tập đánh nhau, thời đi học từng đánh người nhập viện, lái xe không bằng, đua xe, đánh bạc, thu tiền bảo kê. Nếu muốn liệt kê hết, e rằng cả đêm nay cũng không đủ.

Giang Dịch ngẩng đôi mắt đen nhánh: “Chết rồi.”

Tóc mái trước trán cậu hơi dài, cúi đầu là che mất gần hết biểu cảm, chỉ lờ mờ thấy khoé môi hiện lên nụ cười nhàn nhạt: “Anh đốt ít vàng mã cho bà ấy đi, may ra còn gặp trong mộng.”

Lâm Thanh Chấp khẽ cười, đặt hồ sơ sang một bên.

Triệu Vân Kim từ nhỏ đã quen sống cuộc đời tiểu thư xa hoa, thấy mì gói là lắc đầu chê rác rưởi, nửa đêm lại nhất định đòi ăn mousse đào. Hà Phong Bảo hết cách, phải sai người chạy đi mua. Anh định để phần mì gói cho Lâm Thanh Chấp, ai ngờ Triệu Vân Kim không cho, còn đích thân gọi đồ cho anh cháo hải sản thanh đạm, kèm bánh bao bò chiên. Quán đó ở ngay gần đồn cảnh sát, nên giao tới rất nhanh.

Hà Phong Bảo ngửi mùi bánh xếp thơm lừng mà phải ăn mì gói, ăn mà chẳng thấy ngon miệng gì.

Buổi thẩm vấn kết thúc, Lâm Thanh Chấp đẩy cửa bước ra. Triệu Vân Kim bưng phần ăn khuya đi tới, anh nhận lấy rồi xoay người đưa cho đồng nghiệp đang trực ban, còn mình thì ngồi xuống ăn bát mì gói mà Hà Phong Bảo đã pha sẵn. Hà Phong Bảo đắc ý ăn bánh xếp, còn nháy mắt với Triệu Vân Kim ra chiều đắc thắng.

Triệu Vân Kim bước đến trước mặt Lâm Thanh Chấp, giả vờ ngoan ngoãn: “Anh, em biết sai rồi.”

Lâm Thanh Chấp giọng điềm đạm nhưng không cho phản bác: “Vân Kim, mười bảy tuổi rưỡi phạm lỗi còn có thể viết bản kiểm điểm, nửa năm nữa mà còn xảy ra chuyện như vậy, anh sẽ lấy tội danh cản trở thi hành công vụ mà bắt em.”

Dù đang ăn mì gói, lưng của Lâm Thanh Chấp vẫn thẳng tắp như tùng, ngồi ngay ngắn như một học sinh giỏi luôn chăm chú nghe giảng ở hàng đầu lớp. Chiếc sơ mi cảnh phục chất liệu bình thường, nhưng khoác lên bờ vai vững chãi như dãy núi non trẻ của anh thì lại toát lên khí chất cương nghị lạ thường. Người anh cao ráo, vóc dáng chuẩn đến mức khiến bộ đồ trên người cũng như có thêm cốt cách riêng.

Ánh mắt Triệu Vân Kim từ phần eo khỏe khoắn trong bộ cảnh phục lướt lên gương mặt nghiêm nghị mà dịu dàng của anh, tim bỗng thấy nóng bừng, lí nhí lẩm bẩm: “Anh à, bắt em đi.”

Hà Phong Bảo suýt nữa phun hết nước súp mì, vội vàng cầm giấy lau miệng.

Lâm Thanh Chấp như thể không nghe thấy lời lẩm bẩm của cô, anh đưa hồ sơ của Giang Dịch cho Hà Phong Bảo. Hà Phong Bảo lật xem: “Tiểu sử không sạch sẽ gì, vậy mà chưa bị tống vào trại giáo dưỡng? Ồ, vẫn còn tên trong danh sách sinh viên của Trường Cao đẳng Kỹ thuật Tây Hà nữa.”

Lâm Thanh Chấp nuốt nốt miếng mì trong miệng: “Giang Dịch, mười bảy tuổi, hai năm trước tốt nghiệp cấp hai rồi học trung cấp sửa xe. Tôi gọi cho trường kỹ thuật rồi, nửa năm trước cậu ta từng tham gia một vụ đánh nhau gây thương tích nặng, sau đó từ chối xin lỗi, nhà trường buộc phải đưa vào diện theo dõi đặc biệt. Nhưng cậu ta cũng chẳng thèm đến lớp mấy, theo nội quy thì ba tháng nữa sẽ bị buộc thôi học.”

“Cha mẹ thì sao?”

