Chương 22

“Cửu Gia, ván này ông thua rồi.” Triệu Vân Kim liếc nhìn bài: “Tôi có đôi đấy.”

Dư Thủy Sinh cười lạnh: “Tôi nói rồi, người trẻ đừng ngông cuồng, thời gian còn dài lắm.”

Giang Dịch đưa tay định lật lá bài cuối cùng của Triệu Vân Kim. Anh cụp mi mắt, ánh sáng trắng từ đèn trần đổ xuống, chiếu rọi bên gò má, đổ thành một bóng đổ lạnh lẽo.

“Đã bảo Cửu Gia tự tin thế.” Triệu Vân Kim mỉm cười, đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng muốt, nụ cười nhẹ như gió thoảng, đôi mắt hơi nheo lại đầy vẻ nũng nịu, nhìn qua chẳng khác nào một chú thỏ nhỏ vô hại nhưng ai mà xem cô như thỏ, e là sẽ không biết mình chết lúc nào.

“Tôi muốn tăng cược.” Cô nói: “Ngoài Tiểu Đông Sơn, tôi còn muốn toàn bộ hệ thống phân phối và nhà máy của Tam phòng ở khu Nam thành. Hách Chương mới về Tây Hà, mà làm lại từ đầu thì phiền lắm, có sẵn thì dùng luôn, chẳng tội gì bỏ phí.”

Dư Thủy Sinh nheo mắt: “Khẩu vị lớn đấy, cô lấy gì ra để cược với tôi?”

Triệu Vân Kim: “Vậy thì phải xem Cửu Gia muốn gì.”

Dư Thủy Sinh cười một nụ cười quái đản: “Tháng trước tôi vừa khai trương một hộp đêm, còn thiếu một đầu bài. Nếu cô thua, đến chỗ tôi làm việc. Bản hợp đồng bán thân này, cô dám ký không?”

Vừa dứt lời, cả căn phòng lập tức im phăng phắc. Đây không chỉ là đang làm nhục Triệu Vân Kim, mà còn là một cú tát thẳng vào mặt Hách Chương trần trụi, không hề kiêng nể.

Hách Chương cau mày: “Vân Kim.”

Nhưng Triệu Vân Kim làm như không nghe thấy tiếng anh, uể oải vén tóc: “Được thôi.”

Giang Dịch sững lại, bàn tay đang chuẩn bị lật bài khựng lại giữa không trung.

“Được thôi.”

Cô trả lời nhẹ nhàng, dứt khoát, cứ như chuyện này chẳng có gì to tát.

“Triệu Vân Kim, cô nghĩ kỹ chưa?” Dư Thủy Sinh nhắc nhở: “Hộp đêm không phải văn phòng, sẽ không có ai dọn sẵn ghế êm bàn sạch để cô ngồi nhàn đọc báo đâu.”

Trong mắt Triệu Vân Kim ánh lên vẻ kiêu hãnh: “Cửu Gia ở nhà Dì Ôn mà còn lo chuyện của tôi, liệu có hơi quá không?”

“Tôi, Triệu Vân Kim, đã nói là làm, lời ra khỏi miệng là quyết. Nếu hôm nay tôi thua, đừng nói là hộp đêm, dù có là vạc dầu biển lửa, tôi cũng không chối. Nhưng tất cả điều kiện đó, tiền đề là Cửu Gia ông phải thắng được tôi trước đã.”

Hách Chương không can ngăn nữa, chỉ lặng lẽ ngồi nhìn, làm một kẻ ngoài cuộc.

“Cho rằng cầm được một đôi là có thể lật kèo?” Dư Thủy Sinh cười khẩy, vung tay lật lá bài cuối cùng: “Cho cô bất ngờ này.”

Lá bài cuối là 2 rô.

2, 3, 4 đồng chất.

Thùng phá sảnh.

Sắc mặt Hách Chương lập tức sa sầm.

Triệu Vân Kim từ từ ngồi thẳng dậy, khẽ gạt tay Giang Dịch ra lá bài cuối cùng, cô muốn tự mình lật.

