Dạ dày của Triệu Vân Kim nhỏ như chim sẻ, uống được mấy thìa cháo rồi lại gắp vài miếng gan heo, cuối cùng vẫn để thừa quá nửa, không muốn ăn nữa. Cô biết mình đã lãng phí, để Giang Dịch chạy một chuyến vô ích, bèn ôm lấy anh, cười ngại ngùng: “A Dịch, anh vất vả vậy, em phải báo đáp anh thế nào mới tốt đây?”
Trong phòng không thông gió, còn đọng lại chút mùi ái muội. Váy ngủ đen của cô bị mắc vào chiếc đinh nhô ra nơi khung giường của Giang Dịch, cô vừa cử động, vạt áo liền bị kéo lệch, để lộ ra khung cảnh tuyệt mỹ không chút che đậy.
Ngón tay Giang Dịch móc lấy dây áo trên vai cô, kéo xuống, trong mắt và đáy lòng đều ẩn chứa ngọn lửa bừng cháy.
Anh ghé sát môi, cắn nhẹ vào dái tai mềm mại của cô: “Lấy thân báo đáp.”
“Mịt mờ xa xăm lại trở về, cảnh cũ như hiện ra trước mắt, dù đã đứt vẫn còn vương, nhẹ than thế sự lắm đổi thay.”
“Đời người ngắn ngủi mấy thu qua, không say không chịu dừng, hồng trần vấn vương chẳng dứt, chuyện ân oán chẳng nói hết yêu giang sơn lại càng yêu mỹ nhân, có anh hùng hảo hán nào cam tâm cô đơn.”
Những ký ức cũ vẫn còn sống động như hôm qua, nhưng Giang Dịch không muốn nghĩ đến nữa. Gió đêm lành lạnh thổi qua, anh đưa tay đóng cửa sổ lại.
Triệu Vân Kim không hỏi anh vì sao đi mua cháo lâu như vậy. Cô tựa đầu vào cửa kính, giả vờ ngủ. Giang Dịch tắt nhạc, đặt tô cháo nóng lên ghế phụ.
Anh khởi động xe, Triệu Vân Kim bỗng lẩm bẩm: “Cảm ơn nhé, muộn vậy rồi mà còn đi mua cháo cho em, thật không biết nên báo đáp thế nào mới phải.”
Triệu Vân Kim làm gì có lòng tốt muốn báo đáp anh Giang Dịch quá hiểu cô rồi. Cô chỉ đang trêu chọc vì thấy buồn chán, trong mắt cô, việc này chẳng khác gì đùa nghịch một chú chó nhỏ bên đường.
Triệu Vân Kim lại là kiểu độc mà không tự biết, chưa bao giờ nghĩ bản thân mình là loại đàn bà độc ác như rắn rết. Cô leo lên thành ghế, như một đứa trẻ nghịch ngợm, thổi nhẹ một hơi lên sau cổ anh: “A Dịch, muốn em cảm ơn thế nào đây? Hay là lên nhà em uống ly trà, ôn lại chuyện cũ?”
Giang Dịch chẳng hề lay động: “Triệu Vân Kim, cô đừng làm trò nữa thế là tốt nhất rồi.”
Triệu Vân Kim loạng choạng bước vào nhà. Nhà quá rộng cũng có cái dở khi say, một mình rất khó mà về được đến phòng.
Cô đá bay đôi giày cao gót, lúc lên cầu thang không để ý bị vướng váy, ngã lăn trên bậc thang gỗ. Nhưng cô không vội đứng dậy, cứ giữ nguyên tư thế đó, nằm nghiêng xiêu vẹo, vạt váy đỏ rực trải ra như một đóa hồng đang nở rộ.
Cô ngẩn người nhìn chùm đèn pha lê treo trên trần nhà chuỗi hạt thủy tinh kết tụ lại, bị làn gió lùa qua thổi khẽ, kêu leng keng vang vọng, trong trẻo vô cùng.
Nếu không phải lúc vào nhà quên đóng cửa, để gió đêm lùa vào lạnh buốt, thì suýt nữa Triệu Vân Kim đã ngủ luôn trên cầu thang rồi. Cô lạnh đến mức run lẩy bẩy, bám lấy tay vịn gượng dậy, khó khăn lắm mới về được đến phòng. Vừa ngã lưng xuống chiếc giường lớn mềm mại, điện thoại đã rung lên liên hồi.
