Trong vườn đã lát đường, nền gạch được thay bằng sỏi cuội, hai luống đất mới xới còn mang màu ẩm ướt.
Đường gồ ghề, xe lăn đi khó, Hách Chương cau mày cảm nhận từng cú xóc nảy dưới người, Triệu Vân Kim nhẹ giọng hỏi: “Có cần em gọi người đến khiêng không?”
“Không cần.”
Khu vườn của Ôn Mị Ngọc được xây theo phong cách Viên Lâm ở Tô Châu, giả sơn, dòng nước, ao nhỏ, trong làn nước xanh biếc bơi lội những con cá chép Nhật sặc sỡ.
Bên hồ nước phía xa có một người đàn ông trung niên mặc trường bào kiểu Đường ngồi trong lầu nghỉ, tay cầm cần câu. Chiều muộn, cá trong hồ không nhiều, người đàn ông lười biếng dựa vào cột hiên, câu cá chỉ là cái cớ, thật ra là đang nghe nhạc. Bên chân là chiếc radio băng cát-sét cũ kỹ đang phát khúc Mẫu Đan Đình một cách chập chờn rền rĩ.
Ông ta ngậm tẩu thuốc, mắt nhìn bầu trời nhuộm ráng chiều phía xa, miệng khe khẽ ngân nga theo điệu hát, chẳng ra đúng điệu gì, chỉ loáng thoáng nghe được mấy câu lời gốc:
“Ngỡ rằng trăm hoa rực rỡ nở rộ,
Nào ngờ đều tan biến cùng giếng khô tường đổ.
Cảnh đẹp ngày lành ngắn ngủi thay,
Ai là người sẻ chia niềm vui nơi sân vườn?
Sáng sớm mây bay chiều về tan,
Gió mưa lướt nhẹ, thuyền vẽ giăng màn.
Người trong rèm gấm tiếc thay xuân sắc quá đỗi hờ hững!”
“Biết em vì chuyện của anh mà oán hận nhà Tam phòng, nhưng đừng để cảm xúc làm mờ lý trí. Bây giờ chưa phải lúc trở mặt đâu.”
Hách Chương nhìn về phía người đàn ông kia, nói: “Dư Thủy Sinh không phải kẻ đơn giản. Hôm qua em khiến con nuôi ông ta mất mặt, ông ta chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng.”
Triệu Vân Kim cúi người ôm cổ hắn, cười khúc khích vô tư: “Có anh bảo vệ rồi, em chẳng sợ ông ta đâu.”
“Nếu Dư Thủy Sinh thật sự muốn hại em, anh chưa chắc bảo vệ được em đâu. Em nên thu lại tính tình ấy đi.”
Người đàn ông đang câu cá thu cần, trên lưỡi câu là một con cá chép đuôi đen đang giãy giụa. Ông ta gỡ ra, ném vào xô, rồi đứng dậy thu dọn đồ đạc.
Triệu Vân Kim mặc váy mỏng, làn da mát lạnh như ngọc, Hách Chương sờ tay cô rồi nói: “Gió nổi rồi, vào nhà thôi.”
Ôn Mị Ngọc ngồi bên cửa sổ, dưới ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn, đang khâu đế giày. Trước mặt bà là chiếc bàn thấp đặt khung thêu chữ thập và những cuộn chỉ màu rực rỡ. Tấm đế giày trong tay bà có nền đỏ, tươi sáng và mang sắc thái hỷ sự. Trên bàn còn rải rác nhiều miếng bìa cứng, dùng để làm khuôn khi cắt mẫu.
Vốn nghĩ Ôn Mị Ngọc là một người phụ nữ yêu kiều diễm lệ như cái tên của bà, thế nhưng hình ảnh thật sự của bà lại hoàn toàn khác xa những gì Triệu Vân Kim tưởng tượng.
Bà mặc một chiếc váy vải lanh màu trắng ngà, nhã nhặn nhưng không kém phần thanh lịch. Từ xa chỉ thấy được nửa bên mặt nghiêng, tựa như một người phụ nữ bước ra từ tranh thủy mặc vùng Giang Nam. Trên bậu cửa bên cạnh tay bà cắm một bình hoa bách hợp núi đã bị bỏ nhụy, xinh đẹp nhưng mong manh.
Ôn Mị Ngọc đặt đế giày xuống, tháo cặp kính không gọng dùng để xâu kim: “Đây là Vân Kim đúng không?”
Bà thân thiện nói: “Sớm đã nghe tiếng con rồi. Lúc Hách Chương ở Tùng Xuyên đều nhờ em chăm sóc, vất vả cho con quá.”
Triệu Vân Kim đáp: “Dì Ôn nói đùa rồi, con thì biết gì chăm sóc ai đâu ạ? Mới ra trường, còn chưa lo xong cho bản thân. Nếu không nhờ anh Hách thuê hộ lý chuyên nghiệp thì chắc con luýnh quýnh hết cả lên.”
“Thật sao?”
“Dạ thật đấy ạ. Nói đến mới nhớ, chị hộ lý ấy đúng là tuyệt vời, vừa có kinh nghiệm lại biết điều. Trong nhà có những chỗ không nên đυ.ng đến là chị ấy tuyệt đối không đυ.ng. Nếu không vì chị ấy còn cả gia đình ở lại Tùng Xuyên thì dù gì con cũng phải mời cho bằng được về Tây Hà chăm sóc.”