“Cha không rõ tung tích, mẹ là Giang Diễm Liễu, đã mất mười năm trước. Hiện tại, người giám hộ hợp pháp là Dư Thủy Sinh chính là Cửu Gia mà đám lưu manh kia hay nhắc, ông chủ sòng bạc ở khu nam thành.”

“Dư Thủy Sinh nuôi lớn à?” Hà Phong Bảo nghe danh không ít về người này, nói tiếp: “Tên nhóc này nghe là biết loại đầu gấu rồi.”

Đầu gấu?

Lâm Thanh Chấp bật cười Giang Dịch không chỉ đơn giản là đầu gấu. Cậu ta có thể im lặng suốt, nhưng khi mở miệng lại dám buông lời mời người ta xuống âm phủ gặp mẹ đã mất từ lâu.

“Đã là vị thành niên thì phê bình, giáo dục, viết bản kiểm điểm rồi thả về là được.” Hà Phong Bảo đứng sau tấm kính một chiều nhìn vào trong. Trước khi đi, Lâm Thanh Chấp có để lại giấy bút và nước cho Giang Dịch, nhưng cậu ta không hề động tới, đến đầu cũng không buồn ngẩng lên, nhắm mắt lại như thể sắp ngủ đến nơi.

Hà Phong Bảo tặc lưỡi: “Lớn lên thế này thì sau này lại thành phần tử bất hảo nữa thôi.”

“Vậy thì đừng để nó lớn lên thành như thế.” Lâm Thanh Chấp cầm phần cháo hải sản và mì gói, đi thẳng về phía phòng thẩm vấn.

Triệu Vân Kim đang chậm chạp viết bản cam kết, ngẩng đầu thấy thế liền không vui: “Anh, đó là phần em đặt riêng cho anh mà!”

Lâm Thanh Chấp vào phòng, ngồi xuống đối diện với Giang Dịch: “Trong cuộc sống hay học tập nếu có khó khăn gì đều có thể tìm đến cảnh sát, hoàn cảnh khó khăn không phải lý do để cậu đi đánh bạc. Tối nay cậu tới KK đánh bạc, lại còn chơi gian lận, là nghiện bài bạc hay có người giật dây phía sau?”

Giang Dịch không trả lời. Lâm Thanh Chấp đẩy bát cháo còn nóng tới trước mặt cậu, còn mình thì cầm bát mì gói: “Cậu không cần trả lời, coi như tôi hỏi chơi thôi. Đói không?”

“Đừng phí công.” Giang Dịch nói: “Tôi không cần anh ban ơn. Bản kiểm điểm tôi cũng sẽ không viết. Muốn tạm giam hay xử phạt gì thì tùy.”

“Bản kiểm điểm hay giam giữ đều chỉ là biện pháp để giúp cậu nhận thức được lỗi lầm và tránh tái phạm. Nếu cậu cho rằng nó chỉ đơn thuần là trừng phạt, thì dù có viết cả trăm tờ cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Lâm Thanh Chấp mỉm cười dịu dàng: “Không viết cũng được, đã ôm tâm lý chống đối thì viết ra cũng không thật lòng.”

Giang Dịch nhướng mày, thoáng ngạc nhiên nhìn anh một cái.

Đã qua nửa đêm mười hai giờ, Lâm Thanh Chấp đi hiện trường về bận rộn đến giờ, đói lả và mệt rã rời, đến cả nước mì gói cũng húp sạch sẽ. Anh rút một tờ khăn giấy lau miệng rồi nói: “Cảnh sát vừa đưa em đến tên là Hà Phong Bảo, là bạn cùng khóa cùng phòng ký túc xá với anh hồi học ở trường cảnh sát. Luận văn tốt nghiệp của cậu ấy chọn đề tài nghiên cứu tâm lý và biện pháp cải tạo tội phạm vị thành niên, trong quá trình làm anh giúp cậu ta tra rất nhiều tài liệu, đọc nhiều sách tâm lý học. Việc cậu ấy bảo vệ luận văn thành công cũng có phần công sức của anh.”

“Trong luận văn đó có một đoạn như thế này đứng trên góc độ tâm lý học mà nói, trẻ em liên tục phạm lỗi chưa chắc vì bản chất xấu, mà có thể là do rất cần sự công nhận và chú ý từ người lớn. Nếu chỉ biết trừng phạt và trách mắng thì chưa chắc có hiệu quả, thậm chí còn dễ khiến trẻ phát sinh tâm lý phản kháng. Nhưng nếu cho chúng một chút giá trị tồn tại đúng lúc, có khi lại khiến chúng nảy sinh cảm giác thuộc về và trách nhiệm với xã hội này.”

