Ngoại truyện

Trong khi dọn nhà, tôi vô tình thấy được chiếc máy quay cũ của Hạ đã mua hơn 10 năm trước. Tôi nghe em nói nó mất rồi, nhưng giờ tìm lại trông nó vẫn còn dùng được nên tôi đã mở lên xem thử.

Thước phim cuối cùng cũng là thước phim em quay gần đây nhất. Tôi vẫn nhớ đó là lúc chúng tôi năm 17 tuổi đang chuẩn bị cho buổi văn nghệ 26/3.

Trong phòng tập khi ấy chỉ có 15 người, con Châu cầm máy quay đi phỏng vấn khắp phòng.

Lia đến chỗ tôi, nó hỏi “Ông Đoàn Minh Khanh, tôi muốn biết ước mơ sau này của ông là gì.”

Tôi thấy tôi năm 17 tuổi, cười trước camera, tay kia ôm vai, kéo em vào khung hình.

“Còn gì nữa, chắc chắn là cưới được bà Tô Khánh Hạ về rồi.”

Cả đám ồ lên, đến lượt Hạ. Em nói.

“Ước mơ của tao, là ước mơ của người yêu tao thành hiện thực.”

Chúng nó cười còn to hơn nữa, camera rung đến nỗi out hết cả nét chúng tôi.

Tiếng thằng Long lại vang lên.

“Vậy lỡ sau này không thành hiện thực thì sao, lỡ sau hai đứa chúng mày mỗi người một đám cưới.”

Tôi rất tự tin trả lời “Sẽ không bao giờ có chuyện đấy.”

Hải đáp “Đâu ai biết trước, nhưng nếu lỡ có thì sao?”

“Cược không?” Long thách.

“Cược!” Tôi đập ghế đứng dậy, giọng dõng dạc tuyên bố “Nếu 10 năm sau chúng tao không kết hôn với nhau, thì tao sẽ không lấy ai khác.”

“Vậy thì bình thường quá.” Long chẹp miệng.

“Nếu chúng mày không lấy nhau, thì sẽ hôn cô dâu hoặc chú rể của người kia, phải hôn trong đám cưới.” Hải đề xuất một cái ý tưởng dốt hơn bò.

Nhưng lúc ấy chúng tôi hầu như ai cũng đồng ý, thậm chí còn khá phấn khích.

Hạ hỏi “Thế nếu hai bọn tao lấy nhau, mày mất gì.”

“Tao đi cưới 3 chỉ vàng luôn!”

“Được, mày đợi đấy.”

Có lẽ vụ đặt cược này là vụ đặt cược lâu nhất tôi từng thấy, nhưng thì sao cơ chứ? Sau 6 năm ra trường, chúng tôi đã kết hôn.

Ngày kết hôn, những đứa có mặt trong video ấy đều có đủ.

“Ghê thật, thế là chúng mày kết hôn luôn rồi.”

“Năm ấy tao chỉ đùa cho vui thôi, đéo ngờ được hai đứa chúng mày…” Hải chẹp miệng.

Thằng Hải đã mất 3 chỉ vàng cho đám cưới chúng tôi như lời hứa. Tôi cũng nghĩ nó nói suông thôi, không ngờ lại đi thật.

.

Lúc bước trên lễ đường, tôi không kìm được xúc động nên có chút rưng rưng.

Tôi gặp em năm tôi 7 tuổi, tôi cũng thích em năm tôi 7 tuổi.

Tôi gặp lại em năm tôi 14 tuổi, rồi lại gặp em năm 17 tuổi, tôi cũng trở thành người yêu em năm tôi 17 tuổi.

Năm 27 tuổi, chúng tôi đã có công việc ổn định, sau 7 năm yêu nhau, chúng tôi kết hôn. Tôi trở thành chú rể sánh bước bên em, tôi sắp thành chồng hợp pháp của em rồi.

Từ bên lề đường đến học đường và cuối cùng là lễ đường.

Cuộc đời tôi giống một thước phim ngắn, à cũng không quá ngắn, nhưng nó cũng không dài. Nhưng có em cạnh bên, thì ngắn hay dài cũng chẳng còn quan trọng, tôi chỉ muốn nó trở thành mãi mãi!

----------------

Dành cho ai thắc mắc tại sao Khanh gặp Hạ năm lớp 1 mà lại là 7 tuổi, thì thực ra, Khanh học muộn 1 năm vì chuyện gia đình. Tức là Khanh hơn Hạ 1 tuổi nha!