Ôn Mị Ngọc mỉm cười: “Người hộ lý tốt thế mà để lỡ mất, thật đáng tiếc.”
Bên kia, Dư Thủy Sinh xách radio bằng tay trái, tay phải xách một xô đầy cá chép Nhật nhỏ bước vào nhà. Sáng nay cá trong bể ở phòng khách chết sạch, người quét dọn đã dọn dẹp lại bể, ông ta mang cả cá lẫn nước đổ vào, bên cạnh có người lắp thêm máy sục khí, bày thêm ít rong nước và sỏi trang trí.
“Nuôi cho tử tế vào, đây là mang về cho Tam thái giải khuây đấy. Lại để cá chết thì liệu hồn mà chịu đòn.”
Ôn Mị Ngọc nói: “Nhà này quanh năm chẳng mấy khi có người tới, trông cậy vài con cá thì giải khuây gì được.”
Trong radio vang lên một đoạn kịch vừa đến đoạn tình cảm mặn nồng: “Cùng người nới khuy áo, thắt lưng lơi, tay áo lướt khẽ hàm răng ngậm, chỉ muốn người nén nhịn âu yếm mà yên giấc một đêm. Khoảnh khắc này, trời giữ chân người lại, thảm cỏ làm giường, hoa làm gối. Vén nhẹ mái tóc mây, cài hoa đỏ, cài lá xanh. Gặp người là muốn kề sát mãi, không nỡ rời xa, chỉ mong hóa thành thịt mà quấn lấy nhau, khiến ánh dương rực rỡ, phấn hồng càng thêm tươi thắm!”
Hai người bày ra tư thái tán tỉnh nhau rõ mười mươi, Hách Chương khẽ cau mày. Ngay cả cô lao công cũng biết người ngồi trên xe lăn kia là đại thiếu gia nhà họ Hách, mặt mày thoáng hiện vẻ bối rối, duy chỉ có Ôn Mị Ngọc vẫn điềm nhiên như không. Dư Thủy Sinh ung dung ngồi xuống, dáng vẻ thân quen như chủ nhân trong nhà.
Ở Tây Hà, nhắc đến Dư Thủy Sinh thì ai ai cũng biết, là một nhân vật có máu mặt. Trong số những huynh đệ kết bái cùng Hách Tung hồi còn làm lưu manh ngoài xã hội, rất ít người sau này có thể hoàn lương và ổn định cuộc sống. Đa phần đều kết thúc trong trại giam, ra tù rồi lại tiếp tục con đường cũ. Trong nhóm đó, người duy nhất còn giữ được dáng vẻ như người bình thường, ngoài Hách Tung ra thì chỉ còn Dư Thủy Sinh.
Dư Thủy Sinh xếp hàng thứ chín, là người nhỏ tuổi nhất, trước kia mọi người gọi ông ta là A Cửu. Theo thời gian và kinh nghiệm tích lũy, A Cửu trở thành Cửu Thúc, đến giờ lại thăng thêm một bậc, ngoài những người thân thiết, người ngoài đều gọi ông ta là Cửu Gia.
Hách Tung rất quý trọng người huynh đệ này, hồi nhỏ Hách Chương mỗi dịp lễ Tết đều đến nhà ông ta chúc Tết, gọi một tiếng Chúc mừng năm mới, Cửu Thúc! Sau đó nhận được một phong bao lì xì đã chuẩn bị sẵn. Hách Tung cũng rất trân trọng Tam thái, khi Ôn Mị Ngọc mới về nhà họ Hách, Hách Chương còn nhỏ, so với vẻ lạnh nhạt chẳng buồn che giấu của Tiết Mỹ Thần, cậu bé khi ấy lại thích Dì Ôn dịu dàng hơn nhiều.
Nhưng trẻ con thì cũng chỉ là trẻ con, lớn lên rồi, đúng sai, ân oán, lợi ích, sớm muộn gì cũng thay đổi.
Hách Chương nhàn nhạt hỏi: “Dì Ôn đã bao lâu rồi không đến thăm cha?”
“Mới đây thôi, vừa cùng A Cửu đến thăm rồi. Ông ấy tinh thần vẫn ổn, chỉ là quả thận ghép năm xưa không hợp, phản ứng thải ghép quá mạnh, nên người gầy rộc đi.”
Dư Thủy Sinh tiếp lời: “Quả thận ấy đúng là không phù hợp, chỉ tiếc là có người lại không biết điều đó.”
Ánh mắt Hách Chương chạm vào ông ta, trong đó là một tia giễu cợt mơ hồ, như cười mà không phải cười.
Triệu Vân Kim lên tiếng: “Nghe nói năm xưa lúc ông đổ bệnh, là Dì Ôn chăm sóc mới dần khỏe lại. Giờ ông ấy sức khỏe không tốt, sao Dì Ôn lại không đến thăm nhiều hơn?”
“Đến rồi, cũng gặp rồi.” Ôn Mị Ngọc nói: “Ông ấy không muốn tôi đến nhiều, sợ tôi thấy mình bệnh tật lại thương cảm. Hơn nữa tôi cũng già rồi, tay chân chẳng còn linh hoạt như trước, người cũng chẳng còn đẹp nữa, không bằng những cô gái xinh đẹp trẻ trung, vừa nhìn đã thấy vui mắt.”