Giang Dịch: “…”

Rõ ràng từng chữ đều hiểu nghĩa, nhưng khi xâu chuỗi lại thành đoạn được Lâm Thanh Chấp đọc ra, cậu lại chẳng hiểu nổi gì cả.

Lâm Thanh Chấp tiếp lời: “Cậu từng nghe nói đến phố Đèn Dầu chưa?”

“Mấy năm gần đây, Tây Hà tổ chức không ít đợt truy quét tệ nạn mại da^ʍ, cũng có thành quả, nhưng phố Đèn Dầu thì vẫn luôn là cái gai khó nhổ. Những nơi khác là tổ chức mại da^ʍ tập thể có đường dây, còn ở đây là từng hộ một tự hoạt động riêng lẻ, không có giấy phép kinh doanh, không có người môi giới, mỗi căn một giường, ban ngày sinh hoạt, ban đêm hành nghề. Muốn đột kích một căn thì dễ, nhưng những căn khác chỉ cần nghe động là vài phút sau sẽ tan hết không còn bóng dáng. Không bắt được tại trận, thậm chí còn dễ bị phản tố là xâm nhập gia cư trái phép. Không ít đồng nghiệp của anh từng chịu thiệt ở khu đó. Năm nay không ai muốn nhận mảng này, cuối cùng thì rơi vào tay anh. Trước đó anh đã làm không ít công tác, treo băng rôn, tìm tổ dân phố dán thông báo, nhưng với cái ổ bệnh ấy thì chẳng hiệu quả gì.”

Lâm Thanh Chấp hỏi: “Anh hỏi lại lần nữa, cậu thật sự không muốn viết bản cam kết à?”

Giang Dịch không đổi sắc mặt, Lâm Thanh Chấp nhìn hộp cháo hải sản còn đặt trên bàn: “Ăn đi, lát đói rồi đừng tìm anh.”

Bản cam kết của Triệu Vân Kim còn chưa viết được mấy dòng, Lâm Thanh Chấp đã bưng hộp mì ăn liền đã dùng xong đi ra khỏi phòng. Anh cầm theo hai chiếc áo gile màu xanh lá của lực lượng cảnh sát tình nguyện: “Đừng viết nữa, đi với anh.”

“Đi đâu thế?” Triệu Vân Kim hỏi.

Lâm Thanh Chấp liếc đồng hồ: “Mười hai giờ rồi, phố Đèn Dầu bắt đầu mở cửa.”

Phố Đèn Dầu nếu nói dễ nghe thì gọi là khu phố cũ, nói khó nghe hơn thì là khu ổ chuột trong lòng thành phố. Trước kia từng có đợt quy hoạch giải tỏa thổi qua khu này, nhưng vì dân cư quá phức tạp, trình độ dân trí thấp, có những hộ dân nhỏ mồm một tiếng đòi đổi căn nhà hai mươi mét vuông lấy hai căn hộ ở trung tâm thành phố, nên nhà đầu tư bất động sản không thể đạt được thỏa thuận bồi thường với cư dân. Cuối cùng chuyện này rơi vào bế tắc, gây ra không ít phiền toái.

Lúc đó có một số người nhận tiền đền bù giải tỏa rồi rời đi, nhưng cũng có những người ở lại, trở thành hộ đinh, thậm chí còn lập ra một cái gọi là Ủy ban phản đối giải tỏa phố Đèn Dầu, thay phiên nhau gác đêm, không cho nhà đầu tư phá dỡ nhà cửa. Xung đột tay chân diễn ra như cơm bữa, có khi còn xảy ra án mạng do lỡ tay. Sau này, kế hoạch giải tỏa phố Đèn Dầu buộc phải tạm dừng khẩn cấp, bên bất động sản không xây được tòa nhà mới, lại thêm việc nơi này từng có người chết nên bị xem là không lành, chẳng ai thèm nhận tiếp, dần dà nơi này biến thành khu ổ chuột lớn nhất thành phố Tây Hà.

Về đêm, ngoài những ngôi nhà cũ kỹ treo đầy đèn dầu trên mái hiên từng căn, còn có những tòa nhà dang dở bị phá dở một nửa từ đợt giải tỏa trước kia, cái thiếu mảng này, cái vỡ góc kia. Mỗi khi mưa gió thổi qua, bên trong lổn nhổn những người vô gia cư, bụi bẩn khắp nơi.

Lâm Thanh Chấp giúp Triệu Vân Kim mặc áo gile xong thì xoa nhẹ lên đầu cô.

