Chương 11: Trung học phổ thông (Phần 1)

Hơn nửa học kỳ cuối của cao trung, phải phân Ban tự nhiên và xã hội.

Lương Ngữ thật sự rất chán ghét toán học, rất thích chọn văn. Quay sang hỏi Lâm Độ chọn cái gì, cô nói chọn tự nhiên đi, tương lai có thể được một giải nobel nhỏ nhoi.

Vệ Dã nghe xong thì hỏi: “Giải thưởng toán học sao?”

Lâm Độ liếc cậu ta: “Giải thưởng nobel vật lý không có toán học.”

“À.” Vệ Dã có chút xấu hổ, hai tay hắn đặt ở sau đầu, giang chân chạy trốn: “Thế cũng không thế thấy đủ mặt.”

Sau lại nói, nếu cậu ta là học sinh nhà giàu, nhất định phải làm một giải thưởng Vệ Dã, ai đánh nhau giỏi thì tặng người đấy. Vô cùng hăng hái, dựa vào lý lẽ như thế.

Lương Ngữ cười ha hả, đưa bàn tay đeo găng tay ra trước mặt cậu ta, hỏi: “Đây là mấy?”

Bao tay lông xù tròn vo, toàn bộ đều bị bao lại. Vệ Dã nói: “Cậu gỡ xuống cho tớ xem.”

Sau khi gỡ xướng, Lương Ngữ giang hai bàn tay ra, ngón tay tinh tế trong gió quơ quơ: “Này.”

“Năm à.” Vệ Dã bĩu môi: “Không có tính khiêu chiến, cậu làm gì thế?”

Lâm Độ cong môi, lạnh nhạt nói: “Kiểm tra xem cậu có ngu ngốc không?”

Vệ Dã nhìn trời, cảm thấy bản thân mình tốt nhất không nói gì.

Phương pháp này thật sự rất vụng về! Khinh thường cậu ta sao?

Ngày hôm sau chủ nhiệm ban để cho mọi người nộp tờ giấy đăng ký, Lương Ngữ thăm dò nhìn sang, nho nhỏ nói: “Tớ chọn xã hội đấy.”

Cũng không ngồi cùng bàn nữa, cách nhau một lối đi nhỏ, Lương Ngữ cảm thấy không tốt. Mỗi lần nói chuyện đều cách rất xa.

Thật ra không xa lắm. Lâm Độ luôn phối hợp với cô, nghiêng nghiêng thân người sang, mắt dừng trên người cô. Cậu lại trưởng thành hơn một chút, cho dù ngày ngày không thấy rõ, nhưng cũng có cảm giác có biến hóa. Cũng không phải quá sâu sắc, nhưng đều là dáng vẻ Lương Ngữ thích.

Vì thế cô càng vui vẻ hơn, đặt bút trịnh trọng viết chữ “xã hội.”

Vệ Dã ở phía trước đã dựa lưng lại đây, đứng giữa cái lối nhỏ, ngẩng đầu ưỡn ngực: “Tớ chọn tự nhiên.” Phảng phất giống như lãnh đạo quốc gia đọc diễn văn, hoàn toàn cùng một thái độ.

Chỉ còn mỗi Lâm Độ.

Nhìn thấy cậu, Lương Ngữ bỗng hốt hoảng như hiểu được lời nói trong phim truyền hình, hoàng đế không vội thái giám đã gấp. Cô đυ.ng vào cậu, trừng lớn mắt.

Lâm Độ không nhịn cười, quét mắt ra ngoài cửa sổ, hỏi: “Có phía tự nhiên và xã hội Ban A đều ở tầng một không?”

“Biết chứ”.

Lương Ngữ nhanh chóng đáp.

Lâm Độ nói: “Tớ ở ban tự nhiên chờ cậu.”

-

Học trường sơ trung số một sẽ tuyển thẳng lên cao trung, sẽ không phân các học sinh ban ban đầu chia đến ban khác. Cho đến cuối học kỳ đầu tiên của cao trung, điền phiếu đăng ký chia ban.

Thành tích của Lâm Độ có thể vào ban A, đây là ban tốt nhất. Nhưng Lương Ngữ thiếu chút nữa, còn về phần Vệ Dã, đánh giá kém hai, ba bốn năm tiếng.

“Ban A!”

Lương Ngữ ngạc nhiên.

“Ban A!”

