Chương 69

Sau cuộc trò chuyện nhỏ với mẹ Khanh, tôi cảm thấy bản thân mình phải làm thật nhiều để vun đắp tình yêu này. Tôi yêu Khanh nhiều hơn là sự thương hại hay thông cảm, vì vậy tôi chắc chắn muốn nghiêm túc trong mối tình đầu này.

Tôi sẽ không để câu nói “Tình đầu là tình dở dang” ứng lên chuyện tình duyên của mình.

.

Tối đó chúng tôi quyết định đi dạo quanh bãi biển, thực ra chỉ có tôi với Khanh vì mẹ tôi bận đi mua đồ lưu niệm các thứ cùng dì Dương. Bố tôi cùng bạn với bé Quang thì không cần nói, chắc tạp vào quán rượu gần khách sạn rồi.

Khanh đan tay tôi như cách bao cặp đôi khác ở đây cũng thường làm. Chúng tôi, mỗi người cầm đôi dép, đi chân trần tận hưởng cái không khí cùng cái mát lạnh của nước biển.

Biển về đêm ở đây rất đẹp, tôi chưa bao giờ thấy quê nội mình lại đẹp như thế.

Chúng tôi cứ đi, Khanh cất lời khẽ hỏi tôi “Sáng nay Hạ với mẹ tao nói gì thế?”

“Không có gì, chuyện phụ nữ thôi.”

“Tao không tin.” Khanh lắc lắc tay tôi “Nói gì thế kể tao nghe đi.”

“Không có gì quan trọng đâu.”

“Nếu không quan trọng thì kể tao nghe đi, có quan trọng đâu.”

Tôi biết có lẽ Khanh đã ngờ ngợ ra nội dung cuộc trò chuyện rồi, và chỉ đợi câu trả lời của tôi thôi. Bởi nếu tôi đã không muốn, thì nó sẽ không mè nheo như này.

“Thật sự muốn nghe?”

“Muốn.”

Tôi hắng giọng nghiêm túc, “Khanh này, mày có thực sự thích tao không?”

“Tất nhiên là có.”

“Tao cũng thế.”

Khanh vừa nghe xong tôi nói thì tai mặt đỏ ửng cả lên vì ngại. Cũng có phải lần đầu tôi nói thích nó đâu?

Chắc nấy câu là đủ để nó hiểu rồi, không ngừng cười tủm tỉm như thiếu nữ mới tập yêu.

Tôi tiến lên, chủ động ôm Khanh một cái, nó cũng dựa vào người tôi ngoan ngoãn, tay vòng qua eo.

Khanh gối đầu lên vai tôi, nói rất nhỏ “Tao sẽ yêu mày hết đời luôn, đừng bỏ tao ở lại nhé.”

Tôi cảm giác l*иg ngực hơi đau. Tôi đưa tay lên xoa đầu Khanh, an ủi “Người đẹp trai như này, sao mà tao bỏ được.”

“Thế mày chỉ đến với tao vì đẹp trai thôi à, lỡ sau mày thấy thằng khác đẹp trai hơn tao là mày bỏ tao luôn đúng không?”

“Làm gì có, người yêu của tao đẹp nhất mà.”

Tôi vừa buông Khanh ra thì thấy nó vội quanh mặt đi, “Sao thế…mày khóc à?”

Khanh không trả lời tôi, chỉ ngửa mặt lên trời lau nước mắt, còn không cho tôi thấy mặt.

“Sao đấy, sao lại khóc rồi.”

“Không phải…tại vì…tao…”

Tôi lấy tay lau hết mấy giọt nước còn đọng lại trên mi mắt, cả trên má trên mũi cũng có. Nhìn đáng yêu mà cũng đau lòng quá.

“Mày nói yêu tao đi, nói yêu mình tao thôi.” Khanh làm nũng.

“Tao yêu Đoàn Minh Khanh nhất trên đời, yêu mình mày thôi.”

Khanh dường như muốn nói thêm gì nữa mà nghẹn lại không nói được. Tôi quyết định nhón chân lên, hôn lên môi nó một cái. Khanh mới đầu còn bất ngờ, nhưng cũng cuối xuống đáp lại cách giao tiếp tình yêu này.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu con người này, nhưng đã yêu thì tôi muốn chúng tôi yêu nhau cho đến khi chẳng còn ranh giới giữa hôm qua và mãi mãi.

Tôi không biết rằng chuyện tình chúng tôi sẽ kéo dài đến bao lâu, nó có thể chớm nở chớm tàn, nhưng biết đâu lại sẽ tồn tại đến cuối đời. Mọi điều diễn ra hãy để thời gian giải quyết, việc chúng tôi bây giờ là yêu và yêu một cách có lí trí, yêu thay phần người còn lại. Điều đó là quá hạnh phúc đối với tôi, và tôi biết trong thâm tâm Khanh cũng như thế.