“Cửu Gia đã hào sảng tăng cược như vậy, sao tôi lại không đoán ra bài ông lớn? Chỉ là tôi vẫn muốn đánh một ván.”

“Nếu thắng, Hách Chương sẽ biết ơn tôi, tương lai của tôi - Triệu Vân Kim sẽ rực rỡ như hoa nở đầy đường. Còn nếu thua, cùng lắm vẫn còn một mạng sống. Làʍ t̠ìиɦ nhân hay đứng đầu hộp đêm, suy cho cùng cũng chỉ là phục vụ người khác, chẳng đến nỗi quá tệ.”

“Cả đêm thua mãi, chẳng lẽ không thể cho tôi thắng một lần? Một bộ bài nhiều lá thế cơ mà, lỡ đâu lá cuối cùng của tôi lại là?”

Triệu Vân Kim mỉm cười, nhẹ nhàng lật lá bài cuối cùng lên: “Một bộ ba lá giống nhau thì sao?”

Cô chậm rãi xoè bài ra lá 2 cuối cùng xuất hiện.

Ba lá 2, bé nhất trong bộ bài, nhưng là bộ ba lá giống nhau, mạnh hơn thùng phá sảnh nhỏ nhất.

Sắc mặt Dư Thủy Sinh lập tức trắng bệch.

Tỷ lệ xuất hiện bộ ba trong ván bài vốn đã cực thấp, huống hồ ba lá 2 còn lại đã đều xuất hiện trên bàn. Triệu Vân Kim không thèm nhìn bài, cược mù với ông ta, vậy mà đúng là cô ấy lại có lá 2 cuối cùng chuyện này đối với ông gần như là không thể chấp nhận được.

Triệu Vân Kim bỏ bài xuống: “Phong thủy luân chuyển, không ngờ vận khí cũng vậy. Ván này xem ra tôi cược đúng rồi.”

Hách Chương nhẹ nhàng thở phào, cười cười: “Nghe nói Cửu Thúc là người coi trọng chữ tín, cược đã đặt rồi, chắc là sẽ không nuốt lời chứ?”

Mặt Dư Thủy Sinh từ trắng chuyển sang đen, lần này là bị ép nuốt một cục tức to tổ chảng.

Triệu Vân Kim đẩy xe lăn đưa Hách Chương rời đi, Dư Thủy Sinh mặt nặng như chì nhìn sang Giang Dịch: “Chuyện gì đây?”

“Tôi đã nói ngay từ đầu là không nên chia bài ván này.” Giang Dịch nhíu mày: “Hách Chương đã bắt đầu nghi ngờ, luôn chăm chăm nhìn tôi. Bài là do chính tay Triệu Vân Kim cắt, tôi không dám giở trò.”

“Thôi, đừng trách A Dịch nữa.” Ôn Mị Ngọc mệt mỏi lên tiếng: “Hách Chương quả thực vẫn luôn quan sát. Cũng đành chịu, vận số của Triệu Vân Kim lần này tốt quá. Người không sợ không có năng lực, chỉ sợ cái vận khí mơ hồ không sao lường được ấy. Đã là mệnh không có, tôi cũng nhận thôi. A Cửu, dẫn người đi dọn dẹp Tiểu Đông Sơn đi, làm sạch sẽ vào, đừng để Hách Chương nhìn ra điều gì.”

Dư Thủy Sinh nói: “Để tôi nghĩ thêm cách. Dù sao cũng chỉ là một ván cược, cùng lắm thì chối bỏ là xong.”

Ôn Mị Ngọc nói: “Sớm muộn gì cũng phải giao lại cho nó, Hách Chương đa nghi, càng kéo dài càng bất lợi cho chúng ta. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, thời vận là thứ chẳng ai nói trước được. Hôm nay tôi nhận thua, biết đâu ngày mai lại tới lượt nó.”

Bà đứng dậy đi đến bàn thờ Phật ở góc phòng, thắp một nén nhang, giọng mỏi mệt: “Tôi đi khấn Phật đây, anh đi làm việc của mình đi.”