Vệ Dã cũng khϊếp sợ. Lúc này, cậu ta bất tri bất giác: “Sao cậu không đợi tớ?” Đầu khờ như thế, không hiểu được.

Ngón cái của Lâm Độ bật lên, đáp lời cậu ta: “Cậu cũng cố lên.”

Sau khi bị kí©h thí©ɧ, nên liều mạng ra sức thi. Mỗi ngày chủ nhiệm lớp đều bưng trà ngang qua, vô cùng vui mừng, liên tiếp gật đầu.

Hoàng hôn mùa đông, đều là hình ảnh học tập. Lương Ngữ ở bên trong, bên phải cùng Vệ Dã “cậu tới tớ đi”, từng quyền đánh đến thịt, bên trái cùng Lâm Độ “chi, hồ, giả, dã” (*), những câu này đều nhớ rất kỹ.

(*) Chi, hồ, giả, dã: Trợ từ dùng trong văn ngôn, để diễn tả bài văn hoặc lời nói không rõ ràng.

Ngày thi thử hôm đấy, Lâm Độ ra khỏi trường thi, đi dạo vòng quanh vẫn chưa thấy Lương Ngữ, tới tới lui lui mấy lần cũng không thấy. Khó khăn lắm mới vớ được áo của Vệ Dã, hỏi người đâu, cũng nói không thấy đâu.

Không biết ai đang gọi lớn.

“Có người thổ lộ với Lương nữ thần!”

Vẻ mặt Vệ Dạ đổi sắc. Ba phần mộng, ba phần kinh, bốn phần hỉ. Tốt, đến bắt tại trận!

May mà Lâm Độ chưa biết chuyện này, nếu không chắc tự mình chỉ dạy vấn đề câu nói của Vệ Dã. Nhưng mà muốn nói, hay muốn động tay chân là cùng một loại.

“Lâm Độ ca! Đi!”

Vệ Dã nhanh chóng xoay người đi, không hề phát hiện đôi môi đang mím chặt lại của Lâm Độ, rồi mặt bỗng nhiên lạnh xuống.

-

Trên lầu một khu dạy học, ở chỗ rẽ phía sau phòng thí nghiệm, sau đấy, lại là hoa viên với hàng hoa lê.

Lương Ngữ hít mũi: “Thư tình của cậu có lỗi chính tả.” Qua bao lần Lâm Độ soi sáng, người tự nhận làm việc nghiêm túc như Lương Ngữ đánh giá.

Người đứng đối diện, quả thật là nhà văn viết thư thổ lộ.

Hai tai hắn đỏ bừng: “Tớ… Lần sau tớ sẽ chú ý!”

Lương Ngữ nói: “Thi vào trường đại học sẽ không cho cậu có cơ hội chú ý lần sau đâu.”

“Cảm ơn cậu thích tớ, nhưng tớ cũng sẽ không bởi vì tớ không nói chuyện yêu đương.”

“À…” Người thổ lộ ủ rũ, giống như con chó nhỏ gặp trời mưa: “Về sau tớ có thể theo đuổi cậu không?”

Cổ vũ tinh thần, lòng bàn tay đều đổ đầy mồ hôi, la to nói: “Thật lâu về sau, lúc cậu muốn dành thời gian nói chuyện!”

“Chắc là lúc đấy cậu đang theo đuổi giấc mơ của cậu rồi.” Lương Ngữ nói cho hắn: “Thế thì càng khốc liệt hơn.”

Giấc mộng của Lương Ngữ, là giấc mộng luật sư. Giấc mộng này, theo từ trước kia đến hiện tại, chỉ tăng không giảm. Trong phim truyền hình, tình yếu triền miên kia, giống như thứ kéo chân người, cô mất đi tình yêu đấy, thật sự không có ý nghĩa.

Cô muốn làm luật sư, không có gì có thể thay thế được ý của đại luật sư sao?

Giờ phút này người thổ lộ rung động rất lâu, thấy một hào quang thánh thần phía sau lưng Lương Ngữ. Nữ thần không hổ là nữ thần!

Hắn nắm tay: “Cậu nói đúng!”

Nam tử hán đại trượng phu, không thể cái gì cũng không có, cái gì cũng không hiểu đã nói chuyện yêu đương!

Vì thế người xem náo nhiệt không thể hiểu được, dựa ở lan can, châu đầu ghé tai. Sao thổ lộ này giống như tuyên thệ trước khi xuất quân thế?

