Triệu Vân Kim đi ngang qua người hắn, nhẹ nhàng buông một câu: “Việc gì cũng chưa làm đã nghĩ đến chuyện mặc cả giá rẻ, cái đầu óc tính toán keo kiệt thế này thì sợ là chẳng giàu nổi đâu.”
“Với lại cậu nói sai một chuyện tôi, Triệu Vân Kim, cho dù có bảy mươi, tám mươi tuổi cũng không sợ không có người muốn. Thế gian thiếu gì người chịu nhận hàng, chứ mỹ nhân thì không phải lúc nào cũng có. Cậu chưa học ngữ văn cấp hai à?”
Song Hỷ vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, ngơ ngác nói: “Hả? Tôi chưa học cấp hai.”
Thiên lý mã thường hữu, Bác Lạc bất thường hữu. (Kỳ lân thì thường có, nhưng người biết nhìn ra kỳ lân thì hiếm.)
Câu đó trích từ Mã Thuyết, Triệu Vân Kim có chỉnh sửa đôi chút mà cũng dám đem ra dùng. Nhưng cô nói là học trong chương trình Ngữ văn cấp hai, thì cũng chẳng ai dám cãi là không đúng.
Triệu Vân Kim ngồi xổm xuống trước mặt Song Hỷ, đôi mắt long lanh như nước nhìn hắn đầy dịu dàng, tình tứ: “Thật ra để cuộc đời viên mãn cũng không khó. Nói ra chỉ cần ba bước là đủ. Song Hỷ, cậu có muốn học không?”
Đầu óc Song Hỷ ngơ ngẩn, bản năng gật đầu lia lịa.
“Bước thứ nhất.” Triệu Vân Kim đưa một ngón tay trắng nõn ra: “Lấy điện thoại chụp một tấm hình tôi với Hách Chương, càng thân mật càng tốt, hôn môi thì càng tuyệt, nếu là ảnh trên giường thì không gì sánh bằng.”
“Bước thứ hai, đến phòng bệnh của ông cụ nhà họ Hách trong viện dưỡng lão, đưa ảnh cho ông ta xem. Kể cho ông ấy nghe những năm qua tôi đã quyến rũ Hách Chương thế nào, đùa giỡn anh ta trong lòng bàn tay ra sao. Mấy năm trước giá của tôi là năm triệu, giờ lạm phát rồi, giá cũng phải tăng theo, tám triệu trở lên, không có giới hạn.”
“Bước thứ ba, cũng là bước quan trọng nhất.” Triệu Vân Kim cười quyến rũ: “Tìm tôi, cưỡng trước gϊếŧ sau. Nhưng tôi là người hay ồn ào, lúc hành sự hay la hét. Nếu không muốn bị phát hiện thì tốt nhất cậu nên chuẩn bị sẵn một bản báo cáo khả thi về việc cưỡng gϊếŧ Triệu Vân Kim, học cách ra tay sao cho hoàn hảo, không để lại sơ hở.”
“Ba bước, không thừa không thiếu. Vừa có được mười triệu, vừa ngủ được với Triệu Vân Kim. Giới giang hồ mà biết cậu gan lì như vậy, không chừng còn phong cho cậu một tiếng Gia Gia Song Hỷ. Cậu nói xem, có phải cuộc đời viên mãn rồi không?”
Song Hỷ đang định gật đầu tiếp thì bị Hà Thông vỗ một cái trời giáng vào sau gáy: “Mẹ kiếp, cậu đúng là nằm mơ giữa ban ngày thật rồi hả?”
Song Hỷ như bị tạt gáo nước lạnh, bừng tỉnh, lắc đầu như cái trống lắc: “Không không không! Em không dám đâu! Vừa rồi đầu óc em ngu ngốc, không không, là em không có đầu óc! Em thực sự không dám mà, cho em mượn một trăm lá gan em cũng không dám đâu, Triệu tiểu thư ơi.”
“Không dám à?”
Triệu Vân Kim lặng lẽ nhìn hắn. Song Hỉ không biết là do sợ hay do căng thẳng, nước bọt tiết ra không ngừng, nuốt lấy nuốt để.
Triệu Vân Kim đưa tay khẽ chạm vào chỏm tóc bị gió thổi rối trên đỉnh đầu Song Hỉ. Trên đó chẳng có gì bẩn, nhưng cô lại phủi rất cẩn thận, cứ như có thứ gì dơ bẩn bám vào vậy. Không ai dám nhắc cô rằng tóc hắn vốn rất sạch.