Triệu Vân Kim đang dặm lại lớp trang điểm trước bàn rửa mặt trong sân, cô có vẻ mệt, thân người nghiêng nghiêng tựa vào tường gỗ bên cạnh.

Trúc xanh hoa tươi, chiếc gương được bố trí theo phong cách cổ kính, không giống một nhà vệ sinh, mà như một góc vườn thi vị.

Giang Dịch bước vào, đứng phía sau cô: “Chân cô sao vậy?”

Triệu Vân Kim khẽ động đầu gối, cảm giác cộm cứng của băng gạc truyền tới rõ rệt, cô cười rạng rỡ: “Tối hôm kia chơi trò ông lão đẩy xe với Hách Chương, sàn gạch cứng quá, quỳ đến thâm tím luôn.”

Cô rõ ràng đang cố ý khıêυ khí©h anh, muốn khơi dậy cơn giận trong anh, định nói thêm, nhưng Giang Dịch đã khom người, một gối quỳ xuống trước mặt cô, hai tay đưa thẳng vào gấu váy cô.

Giang Dịch có đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng, bàn tay đẹp đến mức từng được một cao thủ bài bạc ở Tây Hà khen là mầm non tốt của giới bài bạc. Triệu Vân Kim từng thấy anh dùng hai ngón tay kẹp bài xoay như cánh bướm lượn giữa hoa, khiến người ta hoa cả mắt. Cô cũng từng thấy anh dùng đôi tay này tráo bài trên sòng bạc, từng thấy anh vác bao cát trộn xi măng ở công trường, dọn tro hương, khiêng xác trong nhà tang lễ.

Vết chai trên tay Giang Dịch là do mài dũa lâu năm mà thành, người thường không nhận ra, chỉ khi chạm vào làn da mịn màng, ma sát tạo ra cảm giác tê nhẹ mới nhận thấy sự tồn tại của chúng.

Chỉ vài động tác, Giang Dịch đã tháo được lớp băng gạc, vén váy cô lên.

Trên đầu gối không có vết thâm tím, mà là một vết rách. Không được xử lý kỹ, vết thương do móng sắt gỉ đâm vào đã nhiễm trùng.

Triệu Vân Kim vẫn tựa vào bàn rửa mặt, không ngăn cản, cũng không lên tiếng. Cô nhìn xoáy vào phần đỉnh đầu cứng cáp của Giang Dịch, ánh mắt lặng lẽ như trôi về mùa hè năm ấy sau kỳ thi đại học.

Đó là lần duy nhất cô thấy Giang Dịch ăn mặc tử tế sơ mi phục vụ KTV, áo gile, cùng chiếc nơ đỏ trên cổ.

Anh đứng thẳng, dáng cao gầy, khuôn mặt tuấn tú, lạnh nhạt, mang theo vẻ xa cách trời sinh. Dù chỉ là nhân viên part-time, giữa một đám phục vụ, anh vẫn nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Có cô gái thích anh, cố tình chọn anh vào phục vụ riêng trong phòng. Tiệc tốt nghiệp, Triệu Vân Kim cướp mic hát suốt buổi, không ngừng nghỉ.

Giang Dịch đứng trong góc, mở rượu, bổ sung đồ ăn, dọn rác, bày trái cây. Tối hôm đó, hai người đã cãi nhau, cả buổi như người xa lạ, lướt qua nhau như chưa từng quen biết.

Triệu Vân Kim cố tình chọc tức, quấn quýt bên mấy tên bạn thân cũ, hát song ca tình ca trêu đùa, cười đến ngả nghiêng trên sofa.

Nhưng anh chỉ chuyên chú vào công việc trong tay, không nói một lời, ngay cả một cái liếc mắt bất mãn cũng không hề.

Cô tưởng anh không quan tâm, cho đến nửa đêm, khi cô vào nhà vệ sinh, vừa bước vào đã bị anh ép mạnh xuống bồn rửa.