-

Còn chưa đến nơi, mới xuống cầu thang, Lâm Độ đã thấy Lương Ngữ. Cô đi từ cuối hành lang đến đây, mặc đồng phục thật dày.

“Nhĩ Nhĩ!” Vệ Dã ngoắc tay, trước khi bát quái đã biểu lộ cảm xúc trước: “Có người thổ lộ sao?”

Danh tiếng của Lương Ngữ, từ trước đến nay rất lớn, cao hơn một bậc, cũng công nhận rất đẹp. Ngay cả những đàn chị đã tốt nghiệp rồi, cũng chẳng thể nào tìm ra phong thái được như của cô.

Bên cạnh một người đứng đầu lớp như Lâm Độ, nói là bông hoa cao lãnh, không dễ chọc. Người khổ nhất vẫn là Vệ Dã, nắm đấm cứng cũng rất khó làm. Qua lại với nhau, chưa bao giờ có người nào dám tiến lên nửa bước.

“Đúng.” Vẻ mặt của Lương Ngữ cong lên: “Nhưng mà tớ từ chối rồi.”

Gió thổi qua mặt, làm khóe môi của Lâm Độ cong lên. Trong lòng thả lỏng, mồ hôi ướt cả lòng bàn tay, cậu nói: “Ừm, yêu sớm không tốt.”

Nhưng Vệ Dã không cảm thấy thất vọng, chỉ cảm thấy vui mừng, thấm thía nói: “Trong thành phố này, lại có thêm một người thương tâm.”

Lời này bản thân cậu ta cũng chưa hiểu được ý tứ, quả nhiên là thái độ hết mà xuân mùa thu buồn man mác. Lâm Độ liếc cậu ta một cái, lại đảo mắt nhìn Lương Ngữ.

Ánh mắt dịu dàng, không có chút trách cứ, chỉ khiến cô suy nghĩ, há miệng sẽ: “Vì sự nghiệp! Tuyệt đối không yêu sớm!”

Vệ Dã tự biết trò chơi không mở màn này nên kết thúc rồi, nghe một lúc lại cảm thấy không còn hứng thú nữa. Chuyển đề tài hỏi: “Thi như thế nào rồi?”

“Không thành vấn đề.” Lương Ngữ tự tin, hỏi: “Cậu thì sao?”

Vệ Dã hừ một tiếng: “Đương nhiên cũng không thành vấn đề.”

-

Trước khi về quê, nhà Lâm Độ có một vị khách đến, là mẹ của Vệ Dã. Bà nói gần đến lễ mừng năm mới nên đón người về, vì thế mọi người cùng ngồi ăn cơm, ầm ĩ đến tận đêm.

Lương Ngữ nói với Lâm Độ, thật đáng tiếc, nếu không cùng nhau trở về, còn có thể cùng chơi với Tiểu Viên. Người xưa còn nói ở thời cổ đại ba trái đào kết nghĩa, bọn họ kết bái làm anh em, quả thật có thể nói là F4 Tự Thành.

Lâm Độ vỗ nhẹ sau đầu cô, không để cho cô mở miệng. Thật ra Vệ Dã lại cười, giơ điện thoại trong tay lên: “Gọi điện thoại cho tớ.”

Wechat trên điện thoại cũng rất tiện, video call cũng rất tiện lợi. Vệ Dã nói, không ở cùng nhau cũng chẳng sao, cho cậu nhìn ngọn núi ở phía Đông.

Sau khi về quê, bắt đầu giới thiệu từ chuồng gà, cầu đá nhiều màu, sương đọng lại trên cỏ xanh. Nếu thấy chim chóc bay lượn, mèo đang ngủ, đều sẽ cho cậu ta nhìn một chút.

Ngày hôm đó đi đến một đồng ruộng, đứng trên một tảng đất trống, đã sớm mất đi dáng vẻ của trước đây. Lương Ngữ hô lớn, nhớ rõ nơi này trên cây còn khắc tên của bọn họ.

Lâm Độ nhìn qua, nhìn trời cao rộng lớn, cho nên trong nháy mắt có thể nhìn thấy đỉnh núi phía đối diện. Cậu nhìn chăm chú, nhẹ giọng cười: “Xem ra tiên nữ phải tự mang cây có chữ thu hồi về thiên đình rồi.”

Là tiên nữ sao?

Việc này phải quay về năm ba tiểu học.