Bên cạnh đỗ một chiếc xe điện cảnh sát bốn bánh, chỉ đủ chỗ cho hai người ngồi. Trên nóc xe nhấp nháy đèn cảnh sát đỏ xanh.

Triệu Vân Kim không mấy vui vẻ: “Bộ đồ này xấu thật đấy.”

Đèn đuốc trên phố Đèn Dầu sáng choang, đêm cuối hạ mà người vẫn tấp nập không ngớt. Những quán ăn đêm cũ kỹ dọc phố bảng hiệu đã ngả vàng, hơi nóng mờ mịt. Trong nồi nước sôi ùng ục là mì và bún đang được luộc, chỉ cần vớt ra, thêm một muôi nước lèo, một nhúm ớt khô và hành hoa rắc lên, hương thơm ngào ngạt lan ra khắp ngõ.

Giang Dịch đi dọc phố, thu hút vô số ánh nhìn. Các chủ quán và khách khứa đều quay đầu nhìn cậu, sau đó thì thầm to nhỏ bàn tán.

“Thằng nhóc kia lại gây chuyện nữa rồi.”

Lâm Thanh Chấp đưa chiếc gile còn lại cho cậu, Giang Dịch ương ngạnh: “Tôi không mặc.”

Lâm Thanh Chấp thản nhiên đặt áo lên lưng ghế: “Nửa đêm trời lạnh, đưa áo cho cậu là để giữ ấm. Mặc hay không tùy cậu.”

Mặt Giang Dịch sầm xuống. Cảnh sát đã giữ thẻ căn cước, chìa khóa nhà và cả chìa khóa xe máy của cậu, bắt cậu lập công chuộc tội, phải làm đủ sáu tiếng tuyên truyền phòng chống mại da^ʍ ở phố Đèn Dầu mới trả lại.

Dù cậu có muốn hay không, sáu tiếng là bắt buộc phải hoàn thành, thiếu một phút cũng không được.

Lâm Thanh Chấp lịch sự nói: “Phục vụ nhân dân là vinh quang, thật vất vả cho hai vị. Tôi thay mặt toàn thể đội hai cảnh sát hình sự Tây Hà xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất.”

Dứt lời, anh thong thả rẽ vào một quán ăn đêm bên đường, gọi một tô mì đậu phụ gà xé nấu nước chua cay.

Dù có bướng bỉnh đến đâu thì đứng trước mặt Lâm Thanh Chấp, Triệu Vân Kim cũng chẳng dám làm càn. Việc cô nửa đêm leo tường ra khỏi nhà, cười như không có chuyện gì khi chứng kiến Giang Dịch bị đòi chặt tay ở sòng bạc, đều bị cô giấu đi kỹ càng. Nếu Giang Dịch chưa từng thấy dáng vẻ ban đầu của cô, có lẽ thật sự sẽ bị gương mặt xinh đẹp của cô đánh lừa, tưởng cô là kiểu tiểu thư bánh bèo dịu dàng ngọt ngào.

Chiếc xe điện dễ lái, tốc độ lại chậm như ốc bò, thường ngày toàn bị Hà Phong Bảo lấy làm xe tuần tra.

Triệu Vân Kim ngồi vào ghế lái, nhai kẹo cao su, nếu không phải bạc hà mát lạnh, thì giờ cô cũng ngủ gục mất rồi.

Cô xoay vô lăng một chút, liếc nhìn Giang Dịch đang đi bộ bên cạnh: “Muốn tôi mời cậu lên xe không?”

Lúc nửa đêm ra khỏi nhà, Triệu Vân Kim chỉ mặc một chiếc áo hoodie rộng, tóc tai rối bù xõa xuống, không son phấn mà vẫn xinh đẹp đến ngẩn người. Chỉ cần một ánh nhìn, cô đã mang theo vẻ ngây thơ quyến rũ và cả sự lãnh đạm sắc sảo, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ ngoan ngoãn trước mặt Lâm Thanh Chấp.

Cổ tay trắng nõn lộ ra ngoài tay áo, đeo một sợi chỉ ngũ sắc tránh tà dịp Đoan Ngọ, màu đã phai nhạt đến cũ kỹ.

Ánh mắt Giang Dịch tối lại, từ cổ tay cô dời lên khuôn mặt.

Triệu Vân Kim tưởng cậu vẫn sẽ cứng đầu, ai ngờ Giang Dịch lại lên xe thật, hơn nữa còn khá ngoan ngoãn, ít nhất là ngoan hơn khi có cảnh sát ở đó.