Tin nhắn là từ Hách Chương gửi đến, thông báo cô rằng tối mai cùng anh ăn tối. Triệu Vân Kim tắt âm điện thoại rồi ném sang một bên, yên lặng nằm một lúc.
Khi rời khỏi Trần Tung, hơi men còn lấn át, nhưng suốt quãng đường về, cái đầu choáng váng cũng dần tỉnh táo hơn. Cô đứng dậy, thay chiếc váy cầu kỳ rườm rà, ngồi xuống bàn trang điểm để tẩy trang.
Chiếc gương trang điểm này là do Hách Chương chọn. Anh nói ánh sáng dịu nhẹ ấy rất hợp với làn da của cô. Dù Triệu Vân Kim cảm thấy nó không đẹp, anh vẫn kiên quyết đặt mua một chiếc. Sau khi mua căn nhà này, Hách Chương chưa từng bước chân vào một lần, nhưng vẫn tỉ mỉ lựa chọn và sắp xếp mọi thứ cho cô, lấy sở thích của mình để quyết định tất cả của cô.
Triệu Vân Kim từng nói qua một lần, rồi cũng không tranh cãi nữa làʍ t̠ìиɦ nhân thì phải có đạo làʍ t̠ìиɦ nhân. Làm Hách Chương vui vẻ, đó là ưu tiên hàng đầu trong cuộc đời cô, đạo lý ấy cô hiểu rất rõ.
Hách Chương thích, thì cô cũng phải thích. Hách Chương nói ánh đèn tôn lên vẻ đẹp của cô, thì ánh đèn đó chính là phải hợp với cô.
Tẩy trang xong, Triệu Vân Kim mở ngăn kéo bàn trang điểm, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đổ thứ bên trong ra. Một chiếc đinh rỉ sét, dài bằng lòng bàn tay, to cỡ ngón trỏ. Trên mặt phẳng đầu đinh có khắc sáu chữ số: 1998.02
Bấy nhiêu năm nay cô đã cầm đi cầm lại món đồ này không biết bao nhiêu lần, từng đường vân, từng vết gỉ sét cô đều quen thuộc đến mức thuộc lòng. Thế nhưng ngoài sáu chữ số đó và kích thước kỳ lạ, cô cũng chưa phát hiện ra điểm gì đặc biệt hơn.
Phòng tối, ánh sáng trắng lạnh từ gương trang điểm phản chiếu lên chiếc đinh, làm nó phủ lên một lớp u ám khó gọi thành lời.
Triệu Vân Kim chơi đùa với nó một lúc, chợt nảy ra một ý nghĩ điên rồ. Cô dùng hai ngón tay giữ chặt đầu đinh, cố tình dằn xuống đầu gối mình, như một kiểu tự hành hạ bản thân. Chiếc đinh đã bị bỏ hoen rỉ nhiều năm, không còn sắc bén, nhưng lực cô dùng không hề nhẹ chỉ một cái ấn đã đâm thủng lớp da mỏng, rướm ra một vết máu nhỏ.
Cơn đau khiến cô nhăn mặt, cô dùng giấy lau sạch chiếc đinh rồi đặt lại vào hộp, sau đó chậm rãi bôi thuốc cho mình.
Cô co người lại thành một cục, chân gác lên chiếc ghế mây, bôi cồn i-ốt: “Xì đau thật đấy!”
Cô tiện tay băng tạm vết thương, lau máu trên chân đi, chợt nhớ ra mấy chậu hoa ngoài ban công đã lâu không được tưới.
Triệu Vân Kim thích những căn biệt thự cổ điển, Hách Chương đã đặc biệt nhờ người tìm cho cô một căn nhà lâu năm, kết cấu tốt ở Tây Hà. Dưới nhà có một khu vườn nhỏ, có người làm vườn chăm sóc định kỳ. Cô thấy tầng trên hơi trống trải nên mấy hôm trước đã đi chợ hoa mua vài chậu hồng leo về trồng ở ban công, thỉnh thoảng nhớ ra thì tưới nước một lần, chủ yếu là để tiêu khiển.
Dưới sân có người đang hút thuốc, đèn đường xung quanh đã tắt, ánh lửa thuốc lá màu cam lấp loáng trong bóng tối vô cùng nổi bật.