Năm đó giấc mơ tiên nữ của Lương Ngữ vỡ tan tành, ăn xong sợi cay, tinh thần cô càng thêm hăng hái, ầm ĩ đòi đi trồng leo cây. Nói phải viết chút chuyện cho tiên nữ trên trời xem, kiếp sau nói các nàng tới đón cô.

Lâm Độ không cho, lại bắt đầu nói đạo lý. Nói cô có thể đứng như thế viết, cây sẽ từ từ lớn lên, người trên trời có thể tự nhìn thấy.

Lương Ngữ vừa nghe, thì à.

Cô hào hứng cầm lấy một hòn đá viết chữ xiêu xiêu vẹo vẹo lên trên cây, trong lúc đó Lâm Độ còn chỉ ra từ và nét không đúng trong đấy.

Viết xong, nghiêng đầu hỏi: “Cậu viết cái gì thế?”

Lâm Độ không viết.

Lương Ngữ không đồng ý: “Không được! Phải viết!”

Khi đó là ngày xuân, các đó không xa có người nuôi ong mật, người đang bận rộn, ong cũng đang bận rộn, đang ở trong vườn hoa cải dầu để lấy mật. Cô mặc áo màu vàng nhạt dài tay, đội mũ tròn, cứ như thế, không hiểu sao lại giống ong mật.

Lâm Độ nở nụ cười, sau đó nhận lấy hòn đá: “Vậy cậu không thể nhìn.”

Cái gì thế.

Lương Ngữ lầm bầm, tớ mới không lạ gì. Nhưng lúc Lâm Độ viết, cô lén nhìn sang, bị bắt được, trái lại bị đánh đòn phủ đầu trước.

“Không công bằng!”

“Tớ đều cho cậu xem của tớ!”

Lâm Độ trầm mặc một giây: “Được rồi.”

Cậu nói: “Cậu xem đi.”

Kết quả Lương Ngữ mới thăm dò, Lâm Độ đã hai ba cái đã trèo lên trên cây. Lúc đó cây của bọn họ không giống nhau, tuổi còn rất nhỏ, còn chưa đủ cao, nhưng đương nhiên đã muốn vượt xa trẻ con. Rất nhanh Lâm Độ đã đến ngọn cây, bắt đầu khắc chữ.

Lương Ngữ vô cùng bi thảm, lại rất sốt ruột.

“Tớ không nhìn đâu! Cậu mau xuống đi!”

Lâm Độ không có nghe, khắc xong rồi mới trở lại mặt đất. Tiểu cô nương ong mật nắm lấy cỏ dại đánh cậu, tức giận xoay người không để ý đến cậu.

Cô nghĩ Lâm Độ thật xấu! Trong chốc lát cô lại nói mình không có cánh, một hồi lại nói không để cô xem chữ. Càng nghĩ càng tức, hai tay rũ xuống, miệng thì mau chóng cong đến tẫn trời.

Ai ngờ tức mới hai phút, giọng của Lâm Độ từ xa truyền đến. Đâm đầu vào, gỡ mũ xuống, Lương Ngữ không phản ứng gì, cậu đã mang vòng cỏ đội lên cho cô.

“Cậu đội cái này rất đẹp.”

Mặt cậu sẽ không gạt người, từ nhỏ đã như thế. Giọng nói vô cùng nhẹ nhàng, như là đầy kiên nhẫn dỗ dành cô.

“Vì sao không phải là vòng hoa?”

Chuyển lực chú ý thành công.

Lâm Độ cho cô một sự chú ý khác, còn nghiêm túc nói: “Ong mật thích hoa, tớ không muốn chúng nó đốt cậu.”

Lương Ngữ chấp nhận lời nói này của cậu.

Cô vui vẻ sờ lấy vòng cỏ trên đầu, lại nâng nâng cằm lên, tự cảm thấy mình rất lợi hại, hất cằm sai khiến: “Tiểu Độ, cầm lấy mũ của ta mau!”

Học theo thái hậu, hoàng hậu trong phim truyền hình, không học được tinh túy, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, lông mi đều run lên.

Lâm Độ lại không nhịn cười được, nói: “Vâng.”

-

Lương Ngữ hỏi: “Thế lúc ấy cậu viết cái gì thế?” Lúc này mới nhớ đến.

Lâm Độ nói: “Không có gì.”

Cô nói thầm, không có gì là cái gì chứ?

Không có gì, thật ra đó là một câu không rõ ý tứ nhất được nói ra.

[Tớ cũng muốn nuôi ong mật.]

Khi đó trên cây có khắc một hàng chữ như thế.