Vẫn là tư thế ấy, vẫn là nơi đó chỉ khác là, đêm ấy thứ mà Giang Dịch kéo xuống không phải băng gạc, mà là chiếc qυầи ɭóŧ ren của cô, mảnh vải mỏng manh mắc lại ở gót chiếc giày cao gót.

Triệu Vân Kim không hề nhận ra vận mệnh mình đang thay đổi, cô vòng tay qua cổ anh, ngón út khều khều chiếc nơ đỏ, mỉm cười tinh nghịch: “A Dịch, cái nơ này hợp với anh lắm.”

Và rồi, chiếc nơ mà cô mơ tưởng cả buổi tối bị Giang Dịch giật phăng xuống.

Kẻ ác rồi cũng có ngày bị trừng phạt, nhưng Triệu Vân Kim xưa nay vốn là loại người khiến trời đất cũng phải đau đầu. Trên đời này, người duy nhất có thể trị được cô chỉ có Giang Dịch.

Cô bị Giang Dịch dùng chiếc nơ đỏ ấy trói chặt cổ tay, người đàn ông cúi sát xuống, cắn nhẹ vào tai cô, từng chữ từng chữ vang lên lạnh lẽo: “Triệu Vân Kim, cô muốn chết thật à?”

Cửa ngoài phòng vệ sinh không khóa, chỉ treo biển Tạm ngưng sử dụng. Cách một bức tường, người ta vẫn đang gào hát trong phòng, tiếng giày cao gót gõ đều đều trên hành lang, cộc, cộc rồi lại cộc.

Triệu Vân Kim bị mặt bàn đá cẩm thạch lạnh toát khiến toàn thân run rẩy, chút men rượu trong người lập tức bay sạch, nước mắt lưng tròng cầu xin tha thứ. Nhưng những điều cô làm đêm đó, Giang Dịch đều ghi tạc trong lòng cố chấp, mãnh liệt, tình cảm như lửa cháy, cô có mềm mỏng cầu xin thế nào cũng vô ích. Anh như một con thú hoang vừa thoát khỏi l*иg giam, mang trong mình khát vọng chiếm hữu điên cuồng.

Đầu óc Triệu Vân Kim choáng váng, sống mũi cay xè.

Cô bị anh làm cho bật khóc.

Giang Dịch đứng dậy, ném băng gạc trả lại cho cô: “Đi tiêm phòng uốn ván đi.”

Triệu Vân Kim sực tỉnh khỏi dòng ký ức, thuận thế ngồi lên bàn rửa mặt, lặng lẽ nhìn anh chăm chú.

Giang Dịch bây giờ trưởng thành hơn xưa, góc cạnh của tuổi trẻ đã thu lại phần nào. Sự sắc bén và ngạo khí thuở thiếu niên đã trở nên trầm lặng và dịu đi nhiều. Nếu không vì gương mặt ấy vẫn giữ nguyên đường nét, có lẽ cô đã chẳng nhận ra anh nữa.

“Anh đã thay đổi.” Triệu Vân Kim nói.

Từ một tên lang thang làm thuê sống qua ngày, nay trở thành tài xế cho nhà họ Hách, địa vị xã hội đã được nâng cao. Nhưng trong mắt Triệu Vân Kim, anh lại trở nên sa sút hơn trước trở nên trầm mặc, trở nên thận trọng, thậm chí chịu đựng những trò đùa cợt của cô, chịu để cô đứng bên cạnh người đàn ông khác với thân phận tình nhân. Anh không còn giống với Giang Dịch mà cô từng biết nữa.

Thế nhưng khi Triệu Vân Kim chăm chú nhìn vào mắt anh, cô lại cảm thấy Giang Dịch không hề thay đổi. Ánh mắt là thứ khó che giấu nhất trên đời ánh mắt không biết nói dối. Khi anh nhìn cô, cái ánh nhìn nóng bỏng, đầy cố chấp và chiếm hữu ấy vẫn giống hệt như năm xưa thứ tình cảm cực đoan đó từng là nguồn sống duy nhất mà cô nắm lấy để vượt qua những ngày tháng tăm tối.