Triệu Vân Kim kiên nhẫn tưới hoa xong, Giang Dịch vẫn ngồi im bên cạnh bồn hoa không nói lời nào. Anh cầm theo bát cháo gan heo nấu sôi mà cô để quên, đã ngồi đợi dưới nhà rất lâu giờ cháo đã nguội lạnh hoàn toàn.
Triệu Vân Kim đã cởi bỏ chiếc váy đỏ chói lóa và lớp trang điểm phức tạp, chỉ mặc một chiếc váy ngủ bằng cotton màu trắng đơn giản. Trăng muộn nửa đêm bị mây che khuất, chỉ thi thoảng mới rọi vài tia sáng mờ nhạt, phản chiếu lên trán cô, khiến người ta lờ mờ thấy lại dáng hình thời thiếu nữ.
Triệu Vân Kim sau một đêm gây náo loạn, lúc này đã chẳng còn sức đâu mà làm trò nữa. Cô nghịch nghịch chậu hồng sắp chết héo của mình, thờ ơ hỏi: “Làm tài xế, không chào hỏi gì, nửa đêm lén lút đến nhà tình nhân của đại ca như thế có được không?”
Câu nói vừa buông ra, lại càng giống giống đến không thể không nhớ. Vẻ mặt hờ hững ấy, khuôn mặt xinh đẹp rực rỡ ấy, và cái khí chất cao ngạo lạnh lùng ấy.
Giang Dịch ban đầu chỉ định đến đưa cháo. Nhưng câu nói đó của cô như một lưỡi dao khoét thẳng vào một góc nơi trái tim anh nơi đã bị phủ đầy lá khô và cành gãy suốt bao năm qua, bỗng chốc bị xé toạc, lộ ra ánh sáng lạnh lẽo lẫn hỗn loạn bên trong.
Triệu Vân Kim chính là kiếp nạn của anh là một lưỡi dao mang hình chữ sắc đâm thẳng vào trái tim anh. Dù bao nhiêu năm đã trôi qua, chỉ cần cô muốn, sự bình lặng của anh sẽ lập tức bị phá vỡ tan tành.
Không phải cô có thể hay không thể, chỉ là cô có muốn hay không.
Giang Dịch búng tàn thuốc khỏi đầu ngón tay, nhướng mày: “Người phụ nữ của đại ca?”
Anh bật cười, nụ cười đầy ngông cuồng và tà khí: “Người phụ nữ của đại ca, chẳng phải cũng từng nằm dưới thân tôi mà rêи ɾỉ đấy sao?”
“Đừng lấy Hách Chương ra để đè đầu tôi.”
Triệu Vân Kim không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn anh qua những dây hồng leo rậm rạp.
Một cái nhìn ngắn ngủi, nhưng khoảng cách ấy lại như cách biệt cả bao năm tháng. Những năm qua, bảo là ngắn thì cũng ngắn, mà dài thì dài đến muốn rã rời.
Ngày ngày lặp lại, nhìn thấy cảnh mặt trời mọc rồi lặn trên con phố cổ dưới ánh đèn dầu leo lét tiêu điều đến mức như cả thành phố đã lãng quên nơi đó. Nhìn thấy ngọn đèn dầu cũ kỹ treo trước những căn nhà rách nát lúc nửa đêm, những người phụ nữ ăn mặc rẻ tiền dựa vào khung cửa, dõi mắt về phía ánh đèn neon xa xăm. Nhìn thấy mỗi mùa xuân, vài nhánh nghênh xuân vẫn cố vươn ra từ những góc tường mục nát bẩn thỉu. Nhìn thấy trong nhà xe dưới tầng có chiếc mô-tô anh từng yêu thích nhất bốn năm rồi chưa từng chạm đến…
Cuộc sống dài đằng đẵng mà tuyệt vọng, như có bầy kiến gặm mòn tâm can từng chút một. Nhưng chỉ cần cô nhìn anh một cái như thế, lại như thể được đưa trở về mùa hè của nhiều năm trước. Khi đó chàng trai ấy từng sống hết mình, từng tự do phóng khoáng hoàn toàn khác với con người hiện tại. Cho dù chỉ là vài giây ngắn ngủi, thì cũng đủ rồi. Không có những lời xã giao giả tạo, không có nụ cười giấu dao, chỉ có khoảng thời gian mà hai người từng bỏ lỡ.
Giang Dịch khép mắt lại, yết hầu khẽ động đậy.
“Vân Vân.” Anh khẽ gọi, giọng nhẹ như gió: “Rời xa nhà họ Hách đi.”