Thằng nhóc tên Quang ấy, là cái thằng tôi ghét nhất trên đời, à không, có lẽ còn sau Hoàng với Bảo Hùng.
Ngồi trên xe, tôi và Hạ ngồi cách khá xa nhau, lúc đấy tôi đã khó chịu muốn chết rồi, ngồi gần 4 tiếng làm tôi phát điên.
Nhưng mà khi thấy thằng nhóc kia đòi em hôn vào trán là tôi càng bực hơn. Em còn nói tôi là "bạn bè". Thề lúc đấy tôi buồn vc, khó chịu kinh khủng.
Nhưng phải trách người yêu tôi thật dễ thương khi chỉ cần dỗ dành một chút là cảm giác buồn bực không còn nữa.
*
Tối hôm ấy, tôi cùng em đi dạo quanh bãi biển. Dù không phải lần đầu đi chung với nhau nhưng thú thật tôi có chút hơi căng thẳng, hơi hồi hộp, cũng hơi hạnh phúc.
Tôi nắm tay em, chỉ có như thế tôi mới có cảm giác an toàn. Tôi không tin được là cô bé tôi thích 10 năm trước, giờ đẫ trở thành bạn gái mình, có thể đi bên mình như bao cặp đôi khác.
Tôi thừa nhận tôi simp người yêu, cảm giác được ở gần người yêu nó thích mà gây nghiện kinh khủng. Với lại hôm nay em còn rất xinh đẹp. Làn da trắng như phát sáng, dáng người mảnh mai cùng mùi hương xả vải mùi hoa hồng rất thơm. Tôi muốn giấu đi quá.
Nắm tay đi được một lúc thì tôi chợt nhớ lại chuyện sáng nay của em với mẹ tôi. Thật ra tôi cũng đoán ra được nội dung cuộc trò chuyện rồi, trong lòng tôi chỉ đợi câu trả lời của em thôi, rằng là em có yêu tôi không, có muốn cùng tôi nghiêm túc trong cuộc tình này.
Tôi đã rất nhiều lần băn khoăn, rất nhiều lần suy nghĩ về tình yêu này. Tôi là một người ích kỷ trong tình yêu, tôi muốn sự quan tâm của em phải đặt lên tôi, là tôi chứ không phải ai khác. Tôi cũng hay suy diễn, hay suy nghĩ nhiều về mối quan hệ xung quanh em. Tôi sợ một ngày em sẽ ghét tính đó của tôi mà đòi chia tay, mà không còn yêu tôi nữa. Vậy nên tôi rất cần một đáp án, để khẳng định, để xoa dịu nỗi bất an trong lòng tôi.
Và còn hơn cả sự mong đợi, em cho tôi câu trả lời đẹp hơn tôi từng mộng tưởng. Khi ấy tôi đã hạnh phúc đến phát điên.
Lúc em ôm tôi vào lòng, tôi có chút xúc động, ai mà ngờ được là nước mắt nó chảy nhiều quá, tôi không kiềm chế được trái tim đang đập liên hồi mà cũng có phần run rẩy của mình.
Tôi muốn em nói yêu tôi, tôi muốn xác nhận tình cảm ấy bằng lời nói. Thật hạnh phúc em lại chứng minh điều đó bằng cả hành động. Ban đầu tôi hơi có chút bất ngờ, nhưng rồi cũng muốn đáp lại.
Chỉ là hai đứa chúng tôi không giỏi hôn nên chỉ nhẹ nhàng lướt qua một chút rồi buông, tôi chưa làm điều đó bao giờ.
Sau cái hôn ấy, tôi cảm thấy mình giành được chiến thắng, được thành tựu cao quý và đáng tự hào nhất mà không có đứa con trai có thể có.
Tôi yêu em, và em cũng yêu tôi. Thế giới này tôi chỉ biết có thế!