Triệu Vân Kim khẽ cong đầu gối, vòng chân qua ôm lấy eo Giang Dịch, cánh tay trắng muốt quàng qua vai anh, buộc anh phải cúi xuống gần mình hơn.

Cô vốn dĩ gan lì, táo bạo, chẳng buồn để tâm đây là nhà của người khác, cũng chẳng để tâm kim chủ của mình đang đứng đâu đó ngoài vườn, giữa làn gió chiều. Cô muốn làm gì, thì sẽ làm.

“Lúc nãy anh đối xử với em như thế trên bàn cược, em buồn lắm.” Ngón tay cô trườn dọc theo ngực anh, nhờ lớp áo khoác che chắn, từ từ lướt xuống từng tấc một.

Cơ thể Giang Dịch cứng đờ, anh hỏi: “Triệu Vân Kim, cô có biết thế nào là tự trọng không?”

“Em không biết, còn anh biết không?” Ngón tay cô dừng lại ở vùng thắt lưng anh: “Cái gọi là tự trọng của anh, là thô bạo vén váy phụ nữ, giật bỏ băng gạc sao? Hay là anh làm thế, vì biết em không bao giờ băng bó vết thương cho tử tế, chỉ biết lấy băng quấn qua loa vài vòng. Anh quan tâm em à?”

“Chúng ta chia tay đã bao nhiêu năm rồi, sao anh còn nhớ rõ mấy thói quen của em thế?”

Yết hầu Giang Dịch khẽ chuyển động, anh nghiêng đầu định tránh khỏi sự quyến rũ của cô: “Đừng tự mình đa tình nữa.”

“Ồ? Em tự mình đa tình sao?” Triệu Vân Kim rút tay khỏi eo anh, đầu ngón tay kẹp một lá bài K chuồn, chính là lá bài lẽ ra phải xuất hiện trên bàn trong ván cuối cùng.

Cô hỏi: “Anh không yêu em, thế cái này là gì?”

Triệu Vân Kim cười hồn nhiên: “Mấy kẻ chuyên gian lận bài đều thích may túi ngầm trong áo, là anh đã nói với em trên giường đấy.”

“Em biết mà, anh sẽ không nỡ để em đi làm đầu bài ở hộp đêm.”

Giang Dịch vừa rồi đã suýt bị sự dịu dàng của cô đánh lừa, có lẽ vì quá lâu không bị cô làm khổ, nên gần như quên mất rằng cô là Triệu Vân Kim.

Sự mập mờ của cô là chiêu trò, nụ cười của cô là lưỡi dao. Đừng bao giờ tin vào thiện ý của Triệu Vân Kim cũng giống như không bao giờ được tin vào thời tiết thất thường ở Tây Hà vậy. Cô tiến đến gần anh, quấn lấy anh, vòng tay qua eo anh, chỉ là để moi ra lá bài gian lận còn sót lại trong túi áo anh mà thôi. Ánh mắt anh dần trở nên lạnh lẽo.

Triệu Vân Kim như không hề để tâm, vẫn vô tư hỏi: “Vừa rồi Ôn Mị Ngọc đã cược nửa gia sản cho em rồi đấy. Nếu biết lá bài gian lận là từ anh mà ra, bà ta sẽ xử lý anh thế nào nhỉ?”

“Nhưng A Dịch à, anh hiểu em mà, em là người mềm lòng lắm, từng là nhân duyên, tình nghĩa trăm ngày, em nỡ lòng nào bỏ rơi anh?”

“Hay là chúng ta làm một cuộc giao dịch đi?”

Hay là chúng ta làm một cuộc giao dịch đi.

Trong khoảnh khắc đó, Giang Dịch chỉ muốn tự tay bóp chết cô.

Cô khẽ nghiêng người lại gần, thì thầm bên tai anh, giọng nói như rót mật, mỗi âm tiết đều quyến rũ: “Lá bài có thể trả lại cho anh nhưng anh phải nói cho em biết?”

“Dư Thủy Sinh, Ôn Mị Ngọc, và Hách Chương. Trong ba người bọn họ, ai là người phải chịu trách nhiệm cho cái chết của Đinh Thần Khải?”