“Cô tên Triệu Vân Kim?” Vừa nãy trong sòng bạc hình như cậu có nghe tay xăm trổ gọi tên cô, nhưng lúc đó hỗn loạn quá, không kịp để tâm, giờ mới nhớ ra.

Triệu Vân Kim vẫn nhai kẹo cao su, không trả lời. Có lẽ là lười không muốn đáp. Cô lái xe chậm rãi tiến sâu vào phố Đèn Dầu, cúi mắt xuống: “Xem dưới ghế có cái băng rôn nào không?”

Giang Dịch đưa tay sờ thử, dưới ghế chỉ có một chiếc loa phát thanh cầm tay nhỏ, ngoài ra không còn gì. Lâm Thanh Chấp chỉ bảo hai người đi tuyên truyền, nhưng lại không nói rõ tuyên truyền kiểu gì. Theo suy nghĩ của Triệu Vân Kim thì, ban đêm mấy kẻ mua vui sẽ đông, chỉ cần treo một tấm băng rôn lên xe điện, đậu ở đầu phố, để những người ra vào đều nhìn thấy, trụ vững sáu tiếng là coi như xong việc.

Nhưng xe không có băng rôn, Triệu Vân Kim nhất thời không hiểu. Chẳng lẽ Lâm Thanh Chấp muốn cô đi gõ cửa từng nhà, mở lớp giáo dục tư tưởng cho mấy chị em gái ở phố Đèn Dầu?

Giang Dịch nghịch nghịch cái loa, bấm mấy cái công tắc, bất ngờ vang lên một tiếng rẹt rẹt chói tai.

Ngay sau đó, một đoạn dân ca vùng Tây Nam đậm chất thôn quê bị khuếch đại cả chục lần vang dội ra từ loa phát thanh, một giọng nữ chua chát lẫn lẳиɠ ɭơ cất cao tiếng hát:

“Bảo anh đừng có đi chơi gái, chơi gái đàn ông quá hèn nhát, chơi rồi dính bệnh kỳ quái, sớm muộn gì cũng thành thái giám, á sớm muộn gì cũng thành thái giám.”

Giang Dịch: “...”

Triệu Vân Kim: “...”

Phong cách làm việc này, đúng là rất Lâm Thanh Chấp.

Không nghiêm khắc, không cưỡng ép, nhưng lại khiến người ta mất hết mặt mũi, cảm giác như bị đào ba thước dưới lòng đất. Cái chiêu này gọi là hỗ trợ công tác tuyên truyền của cảnh sát, chỉ cần trải qua một lần là khiến người ta tởn tới già.

Bài tuyên truyền vừa phát được mấy phút, mấy căn nhà trước mặt treo đầy đèn dầu đều lần lượt bật đèn sáng. Không ít cánh cửa bị đẩy ra, người ra thì đàn ông trần trụi nửa thân trên, người ra thì phụ nữ váy ngủ xộc xệch, không ai là không nhìn về phía phát ra âm thanh.

Đàn ông vừa thấy xe cảnh sát thì hầu hết đều câm như hến, lặng lẽ lủi vào nhà. Ngược lại, mấy người phụ nữ lại khá dửng dưng, tựa vào lan can hút thuốc như không có gì.

Có một gã lùn mập vừa mặc lại quần áo xong chuẩn bị rời đi thì bị một cô gái kéo lại quần: “Trả tiền đi! Chơi xong vỗ mông chạy là sao hả?”

Gã đàn ông giận tím mặt, chỉ tay xuống chiếc xe cảnh sát bên dưới, thấp giọng mắng: “Cô điên vì tiền rồi hả? Cảnh sát ở kia kìa, còn dám đòi tiền? Cô mà nhận tiền thì chui vào đồn ngồi bóc lịch nhé!”

Gã gầm gừ bỏ đi, cô gái trên lầu cũng mắng lại đầy tức giận, bê nguyên chậu nước rửa chân lên, bộc lộ bản tính đanh đá, hất thẳng xuống dưới như vũ bão.

Gã kia vừa bước ra khỏi cửa thì bị nửa chậu nước dơ dội trúng ướt từ đầu đến chân, mà nửa chậu còn lại thì không sót giọt nào, hất thẳng lên giày của Giang Dịch đúng lúc cậu đang đứng cạnh xe điện châm thuốc.

Người phụ nữ trên lầu mặt mày hằn học: “Nửa đêm nửa hôm còn phát phát phát, phát cái con mẹ mày ấy! Có bản lĩnh thì về mộ mẹ mày mà phát, đồ cứt thối!”

Điếu thuốc trong tay Giang Dịch bị tia nước bắn lên dập tắt.