Động tác của cô rất nhẹ nhàng, nhưng mỗi lần chạm vào là Song Hỉ lại run lên. Không đau, không ngứa, chỉ là sự dày vò trong tâm lý, sợ rằng lời nói bừa nãy giờ đã chọc giận Triệu Vân Kim. Tình trạng của hắn giờ chẳng khác gì bị dùng bàn chải sắt tra tấn thời cổ đại, nghẹn một hơi trong cổ họng, lòng dạ rối bời, đầu óc như thể không còn là của mình nữa.
Triệu Vân Kim chậm rãi thu tay về, nét mặt dịu dàng: “Biết ngay là Song Hỉ không nỡ mà, ngoan lắm.”
Song Hỉ cuối cùng cũng thở phào, miễn cưỡng đứng vững không ngã ngồi xuống đất, nhưng lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Hai năm trước, Hách Chương gặp tai nạn xe, mất luôn đôi chân, suýt nữa mất mạng. Từ đó về sau, mỗi lần ra ngoài đều có xe hộ tống.
Một chiếc đi trước, một chiếc đi sau, ở giữa là chiếc xe limousine được bảo vệ nghiêm ngặt bên trong là Hách Chương.
Anh đến từ lâu, nhưng chưa vào nhà, đứng đợi Triệu Vân Kim ngay cổng. Tôn Ngọc Đẩu đẩy xe lăn xuống xe, Hách Chương vừa chợp mắt trên xe, mới tỉnh dậy. Ngửi thấy mùi nước hoa trên người Triệu Vân Kim, anh nắm lấy tay cô: “Sao tay lạnh vậy?”
“Vừa nói chuyện với Song Hỉ, bị gió thổi chút thôi.”
Song Hỉ vừa mới ổn định lại tinh thần, lập tức lại co rúm như chim cút.
“Nói chuyện gì?”
“Chuyện thú vị.” Triệu Vân Kim nhận lấy xe lăn từ tay Tôn Ngọc Đẩu: “Vào trong rồi kể cho anh nghe từ từ.”
Nhà của Ôn Ngọc Mị không cho người lạ vào, Triệu Vân Kim đẩy Hách Chương đi vào, những người khác chỉ có thể đứng đợi bên ngoài.
Một lúc sau, bên trong có bốn, năm vệ sĩ đi ra, khiêng mấy cái bàn ghế nhựa đặt bên đường, Tôn Ngọc Đẩu lấy bộ bài từ trên xe xuống: “Lão Hà, A Dịch, tới chơi vài ván đi.”
Hà Thông lo lắng: “Hách tiên sinh không sao chứ?”
Tôn Ngọc Đẩu đáp: “Đừng nghĩ vớ vẩn nữa, một người phụ nữ thì làm được gì? Đàn bà con gái thì kiểu cách lắm, cái này không được, cái kia không xong, không biết mình là thứ gì mà còn bày đặt làm giá.”
Giang Dịch chăm chú nhìn theo bóng Triệu Vân Kim khuất dần sau cánh cửa. Hôm nay cô mặc váy ngắn, để lộ một đoạn bắp chân, gió đêm thổi váy bay lên, để lộ đầu gối đang dán băng gạc.
Song Hỉ vẫn chưa hoàn hồn, mặt mày xám xịt: “A Dịch, tôi tiêu đời rồi, Triệu Vân Kim chắc chắn sẽ trả thù tôi, nếu cô ta nói hết chuyện lúc nãy với Hách Chương thì tôi xác định ăn đủ. Hay là cậu nhờ Tam gia nói đỡ giúp tôi trước mặt Hách Chương đi, đừng để tôi bị đuổi việc làm tài xế tuy không phải nghề mơ ước, nhưng mỗi tháng cũng được vài triệu, giờ mà mất việc thì tôi chỉ còn nước quay lại đi thu tiền bảo kê.”
Buổi tối buồn tẻ, dù sao cũng chỉ là chờ đợi, bên kia Tôn Ngọc Đẩu đã bắt đầu gọi người lập bàn đánh bài.
Giang Dịch bước tới: “Nhà họ Hách nước sâu lắm, nếu thật sự mất việc, quay về phố Đèn Dầu làm lưu manh cũng không tệ.”
Song Hỉ ủ rũ, trong lòng thầm rủa câu nói của Giang Dịch nghe thì dễ, nhưng người xui xẻo đâu phải cậu ta.